Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 526: Lật thẻ bài?

Tháng Năm ở Hải Khúc Thị là cuộc so tài giữa nắng gắt và gió biển mát lành.

Là một trường Đại học nằm ven biển, dù che nắng đương nhiên là lựa chọn hàng đầu của sinh viên mỗi khi ra ngoài. Sinh viên đi học hay tan học đều đồng loạt bung dù chống nắng, vào giờ cao điểm buổi trưa trông chẳng khác nào một biển nấm mênh mông bất tận.

Một bộ phận không nhỏ nam sinh cho rằng không mưa mà còn che dù thì đúng là quá ẻo lả nên kiên quyết không dùng dù.

Vì lẽ đó, đài phát thanh "Tiếng Nói Mặt Trời" còn đặc biệt phát đi một bản kiến nghị khuyên các nam đồng bào đừng tự làm khổ mình, hãy đặt việc chống nắng lên hàng đầu.

Lộ Mãn vốn dĩ cũng là một thành viên của đội quân "chống nấm" không dùng dù, nhưng một chiêu thức khéo léo của cô bạn gái đã trực tiếp khiến anh chàng "phản bội" mà đầu hàng.

"Đi thôi, sắp muộn rồi!"

Lộ Mãn và Cố Linh Y có tiết một tiết hai vào buổi sáng nên tiện đường nên cùng nhau đến trường.

Vừa ra khỏi tòa nhà chung cư, Cố Linh Y "soạt" một tiếng mở chiếc dù nhỏ màu hồng phấn đáng yêu rồi một tay che dù một tay khoác lấy cánh tay Lộ Mãn, rất tự nhiên mà đi thẳng đến cổng Tây của trường.

"Dù đưa anh, anh che cho."

"Không mà, chẳng phải anh thấy con trai che dù thì ẻo lả lắm sao? Vậy để em che cho anh."

Cố Linh Y đi bên anh cảm thấy từng viên gạch lát sàn như những phím đàn piano đang trôi nổi, mỗi bước chân đều phát ra âm thanh vui tươi hệt như tâm trạng của cô lúc này.

"Sau này hễ cứ nắng gắt thì chúng ta cùng đi nhé, em không muốn anh bị cháy nắng đen thui như gấu đen đâu."

Lộ Mãn không khỏi véo nhẹ chóp mũi cô nàng: "Hoá ra em chỉ ưng mỗi làn da vừa trắng vừa đẹp trai của anh thôi à."

"Xì!"

"Thế nếu không phải trời nắng chang chang thì sao?"

Cố Linh Y hiển nhiên đáp: "Thì là trời âm u hoặc mưa là đến lượt anh che dù cho em chứ còn gì nữa~"

Hai câu nói ấy trực tiếp khiến Lộ Mãn ngây ngất. Cô nàng này đang thay đổi đủ chiêu trò để bày tỏ rằng cô muốn mỗi ngày đều được ở bên anh cùng nhau đi học và tan học.

Bước qua cổng trường rồi đi hết cây cầu, hai người chia nhau đi về hai hướng khác nhau.

Cố Linh Y tiện tay chỉnh lại cổ áo cho anh rồi ngập ngừng một lát không biết dùng từ nào cho phải, sau đó mới nói: "Hai ngày nay, em muốn ở bên Gia Nhi trước... Ừm, chúng ta tạm thời...tạm thời 'sống riêng' có được không?"

Cô vội vàng bổ sung: "Vài hôm nữa em sẽ sang phòng anh, hoặc là, hoặc là, anh sang phòng em cũng được mà~"

Lộ Mãn khoanh tay cười: "Khổ thân em bận rộn quản lý thời gian quá nhỉ, ở đây định mở hậu cung à? Anh với Gia Nhi em muốn 'mưa sương thấm đều' sao?"

"Bước tiếp theo có phải là làm hai cái thẻ bài, tối đến muốn ngủ ở đâu thì phải 'lật thẻ bài' trước không?"

"Lộ Mãn!"

Cố Linh Y vung nắm đấm nhỏ lên rồi liên tục đấm thùm thụp vào ngực anh.

"Anh đúng là dùng chung một cái miệng với Hàm Hàm!"

Lộ Mãn nhún vai: "Không sao, anh đâu có như ai đó thích ghen tuông. Em cứ ở với em gái em đi."

Cô gái nào đó hay ghen bĩu môi: "Anh thật sự không bận tâm sao?"

Hai người vừa mới "mở khóa" mối quan hệ da thịt thân mật nhất nên cũng coi như là "vợ chồng son" rồi, Cố Linh Y nghĩ anh chắc chắn sẽ "ăn quen bén mùi" mà muốn quấn quýt bên cô như sam.

Nhưng nhìn cái vẻ thản nhiên rộng lượng của anh, hình như anh ấy thật sự không bận tâm lắm thì phải?

Anh ấy chắc là cũng muốn chứ nhỉ? Dù sao thì trải nghiệm "cùng giường tranh tài" quả thật rất kỳ diệu mà...

Trong đầu Cố Linh Y có một người tí hon lúc này đang vù vù lắc đầu lia lịa.

Không phải cô cũng muốn đâu nhé!

Chỉ là...chỉ là vì nghĩ cho cái tên dê xồm này, để ý đến cảm nhận của bạn trai thôi mà!

"Nhưng em phải dành thêm cho anh chút thời gian đấy nhé."

Lộ Mãn lúc này lại nói: "Vài ngày nữa anh sẽ đi đảo Jeju, nói đi là đi luôn đấy."

"Ơ?"

Cố Linh Y không còn giữ được vẻ bình thản mà vội vàng đổi lời: "Vậy tối nay em...em sẽ đến tìm anh trước."

Lộ Mãn xoa xoa tóc cô và cười nói: "Chúng ta không cần vội vàng vào lúc này đâu. Suốt quãng đời còn lại chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, có vô vàn thời gian để cùng nhau trải qua mà."

Cố Linh Y khẽ "hừm hừm" một tiếng qua kẽ mũi. Tên giò heo không hề vội vã đến thế mà ngược lại còn quan tâm hơn đến tương lai bình dị bên nhau. Cô cũng thích cảm giác tình yêu bền vững và nhẹ nhàng này. Cô thầm nghĩ mắt nhìn người của mình cũng được đấy, tìm được bạn trai không tệ chút nào.

"Sao tự nhiên lại vội vàng thế?"

Điều này có nghĩa là sắp phải xa nhau một thời gian nữa nên Cố Linh Y lộ vẻ mặt lưu luyến không nỡ.

Lộ Mãn giải thích: "Trước đây anh vẫn luôn chờ đợi vì muốn tìm một người trung gian quen thuộc với các doanh nghiệp Hàn Quốc, đến mùng một tháng năm thì có manh mối rồi. Có một người đi du học Hàn Quốc trở về, trong thời gian đó từng làm thực tập sinh ở công ty game kia."

"Cô ấy vốn đang rải hồ sơ xin việc khắp Yên Kinh, đã được Penguin gọi vào vòng phỏng vấn nhân sự rồi nhưng lại bị người của Blog chúng ta 'hớt tay trên'."

Cố Linh Y suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vậy anh có thể về trước tiết Tiểu Mãn không?"

"Nhất định sẽ về." Lộ Mãn gật đầu đồng ý với cô: "Sinh nhật anh mà, nhất định phải đón cùng bạn học Linh Y."

"Ừm." Cố Linh Y từ giờ đã bắt đầu chuẩn bị rồi: "Đến lúc đó nhất định sẽ chuẩn bị cho anh một bất ngờ sinh nhật thật lớn nhé~"

"Nói được làm được, đi nào đi nào, vào lớp thôi."

"Á, thật sự sắp trễ rồi——"

...

Việc Lộ Mãn nói đi là đi quả nhiên đã ứng nghiệm. Ngày hôm sau anh đã đến Cầm Đảo rồi từ đó bay thẳng sang Hàn Quốc bằng chuyến bay ngắn.

Việc học tập bước sang tháng năm cũng phải tăng tốc một chút. Năm nhất sắp kết thúc và kỳ thi cuối kỳ lần này sẽ quyết định học bổng đầu tiên cùng các danh hiệu ưu tú.

Cố Linh Y kìm nén nỗi nhớ Lộ Mãn để cùng Cố Gia Nhi hòa mình vào nhịp sống bình thường của các sinh viên năm nhất khác: lên lớp học bài, tham gia các cuộc thi, thỉnh thoảng tham gia vài hoạt động của đội nghi lễ và câu lạc bộ Thiên văn. Còn Cố Gia Nhi thì kiêm nhiệm vị trí tình nguyện viên thư viện và dạy nhảy cho đội cổ vũ.

Buổi tối là khoảng thời gian riêng tư chỉ thuộc về hai chị em.

Trên giường các cô bày một chiếc bàn nhỏ đặt một ít trà tự pha và đồ ăn vặt. Cố Linh Y thì cày truyện, còn Cố Gia Nhi ôm laptop mò mẫm đủ thứ.

Chú mèo khoang bò sữa Đạo Đạo thay phiên nằm trong lòng hai cô chị.

Hai chị em song sinh lâu lâu lại đút cho nhau ăn. Xem mệt rồi thì ôm nhau trò chuyện, nói chuyện không hợp thì lại đánh gối và tranh giành quyền sở hữu Đạo Đạo.

Hai chị em vui vẻ hòa hợp, đều rất trân trọng và tận hưởng khoảng thời gian ở bên nhau.

"Càng ngày càng cảm thấy không thể rời xa chị rồi."

Cố Gia Nhi ôm chị gái làm nũng, cái đầu muốn chui vào ngực Cố Linh Y.

"Hừ, người chị như chị đây có đốt đuốc đi tìm cũng không ra đâu."

Cố Linh Y đẩy đẩy em gái nhưng Cố Gia Nhi vẫn cứ làm theo ý mình như một con sâu róm to đùng.

Vẻ mặt phiền muộn của cô thoáng hiện rồi biến mất, cô đột nhiên nghĩ đến lúc ngủ cùng Lộ Mãn và những hành động nhỏ của tên xấu xa kia.

Cố Linh Y muốn thử một lần học theo cách của Lộ Mãn nên tìm đến hõm eo của em gái Gia Nhi rồi nhẹ nhàng nhéo nhéo.

Lập tức thấy hiệu nghiệm, Cố Gia Nhi khẽ rên lên hai tiếng nũng nịu rồi mềm nhũn cả người và úp mặt vào người chị gái: “Ưm… Cố Linh Y không được chạm vào em nữa…”

“Đúng là có tác dụng thật…” Cố Linh Y lẩm bẩm với vẻ mặt khó hiểu.

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang cuộc đùa giỡn của hai chị em. Cố Linh Y bắt máy: “Alo, Lộ Mãn~”

Lộ Mãn như thường lệ báo cáo cho cô về một số lịch trình. Còn những chi tiết tỉ mỉ hơn, ban ngày hễ có thời gian rảnh là anh sẽ kịp thời chia sẻ qua QQ cho Cố Linh Y.

“Vậy chúng ta hẹn rồi nhé. Ngày 18 anh về, chúng em sẽ ra ga đón anh.”

“Ừ ừ, cúp máy đây. Chúc ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm nhé~”

Trước mặt em gái Gia Nhi, Cố Linh Y cũng không dám làm nũng hoặc nói những lời tình tứ sến sẩm.

Chỉ có thể đợi tên giò heo từ Hàn Quốc về thì sẽ bù đắp lại tất cả cho anh ấy.

Kèm theo cả nỗi nhớ nhung và tình yêu bấy lâu nay.