Tin Lộ Mãn và Cố Gia Nhi bình an trở về nước lan truyền nhanh chóng vừa đúng vào dịp trường học nghỉ hè, thế là bạn bè từ khắp nơi đổ về để chúc mừng họ.
Nào là A Khải cùng nhóm 《Tam Quốc Sát》 ở Yên Kinh, nào là trụ sở công ty Blog tại Hỗ Thị, còn cả các bạn học ở Hải Khúc Thị...
Lộ Mãn đã chiêu đãi bạn bè một cách chu đáo, lại còn đặt du thuyền trên sông Hoàng Phố và sắp xếp nhà hàng trên không ở tháp Minh Châu Phương Đông cùng nhiều nơi khác để mọi người có một chuyến vui chơi thỏa thích.
Hai nhà họ Lộ và họ Cố như có sự ăn ý đều nói không vội về và muốn cùng con cái đi thăm thú các danh lam thắng cảnh ở Hỗ Thị. Ban ngày, khi bàn bạc lại và thấy lộ trình hai nhà định đi đều gần như giống nhau nên thế là họ nhập chung lại, tối hẹn ăn cơm tụ tập cũng tiện lợi hơn.
Sở thú Hoang dã Hỗ Thị được mệnh danh là lớn nhất Châu Á, Lộ Tiểu Sương nghĩ đến đầu tiên là đến đây chơi. Vừa vào vườn thì cô bé đã suýt chạy mất hút. Khi Lộ Mãn đuổi kịp thì cô bé đã bỏ xa gia đình cặp song sinh một đoạn rất dài.
“Em muốn tự mình vào trường đua chó để so tốc độ với chúng à?”
“Xì! Tiểu Mãn, anh đừng có ép em cắn anh ngay tại nơi vui vẻ nhất này chứ.”
Tuy miệng thì nói lời cứng rắn nhưng Lộ Tiểu Sương vẫn ôm chặt cánh tay anh trai mình không buông.
Lộ Mãn cũng nghe ba mẹ kể lại. Khi Tiểu Sương ở trường nghe tin anh mất liên lạc trong trận động đất ở Nhật Bản, cô bé đã khóc òa lên ngay tại chỗ mà không ai dỗ được. Đến khi ba mẹ đến đón cô bé cùng tới Hỗ Thị, Tiểu Sương đã có lúc không thể nói thành tiếng.
Đối với cô bé mà nói, đó là cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy anh trai mình.
Lộ Mãn mặc cho em gái ôm cánh tay mình, rảnh rỗi còn nhổ một cọng cỏ dưới đất để trêu cô bé.
Đối với anh mà nói, Tiểu Sương bỏ trốn ra nước ngoài vì ghét bỏ gia đình của kiếp trước giờ đây lại kề cận bên mình và tương lai cũng sẽ như vậy, chẳng phải cũng là cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy sao?
“Ông có nhận ra không, sau chuyện này thái độ của Cố Ngạn đã thay đổi khá nhiều đấy.”
Liễu Tĩnh và Lộ Vệ Hoa đi phía sau đang nói chuyện, giọng nói vừa đủ để Lộ Mãn đi phía trước cũng có thể nghe thấy.
Lộ Vệ Hoa cũng cảm thán gật đầu: “Đúng là thế. Trước đây tôi muốn tìm cậu ta để nói về chuyện của con bé Linh Y và xin lỗi cậu ta một tiếng. Thế nhưng cậu ta cứ không nhắc đến chuyện đó, ăn cơm thì cứ ăn cơm, uống trà thì cứ uống trà, chuyện khác thì một chữ cũng không nhắc đến.”
“Người ta là ông chủ lớn đến mức nào rồi, trước mặt bao nhiêu quan chức và thương nhân mà vẫn xoay sở dễ dàng, múa Thái Cực quyền còn điêu luyện ấy chứ. Tống khứ ông đi còn chẳng cần tốn chút sức lực nào.”
Liễu Tĩnh đương nhiên cũng nhận ra. Trước đây Cố Ngạn đối với chuyện của Lộ Mãn và con gái lớn nhà mình chỉ có một thái độ: không có gì để nói.
“Từ khi con trai chúng ta và con bé Gia Nhi trở về lần này, chẳng phải lại thành một bộ dạng khác rồi sao?”
Lộ Vệ Hoa: “Hai ngày nay cậu ta lại cứ gọi ‘Tiểu Lộ’ ‘Tiểu Lộ’ mãi, gọi rất nhiệt tình luôn.”
“Đó cũng là nể mặt con bé Gia Nhi thôi.”
Liễu Tĩnh nói: “Nếu nói như vậy thì con bé Gia Nhi này là vì con trai chúng ta mà chạy đến Nhật Bản rồi cùng chịu khổ.”
Lộ Vệ Hoa ngắt lời nói: “Nhưng nếu nói ngược lại thì cũng là Lộ Mãn thấy Gia Nhi bị mắc kẹt trong khách sạn không ra được nên đã bất chấp tính mạng để xông vào cứu con bé.”
“Cho nên chuyện này khó nói lắm.”
Liễu Tĩnh thì cho rằng hai bên sẽ tự cân bằng: "Cố Ngạn lúc này lo lắng nhất chắc chắn là cảm xúc của Gia Nhi. Dù cơ thể đã kiểm tra rồi nhưng trong lòng con bé chưa chắc đã ổn đâu."
"Ừm, lúc này cậu ấy cũng đang dỗ dành con gái từng li từng tí, sợ Gia Nhi lại không chịu nổi điều gì."
Lộ Mãn im lặng lắng nghe. Những gì ba mẹ anh suy đoán cũng không khác với anh là bao.
Ba mẹ vợ tương lai chắc chắn cũng vô cùng mừng rỡ vì Cố Gia Nhi "đại nạn bất tử" nên giờ đây họ chiều chuộng cô con gái út hết mực, thái độ đối với anh cũng vì thế mà dịu đi đôi chút.
"Có lẽ không quá vài ngày nữa, hai gia đình chúng ta sẽ phải ngồi lại nói chuyện đàng hoàng."
Liễu Tĩnh đang nói bỗng chuyển giọng: "Thằng nhãi ranh, mày nghe rõ chưa đấy?"
"Con nghe thấy rồi mẹ ạ." Lộ Mãn bất đắc dĩ đáp lời.
"Mày đừng có làm bậy, cũng đừng có lơ mơ. Phải cho nhà người ta một lời giải thích đàng hoàng đấy."
...
...
Trong lúc hai gia đình đang vui vẻ du ngoạn khắp nơi, sự xuất hiện của những người bạn học và bạn bè từ mọi ngả cũng đã châm ngòi cho một mâu thuẫn không lớn không nhỏ.
Cúc Tiểu Ngọc và Lưu Khải Thừa vì muốn thăm người bạn chung của họ nên cũng đã lần lượt đến Hỗ Thị.
Còn Lộ Mãn, Lăng Chi và cặp song sinh thì tranh thủ lúc ba mẹ hai bên hẹn nhau đánh bài mà đi gặp Lưu Khải Thừa.
"Đã bao lâu rồi mà Khải Thừa anh ta vẫn chưa vượt qua được à?" Lộ Mãn hỏi trên đường đi.
"Thay vì nói là chưa vượt qua được." Lăng Chi đảo mắt: "Nói đúng hơn là vết thương lòng càng thêm sâu sắc."
"Sau này Tiểu Ngọc cãi nhau với bạn trai mới rất dữ dội. Khải Thừa còn tưởng rằng như vậy anh ấy sẽ có cơ hội gặp lại Tiểu Ngọc, nào ngờ người ta vẫn cứ trốn tránh không gặp."
Cố Gia Nhi: "..."
"Kể cả lần này ở Hỗ Thị." Lăng Chi tiếp lời: "Khải Thừa vẫn muốn gặp Tiểu Ngọc, cuối cùng còn thỏa hiệp nhượng bộ rằng không cần nói chuyện cũng được, anh ta chỉ cần đứng từ xa nhìn Tiểu Ngọc một cái là mãn nguyện rồi——nhưng Tiểu Ngọc vẫn không đồng ý. Khải Thừa đợi cả buổi chiều lẫn buổi tối nhưng tuyệt nhiên không gặp được cô ấy dù chỉ một lần."
Lộ Mãn: "...Thảm hại đến thế à..."
Càng tự hạ thấp lòng tự trọng thì người ta càng lún sâu vào đó khó mà thoát ra được. Lộ Mãn đối với chuyện này "có chút thấu hiểu" nên anh liền tăng tốc bước chân muốn xem rốt cuộc Lưu Khải Thừa bây giờ ra sao.
Tại một quán bia thủ công nằm cạnh khách sạn, trước mặt Lưu Khải Thừa là ba cốc bia tươi rỗng.
"Anh còn nhận ra chúng em là ai không?" Lộ Mãn ngồi xuống trước mặt Lưu Khải Thừa.
Lưu Khải Thừa nở một nụ cười khổ và cúi đầu ủ rũ trông như người mất hồn: "Lộ sư ca, bia này độ cồn không cao nên em vẫn còn tỉnh táo..."
"Em thấy anh chưa chắc đã tỉnh táo đâu."
Lộ Mãn khoanh tay nói: "Vẫn không buông được Tiểu Ngọc đúng không? Nghe nói người ta với bạn trai đang giận dỗi là lại thấy có cơ hội nên vội vàng bám lấy người ta nữa à?"
"Không phải, Lộ sư ca... Em biết em không có cơ hội mà..."
"Không, anh có đấy."
Lộ Mãn nói tiếp: "Em mách anh một chiêu chắc thắng nhất đây, anh cứ thế này: từ học kỳ sau chúng ta cùng đi chạy bộ đêm, tập gym, tập thể dục, rèn luyện cơ thể thật tốt vào."
Lưu Khải Thừa khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh.
"Cứ khỏe mạnh như thế này, em đoán anh có thể sống thọ hơn bạn trai của Tiểu Ngọc hai năm đấy."
Lộ Mãn nói: "Đến lúc đó anh cứ đợi hắn chết đi là còn có thể làm bạn đời của Tiểu Ngọc thêm hai năm nữa."
"Anh!"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời giơ bàn tay lên, mỗi người một bên vỗ vào lưng Lộ Mãn một cái.
“Độc ác thật đấy…” Lăng Chi đứng cạnh nghe mà nhức cả răng. Cô lờ mờ đoán được Lộ Mãn muốn lấy độc trị độc để kích thích Lưu Khải Thừa đừng tự trói buộc mình trong chuyện tình cảm nữa.
“Chỉ là… Cậu làm thế này không sợ bị đánh hả, Lộ Mãn?” Lăng Chi trong lòng đặc biệt chú ý đến sắc mặt của Lưu Khải Thừa. Cô thầm nghĩ nếu có gì không ổn, trước khi anh ta kịp giơ cốc đập vào đầu Lộ Mãn thì phải nhanh chóng đá Lộ Mãn ra xa.
“Lộ sư ca…” Lưu Khải Thừa đau khổ vò đầu bứt tóc: “Anh nói đúng… Có lẽ đến lúc đó cô ấy cũng sẽ không nghĩ đến chuyện ở bên em…”
“Thế thì anh còn tự dằn vặt mình làm gì nữa?”
Lộ Mãn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Ồ, vậy qua thêm một năm nữa, Tiểu Ngọc đã phình bụng rồi mà anh vẫn chưa buông bỏ được à?”
Một câu nói này càng như đòn chí mạng đánh sập phòng tuyến khiến Lưu Khải Thừa đau khổ đến mức gục xuống bàn và vùi mặt nín lặng.
Cố Linh Y đứng một bên vừa lo lắng cho Lưu Khải Thừa vừa không nhịn được mà lườm Lộ Mãn và Lăng Chi mỗi người một cái.
“Hai người này đúng là…bẩn bựa đến mức có thể kết thành một nhà luôn rồi.”
Lộ Mãn luôn ở những phương diện kỳ quặc lại có sự ăn ý đến lạ với lão tài xế bạn thân của họ.
Cách đây không lâu, Lăng Chi còn trêu chọc em gái cô rằng “em đã hai vạch rồi mà con bé vẫn còn tự dằn vặt mình”…
Còn Cố Gia Nhi đứng ngoài nghe lại càng thấy đau lòng.
“Linh Y…”
Cố Gia Nhi kéo kéo tay áo chị gái: “Có lẽ nếu em không theo đến Nhật Bản… Những lời độc địa và lạnh lùng này của anh ấy sẽ là nói với em rồi…”
[Múa Thái Cực quyền ở đây là cách nói ẩn dụ về việc khéo léo né tránh và xử lý tình huống một cách mềm mỏng nhưng hiệu quả]