“Thế nào, nói chuyện với biên tập viên ít nhiều cũng có thu hoạch chứ?”
“Học hỏi được nhiều lắm, Lộ sư ca. Họ ngày nào cũng đọc và nghiên cứu sách mà lại có cả dữ liệu phân tích hỗ trợ, vậy nên cái nhìn về truyện mạng khác xa một trời một vực so với tác giả ế ẩm như em.”
Lộ Mãn và Lưu Khải Thừa ngồi trong phòng trà. Khu vực tiếp khách ở đây có tên gọi mang đậm phong cách truyện mạng: phòng họp Thiên Thu, Vạn Tải; phòng hoạt động Chu Tước, Huyền Vũ; phòng nghỉ Nguyên Anh, Hóa Thần…
Qua tấm kính sát đất thấy hai chị em song sinh và nhóm Cúc Tiểu Ngọc đi ngang qua trước mặt hai người.
Lưu Khải Thừa nghẹn họng và trơ mắt nhìn bóng lưng người mà mình ngày đêm nhung nhớ đang cố tình tránh né ánh mắt của mình, coi như không có chuyện gì mà đi tham quan bức tường truyện đầy ắp sách ở phòng bên cạnh.
“Sống tốt nhé, Khải Thừa.” Lộ Mãn nói với giọng điệu không trầm không bổng.
“Em cũng không biết mình đang cố chấp cái gì nữa, Lộ sư ca.”
Lưu Khải Thừa thở dài thườn thượt rồi lại bực tức đấm một cái vào tay vịn ghế: “Nếu cô ấy tìm được một người bạn trai rất ưu tú thì em cũng có thể chấp nhận và chúc phúc cho cô ấy tương lai hạnh phúc… Nhưng mà, nhưng mà, cô ấy tìm phải cái thứ gì thế không biết, hở tí là mắng cô ấy, trút giận lên cô ấy. Từ khi quen người này đến giờ, có ngày nào cô ấy được vui vẻ đâu…”
“Khải Thừa.” Lộ Mãn kiên nhẫn nói: “Anh có biết trong mắt người ngoài như chúng em, anh vẫn đang tự lừa dối mình không? Dù cô ấy có một người bạn trai hoàn hảo đi chăng nữa thì anh cũng sẽ không thấy lòng mình bình yên. Anh bây giờ chỉ đang tìm cớ rằng người ta sống không hạnh phúc để trút bỏ những tình cảm cầu mà không được của mình thôi.”
“Haizzz…”
Lưu Khải Thừa đau như kim chích. Anh cười khổ nói: “Lộ sư ca, cũng chỉ có anh mới nói được những lời này với em thôi. Bạn bè em đều phát ngán với em rồi, giờ họ chỉ hùa theo ý em mà trách móc một chút rồi khuyên em đừng để bụng nữa.”
Anh nhìn về phía bóng lưng Cúc Tiểu Ngọc: “Cái người yêu của cô ấy rõ ràng là quá khác biệt với cô ấy, lại thêm cái thái độ bất cần đời như bây giờ thì người đó đâu phải là muốn một mối quan hệ nghiêm túc để kết hôn. Có lẽ còn chưa tốt nghiệp Đại học họ đã làm ầm ĩ rồi chia tay…”
“Tiểu Ngọc không ngốc, khả năng cao là cô ấy cũng biết điều đó.”
Một câu nói của Lộ Mãn khiến Lưu Khải Thừa sững sờ.
Lộ Mãn tiếp tục thở dài: “Có những người là như vậy đấy, họ cho rằng yêu đương và kết hôn là hai chuyện khác nhau thì tại sao phải gắn liền với nhau. Họ yêu đương chỉ để tìm kiếm sự hưởng thụ nhất thời, có người bầu bạn tạm thời và cung cấp cái gọi là giá trị cảm xúc, thậm chí còn cung cấp cả những điều kiện vật chất không nhỏ và chia tay cũng chẳng mất mát gì.”
Lưu Khải Thừa ngây người, ánh mắt hoà vào khoảng không.
Bản thân anh sẽ không chủ động xé bỏ lớp “vỏ bọc hoàn hảo” và vầng hào quang hình tượng của Cúc Tiểu Ngọc. Nhưng sau khi được nhắc nhở về sự thật này, điều anh buộc phải đối mặt chính là không ai trong số họ là nam nữ chính trong một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ, mỗi người đều có những vẩn đục và vết sẹo riêng.
“Đừng chìm đắm trong sự tô vẽ và ảo tưởng của riêng anh nữa. Cô ấy là một người bình thường, thậm chí trong tình cảm còn rất ích kỷ. Anh có chắc muốn vì một ảo ảnh không đáng giá mà chôn vùi cả thanh xuân còn lại của mình không?”
Lộ Mãn đứng dậy vỗ vai Lưu Khải Thừa rồi lại dẫn anh ta xuống tầng một để nghe ké một buổi học nội bộ về đề tài thị trường thương mại hóa văn học mạng.
Nghe được nửa tiếng, Lưu Khải Thừa đi vệ sinh. Lúc rửa tay, anh ta nghe thấy cái tên quen thuộc vọng ra từ phòng bên cạnh.
“Tiểu Ngọc, trời ơi tôi nói thật nhé, cậu không nên đồng ý đến đây.”
Là giọng hội bạn thân của Cúc Tiểu Ngọc.
Lưu Khải Thừa tắt vòi nước nhưng không lập tức bước ra ngoài.
“Vẫn không định nói chuyện với anh ấy à?”
Lần này là giọng chị em song sinh của Lộ sư ca, không nghe ra là chị hay em.
“Gia Nhi, em làm ơn hiểu cho rõ. Chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến Tiểu Ngọc, đúng không?”
“Đúng vậy, em không thể đổ oan cho người khác được. Tiểu Ngọc chưa bao giờ nói là muốn hẹn hò với cậu ta, đúng không?”
“Là cậu ta tự bám riết Tiểu Ngọc không buông, cớ gì phải bắt Tiểu Ngọc nhất định phải nói chuyện với cậu ta? Tiểu Ngọc cũng chẳng giúp được cậu ta, chuyện của cậu ta chỉ có thể là cậu ta tự mình vượt qua thôi.”
“Nói cho cùng thì họ chỉ là quan hệ bạn học thôi mà. Tiểu Ngọc và cậu ta hoàn toàn không có bất kỳ mối liên hệ nào, chưa bao giờ quen thân!”
Lưu Khải Thừa tựa vào tường rồi nhắm mắt lại và bật cười tự giễu.
Mình đã ở bên Cúc Tiểu Ngọc lâu như vậy, hận không thể móc tim ra để chứng minh tình cảm và tình yêu của mình dành cho cô ấy.
Cuối cùng trong miệng bọn họ lại thành ra hoàn toàn không có bất kỳ mối liên hệ nào, hai người hoàn toàn không quen thân ư?
“Tiểu Ngọc, chị cũng nghĩ như vậy sao?”
Nghe có vẻ là giọng của một cô nàng song sinh mang theo sự tức giận.
Lưu Khải Thừa đoán được đó là Cố Gia Nhi, cô em gái trong cặp song sinh.
Nếu là chị dâu Cố Linh Y thì anh chưa từng thấy cô ấy mạnh mẽ tức giận như vậy.
“Chị, Gia Nhi…chị…”
“Chị không hoàn toàn thừa nhận, coi như vẫn còn chút lương tâm.”
Cố Gia Nhi liên tục chất vấn: “Hồi năm nhất Đại học, chị rõ ràng biết anh ấy thầm mến chị nhưng vẫn qua lại rất thân thiết với anh ấy, đúng không?”
“Lần trước chị chia tay tên tra nam đó, là Khải Thừa đã quan tâm chăm sóc chị từng li từng tí, phải không?”
“Chị nhận quà của anh ấy không chỉ một hai món, đúng không?”
“Chị hẹn hò với anh ấy rất nhiều lần, vượt xa bất kỳ người khác giới nào và cũng vượt xa cả bạn thân của chị, đúng không?”
“Chị và anh ấy xuất hiện trong các buổi tụ tập của bạn bè chung lần nào cũng có đôi có cặp ngồi cạnh nhau, gắp thức ăn cho nhau rồi thì thầm to nhỏ thân mật, và cũng ngầm chấp nhận những lời trêu chọc chúc phúc của bạn bè.”
“Trên con đường hai người đã tiến tới mối quan hệ yêu đương, chị chưa bao giờ nói với anh ấy rằng chị không muốn mập mờ với anh ấy, rằng hai người như vậy là không tốt và xin đừng phí công vô ích với chị nữa.”
“Là chị đã mập mờ với anh ấy, là chị đã cho anh ấy hy vọng rằng ‘hai người sẽ có tương lai và sẽ ở bên nhau’.”
“Nếu ngay từ đầu chị đã không nghĩ như vậy thì chị chính là đang tạo cho anh ấy ảo giác và ảo ảnh, là hưởng thụ sự hy sinh và đồng hành của anh ấy mà không cần cam kết hay chịu trách nhiệm, còn vì thế mà đắc ý hả hê.”
“Tiểu Ngọc, bây giờ chị cứ việc hùa theo bọn họ một câu rằng chị và Khải Thừa hoàn toàn không có bất kỳ mối liên hệ nào, chưa bao giờ quen thân. Em sẽ chuyển lời này cho học trưởng, tâm hồn anh ấy rồi sẽ chết, đối với anh ấy mà nói ngược lại còn là chuyện tốt trời ban.”
“Gia Nhi!” Giọng Cúc Tiểu Ngọc hoảng hốt.
Lưu Khải Thừa đi ra ngoài. Trên chiếc ghế sofa tròn ở giữa tầng một, anh thấy một nhóm nữ sinh đang vây quanh Cúc Tiểu Ngọc.
“Khải Thừa…anh ở tầng một sao…” Cúc Tiểu Ngọc thấy anh bước tới, ánh mắt rụt rè né tránh hệt như một đứa trẻ vừa làm sai bị bắt quả tang.
“Họ nói đúng.”
Lưu Khải Thừa ngược lại trở nên bình tĩnh, bởi vì anh chợt nhận ra những tình cảm đơn phương trước đây của mình thật nực cười biết bao, và việc tiếp tục đeo bám sẽ phiền phức đến nhường nào.
Trong mắt anh, anh là một kẻ si tình chung thủy.
Nhưng trong mắt cô ấy và bạn thân cô ấy, ai thèm chung thủy với anh? Anh có xứng đáng không? Anh chỉ là một người xa lạ, không hề có bất kỳ mối liên hệ nào.
Lưu Khải Thừa không rời mắt nhìn chằm chằm Cúc Tiểu Ngọc, bạch nguyệt quang khiến anh si mê đến tan nát cõi lòng: “Sau này anh sẽ không tìm em nữa. Câu nói ngốc nghếch trước đây——nếu em chia tay thì đừng giấu anh——anh xin rút lại.”
Cúc Tiểu Ngọc cũng nhận ra đây có lẽ là lần cuối cùng họ gặp nhau trong hòa bình như thế này, cũng là tình cảnh mà Lưu Khải Thừa đã khổ sở van nài để được gặp cô.
Cố Gia Nhi nhìn hai người rồi khẽ thở dài nói: “Chị Tiểu Ngọc, cứ nói hết lòng mình ra đi. Lúc này thành thật một chút, anh ấy chỉ muốn chị một lời đáp lại để mọi chuyện có đầu có cuối. Đừng để anh ấy tốt nghiệp rồi mà vẫn không buông bỏ được chị hay thậm chí còn hận chị.”
Cúc Tiểu Ngọc nín thở và hạ quyết tâm nói: “Khải Thừa, em xin lỗi. Là em không tốt, em không xứng đáng với tình cảm của anh. Về bản chất, chuyện này không liên quan đến bạn trai em, cho dù không có anh ấy thì em và anh cũng sẽ không có bất kỳ khả năng nào.”
“Câu này nếu em nói ra từ một năm trước thì anh đã không day dứt đến tận bây giờ.”
Lưu Khải Thừa nở nụ cười nhẹ nhõm. Trong lòng quặn thắt một cơn đau nhưng đồng thời anh cũng đã buông bỏ được chấp niệm cuối cùng.
“Tạm biệt, Cúc Tiểu Ngọc.”
