“Khải Thừa, chỗ chúng ta đang ở là thị trấn Trương Giang quận Tân Phố Đông, đi bộ không xa là tới số 690 đường Bích Ba.”
Lộ Mãn thấy Lưu Khải Thừa đang suy sụp và giằng xé nên vừa đánh thẳng vào nỗi đau của anh ta vừa đưa tay giúp đỡ.
“Trụ sở của nền tảng truyện mạng mà anh đã ký hợp đồng nằm ngay đó.”
Lộ Mãn nói: “Em cho anh hai lựa chọn. Thứ nhất, sáng mai chín giờ rưỡi tập trung ở cổng, chúng em sẽ đi cùng anh đến số 690 tham quan một chuyến. Ở đó anh có thể gặp được biên tập viên của hầu hết những bộ truyện đình đám.”
“Thứ hai, anh nghỉ ngơi thật tốt. Sáng ngủ nướng một giấc, chiều chúng em sẽ đi cùng anh tìm Cúc Tiểu Ngọc. Nhưng việc cô ấy có gặp chúng ta hay không là do cô ấy quyết định. Nếu lại đi công cốc một chuyến nữa thì anh sẽ càng trở nên hèn mọn hơn thôi. Càng nhiều lần như vậy cô ấy sẽ càng không coi anh ra gì.”
“Chín giờ rưỡi sáng mai em chờ anh đưa ra lựa chọn.”
Lộ Mãn kéo hai cô nàng song sinh rời đi, đưa các cô về khách sạn nơi Cố Ngạn và Văn Nghệ đang ở.
“Anh ơi.”
Sau khi đóng cửa phòng, Lộ Mãn ngồi xuống mép giường. Cố Gia Nhi vờ như muốn nhào tới bên cạnh anh và trợn tròn mắt hạnh hỏi: “Vừa nãy anh nói với Khải Thừa học trưởng nghiêm khắc như vậy, anh vốn dĩ cũng muốn dùng những lời đó với em phải không!”
Cố Linh Y ở bên cạnh hừ một tiếng: “Những lời đó mà nói thẳng ra trước mặt thì thành kẻ thù rồi nhỉ?”
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Gia Nhi: “Với em thì anh thật sự không nỡ nói ra, cũng không muốn chúng ta thành kẻ thù đâu.”
“Vậy coi như anh có chút lương tâm!”
Cố Gia Nhi do dự một chút rồi hỏi: “Anh ơi, lát nữa em muốn kể cho Linh Y nghe chuyện của anh... Được không ạ?”
Lộ Mãn ngẩn người ra một chút. Anh vốn định tự mình nói thật với Cố Linh Y, chỉ là dạo này Cố Ngạn và Văn Nghệ quản hơi “chặt” nên anh vẫn chưa có khoảng thời gian dài ở riêng một mình với Cố Linh Y.
“Em cứ nói sơ qua với chị em trước đi.” Lộ Mãn gật đầu. “Chi tiết thì anh sẽ bổ sung sau.”
“Vâng vâng.”
Cố Linh Y phồng má: “Hai người giấu em bí mật thầm kín gì mà không thể nói ra vậy!”
Em gái và bạn trai đều bình an trở về bên cạnh, Cố Linh Y vừa vui sướng khôn xiết nhưng lại vừa có chút lo lắng. Hai người này đã trải qua chuyện như vậy, ít nhiều cũng có chút “hoạn nạn có nhau” và “cùng sống cùng chết” rồi.
Nhất là cô em gái nhà mình ngày thường đã một lòng một dạ với Lộ Mãn rồi mà giờ lỡ đâu lại có thêm sự gắn kết “sống chết có nhau” nữa, chẳng lẽ thật sự muốn tranh giành với chị gái này sao...
“Sáng mai gặp nhé.” Lộ Mãn vẫy tay. “Anh đi ngay đây, nếu để chú Cố bắt gặp thì chắc là chú ấy lại mất ngủ mất.”
Đợi Lộ Mãn rời đi, Cố Linh Y liền nóng lòng đè Cố Gia Nhi xuống giường.
“Cố Gia Nhi, em thành thật khai báo đi. Em và anh ấy lén la lén lút âm mưu chuyện gì vậy?”
“Chị ơi, em xin nói trước, những gì em kể với chị tối nay không hề lừa chị nửa lời đâu nhé.”
Cố Gia Nhi nghĩ một lát nhưng không biết nên bắt đầu kể câu chuyện kỳ lạ này thế nào, bèn quyết định làm theo cách của Lộ Mãn: “Linh Y, chị đã từng đọc tiểu thuyết mạng về trùng sinh rồi nhỉ?”
...
Hai chị em kể liền ba tiếng đồng hồ cho đến tận nửa đêm. Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đáng lẽ đã buồn ngủ rũ rượi rồi, nhưng trong tình trạng tập trung cao độ khi một người thì thao thao bất tuyệt kể và một người thì dựng tai lên nghe, hai chị em thậm chí còn không ngáp một cái nào.
“Linh Y, mọi chuyện là như vậy đó. Có thể chị nhất thời chưa tin được ngay...”
Cố Gia Nhi muốn để chị mình tiêu hóa một chút cái bí mật kinh người này, nhưng không ngờ Cố Linh Y lại trầm ngâm gật đầu.
“Nếu là như vậy...thì nhiều chuyện quả thật đã có lời giải rồi.”
“Hả? Linh Y, chị không hề nghi ngờ một chút nào sao?”
Cố Gia Nhi bỗng nhiên mất hết cảm giác thành tựu. Cô vốn còn muốn cùng chị gái thảo luận kỹ hơn về những chi tiết của "giấc mơ trùng sinh" này, từng bước một thuyết phục chị dần dần tin tưởng.
Cố Linh Y lắc lắc đầu: “Nghi ngờ cái gì chứ? Nghi ngờ em gái song sinh của chị và bạn trai của chị cấu kết với nhau bịa ra một lời nói dối dài như vậy để lừa gạt chị à?”
Cô nàng lật người nằm sấp xuống, một tay chống cằm ngước mắt hồi tưởng lại. Những vấn đề khác mà trước đó cô vẫn không tài nào hiểu nổi dường như đã được giải quyết một cách dễ dàng.
“Lộ Mãn trước đây đã cá cược với chị rằng nhân vật trang bìa tạp chí Time năm 2006 là anh ấy——hóa ra anh ấy đã biết từ lâu rồi!”
“Còn cả những manh mối mà Gia Nhi em cũng phát hiện ra nữa. Anh ấy chưa bao giờ mua xổ số, vậy mà lại trúng hơn hai trăm vạn tệ một lúc.”
“Thêm nữa là anh ấy đã bắt đầu chuẩn bị đi đến tỉnh Niigata từ rất sớm, chúng ta có hỏi thế nào anh ấy cũng không nói đi làm gì.”
“Ừm, anh ấy chắc chắn muốn một mình âm thầm chịu đựng tất cả rồi giả vờ như không có chuyện gì mà quay về.” Cố Gia Nhi siết chặt nắm tay. Với tình cảm bao nhiêu năm nay thì ba người họ sớm đã là những người thân thiết nhất của nhau rồi, sao còn phải giấu giếm hai chị em cô chứ!
“Gia Nhi, em ngủ trước đi.”
Cố Linh Y kéo kéo chăn: “Ngày mai còn phải chín giờ mười lăm...không, chín giờ mười phút có mặt dưới lầu. Gia Nhi, chị nói trước nhé, phải chuẩn bị xong trước mười phút chứ không phải mười phút mới bắt đầu trang điểm đâu!”
“Chị ơi...” Cố Gia Nhi rên rỉ một tiếng: “Thời gian hẹn là chín giờ rưỡi mà? Chúng ta đến đúng giờ là được rồi, sao phải dậy sớm thế chứ...”
“Ngủ nhanh đi em, chúc ngủ ngon.”
Cố Linh Y nhắm mắt lại rồi xoay người sang một bên.
Thật ra trong lòng cô vẫn không thể nào bình tĩnh nổi.
Trước cô đã có một “Cố Linh Y” khác ở bên Lộ Mãn hơn mười năm rồi sao?
Quả thật quá mức hoang đường khiến người ta không dám chấp nhận hoàn toàn.
Vậy thì anh ấy yêu mình một cách kiên định và cố chấp như vậy là vì những tình cảm mà mình chưa từng trải qua và những sự bầu bạn mà mình chưa từng làm sao?
“Lần sau phải hỏi anh ta cho ra lẽ, rồi bắt cái tên giò heo đó kể lại một lần nữa!”
Hơn nữa một bí mật quan trọng như vậy mà anh ấy lại đi kể với em gái trước!
Không được, ghen tị quá đi mất!
...
Ngày hôm sau, chín giờ mười lăm phút.
Cố Linh Y kéo em gái Gia Nhi đang ngáp ngắn ngáp dài chạy đến địa điểm hẹn tập trung.
“Phù——may quá, đến sớm hơn anh ấy!”
Đợi khoảng hai ba phút thì bóng dáng Lộ Mãn xuất hiện, trên tay còn cầm mấy cốc sữa nóng.
“Anh ơi, hai người không thấy chán sao?”
Cố Gia Nhi ngáp một cái đầy bất lực: “Hẹn chín giờ rưỡi mà ai nấy đều chuẩn bị sớm thế này à?”
Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau mỉm cười, đó là sự ăn ý riêng của cặp đôi bọn họ.
“Khải Thừa học trưởng sẽ đến chứ?” Cố Linh Y vẫn còn chút lo lắng.
“Yên tâm, anh ấy sẽ đến.”
Lộ Mãn nói: "Cách chữa lành vết thương lòng của một chàng trai chỉ có ba thứ: thời gian, tình yêu mới và...thành công về tiền bạc. Nói vậy nghe hơi tục, vậy thì đổi cách nói khác, đó là hiện thực hóa giá trị sự nghiệp."
Gần chín giờ rưỡi, Lưu Khải Thừa thở hổn hển xuống lầu.
"Xin lỗi!"
"Không sao đâu, Khải Thừa học trưởng anh tới rất đúng giờ."
Cố Gia Nhi liếc xéo hai người bên cạnh: "Là mấy người nào đó quá tích cực thôi."
"Đi thôi, đi tham quan hang ổ của mấy biên tập viên truyện mạng."
"Cảm ơn Lộ sư ca." Trong lòng Lưu Khải Thừa vô cùng cảm kích Lộ Mãn. Dù Lộ Mãn châm chọc anh ta không chút nương tay nhưng anh ta biết đó là để mắng cho mình tỉnh ngộ. Huống gì còn tận tâm giúp anh ta tạo ra một cơ hội tuyệt vời để giao lưu với những người làm trong ngành truyện mạng. Nắm bắt cơ hội này, sau này anh ta viết sách thật tốt biết đâu có thể tạo ra được một hai bộ truyện mạng vừa hay vừa ăn khách.
"À, đúng rồi."
Lộ Mãn giả vờ như vừa mới nhớ ra.
"Em còn gọi Tiểu Ngọc và mấy cô gái khác cùng đến——Khải Thừa, có lẽ cô ấy chỉ nể mặt anh lần cuối này nên mới đồng ý đến. Vậy nên anh tự mình nắm bắt những gì nên nói và những gì không nên nói, chúng em đều không có quyền can thiệp vào."
"Chỉ hy vọng anh hiểu rõ một điều, yêu nhiều đến mấy cũng vô nghĩa, phải yêu nhau mới có ý nghĩa. Cô ấy nợ anh hay làm anh tổn thương bao nhiêu cũng vậy, cô ấy không yêu anh chính là kết quả duy nhất. Chúng ta đứng dậy mà đi, nhìn về phía trước đừng ngoảnh đầu lại. Bỏ lỡ một đoạn tình yêu vốn dĩ không ngọt ngào thì chẳng có gì đáng tiếc, nhưng mất đi ý chí của bản thân đối với tình yêu mới là điều đáng buồn nhất."
[Đây đã từng là địa chỉ trụ sở của đơn vị sở hữu Qidian - Tập đoàn Văn học Trung Quốc (阅文集团) thuộc Tencent. Hiện tại không còn ở đây nữa, địa chỉ trên trang chủ Qidian hiện tại là địa chỉ khác]