Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 525: Hạnh phúc của con gái

Văn Nghệ trước bữa tối nay theo thói quen đã đặt sẵn bốn bộ bát đĩa lên bàn.

Khi Cố Ngạn ngồi vào bàn và thấy bộ bát đĩa thừa ra thì ông ngẩn người nhìn chằm chằm.

"Quen rồi..."

Văn Nghệ vội vàng cất đi. Bình thường bà đặt hai bộ hoặc đặt bốn bộ, nhất thời vẫn chưa thích nghi kịp.

Cố Ngạn thở dài một tiếng: "Ăn cơm thôi."

Bữa tối thịnh soạn và tinh tế nhưng Cố Ngạn mặt như tượng đá, ăn mà chẳng thấy ngon miệng chút nào.

Văn Nghệ biết ông đang lo lắng và nhớ con gái lớn bèn giả vờ trò chuyện phiếm hỏi Cố Gia Nhi vài câu, rồi vài ba câu đã lái sang chuyện chị gái cô.

"Con vẫn liên lạc với Linh Y hằng ngày chứ?"

"Vâng ạ."

Cố Gia Nhi nhìn lông mày nhíu chặt của ba, nói: "Chị ấy từ Hỗ Thị lại đi Thiệu Hưng, mai là về lại trường rồi ạ."

"Con bé này..." Cố Ngạn định nói gì đó nhưng lại thôi và đổi giọng nói: "Trước đây có thấy con bé thích đi đây đi đó như vậy đâu..."

Trong lòng ông thoáng qua vài phần hối hận. Nếu mấy hôm trước đừng nóng giận như vậy mà ngồi xuống nghe con gái lớn nói chuyện trước, có lẽ cô bé cũng sẽ không dứt khoát bỏ nhà ra đi.

Giờ thì hay rồi. Bỏ nhà đi thì thôi đi, lại còn ở cùng với thằng nhóc đó.

Một trai một gái đi du lịch cùng nhau mà lại còn là cặp đôi trẻ đang yêu nồng nhiệt, Cố Ngạn cứ thấy lòng đau nhói.

Ông lại được chứng kiến một mặt nổi loạn của con gái khi chống đối ông mà lại không chút sợ sệt, hoàn toàn khác xa với hình ảnh và tính cách mà ông vẫn biết về con gái lớn.

Thằng nhóc đó rốt cuộc có gì tốt đẹp...mà đáng để con gái thay đổi vì nó nhiều đến vậy chứ?

Cố Ngạn đặc biệt còn lo lắng Cố Linh Y sau này sẽ càng ngày càng chống đối ông, cứ như lần bỏ nhà ra đi này thì sao? Nói là bỏ trốn theo trai cũng không quá lời...

Ăn cơm xong, ba người trong nhà cùng nhau xem TV ở phòng khách nhưng đều lơ đãng, sự chú ý không đặt vào màn hình.

Cố Gia Nhi nằm trên chiếc ghế sofa dài ở rìa ngoài cùng ôm chú chó Hàm Hàm đang cuộn tròn bên cạnh đòi được cưng nựng.

Còn ba mẹ thì nhân lúc rót trà, hai người đi vào phòng trà. Cố Gia Nhi ở hơi xa một chút thì loáng thoáng nghe câu được câu mất.

"Ông vẫn còn giận dỗi à?"

"Haizz, tôi nói tôi không giận nữa bà có tin không?"

Tiếng Cố Ngạn uống nước ừng ực.

"Tiểu Nghệ, hồi Tết bà đùa nói nhà mình có hai bông hoa nhỏ, cả hoa lẫn chậu đều bị người ta bưng đi mất rồi..."

"À..."

"Đúng là bà nói trúng phóc rồi, haizz!"

"Thôi được rồi. Ông và Linh Y, hai ba con cách xa nhau một thời gian cũng tốt. Nếu con bé vẫn ở nhà thì tôi sợ hai người lại ba ngày một trận cãi vã, năm ngày một trận đánh nhau."

"Haizz, chuyện gì thế này? Sao lại thành ra thế này chứ, đó là Linh Y của chúng ta mà."

Cố Ngạn trong lòng càng thêm uất nghẹn: "Thật tình, đến cả con bé cũng di truyền cái tính bướng bỉnh này."

Văn Nghệ lườm chồng một cái: "Ông nói ai đấy? Ai tính bướng bỉnh? Con gái di truyền từ ai?"

Ngày thường Cố Ngạn đã sớm xuống nước nhường nhịn vợ rồi, nhưng giờ đây ông ấy đang ủ rũ buồn bã nên cứ im lặng không nói gì và lại liên tục thở dài.

"Được rồi, được rồi."

Văn Nghệ cũng hết cách rồi nên đành đứng ra sau lưng chồng nhẹ nhàng xoa bóp vai cho ông: "Ông đang không vui nên tôi nhường ông một lần. Con gái giống tôi, tính tình di truyền từ tôi, được chưa nào?"

Cố Ngạn vuốt ve mu bàn tay vợ rồi nắm chặt lấy. Ông thở dài nói: "Linh Y vẫn còn non nớt và trẻ con, hễ nóng nảy là làm chuyện cực đoan. Bà phải chịu khó nói chuyện với con bé nhiều hơn xem có thể uốn nắn lại suy nghĩ của nó hay không."

"Con gái cũng lớn rồi nên có chính kiến riêng." Văn Nghệ nhớ lại hình bóng con gái Cố Linh Y kéo vali mà nói: "Ông cũng đừng coi người ta như kẻ thù đáng sợ. Con trai ở tuổi này mà có thể nói chuyện hợp với ông thì cũng chẳng còn ai khác đâu."

Cố Ngạn khịt mũi: "Sao, chẳng lẽ tôi còn phải khen ngợi thằng đó vài câu à?"

Kẻ thù đáng sợ gì chứ, Cố Ngạn bây giờ chỉ thấy thằng nhóc hỗn xược đó chẳng khác nào con heo rừng đang phá nát vườn rau cải trắng.

"Ý tôi là, Lộ..."

Cố Ngạn trừng mắt.

"Được rồi, không nhắc tên cậu ta nữa." Văn Nghệ hơi cạn lời, lúc này không nên kích thích thần kinh yếu ớt của chồng. "Cậu ta cũng không phải đứa trẻ ngớ ngẩn hồ đồ mà bản thân năng lực lại xuất chúng như vậy, từ nhỏ cũng là đứa trẻ khiến gia đình yên tâm. Không đến nỗi không thể nói lý lẽ và không thể giao tiếp được đâu..."

"Tiểu Nghệ à."

Cố Ngạn xoa xoa tay vợ và lo lắng nói: "Càng có bản lĩnh lại càng không khiến người ta yên tâm đâu."

Văn Nghệ sững người.

"Nếu thằng đó chỉ làm việc ở huyện hoặc thành phố thì chúng ta còn có thể kìm kẹp được nó, cũng không đến nỗi phải lo lắng nhiều."

Cố Ngạn càng tiếp xúc nhiều với đủ hạng người trong xã hội lại càng không tin những kẻ có tiền có quyền sẽ sống an phận thủ thường.

"Thằng nhóc này càng ngày càng có năng lực, không chừng còn nảy sinh ý đồ xấu xa gì đó. Đến khi xảy ra chuyện rồi mới quản thì đã muộn rồi!"

"Ông nói nhỏ thôi, Gia Nhi còn đang ở phòng khách đấy..."

Văn Nghệ vỗ mạnh hơn vào ông: "Thế còn ông thì sao, ông cũng có tiền là sẽ hư hỏng à?"

"Cả nước này tìm được mấy người vừa thương vợ vừa biết lo cho gia đình như tôi chứ?"

"Phải phải phải, ông là trường hợp đặc biệt, được chưa nào~"

Văn Nghệ không phản bác ông nữa. Nếu Lộ Mãn đúng như những gì ông tưởng tượng mà chỉ tìm một công việc bình thường ở gần huyện hoặc thành phố, chồng bà lại sẽ vịn vào chuyện yêu sớm mà làm lớn chuyện và không chịu buông tha rồi lại kén cá chọn canh coi thường người ta.

Nói tóm lại là người ba già này không nỡ gả con gái, đối với những chàng trai trẻ có ý định làm con rể của mình thì đương nhiên sẽ mang theo sự thù địch cực lớn.

Cố Ngạn nghiêng người nhìn qua tấm bình phong ngắm nhìn cô con gái út đang vuốt ve chú chó trong phòng khách.

Hai cô con gái song sinh giống hệt nhau, cứ như thể thông qua Cố Gia Nhi ông ấy có thể nhìn thấy cô con gái lớn Cố Linh Y để vơi bớt nỗi nhớ nhung và lo lắng vậy.

Cố Ngạn thở ra một hơi rồi nói: "Niềm vui và hạnh phúc có hạn sử dụng khác nhau. Linh Y bây giờ có thể sẽ khá vui vẻ cùng thằng nhóc đó đi chơi bời và vui đùa, đắm chìm trong những cảm xúc yêu đương nhất thời. Nhưng niềm vui đến nhanh đi cũng nhanh, nếu không gặp được người tốt và xứng đôi để rồi nửa đời sau không hạnh phúc thì đó là đã làm lỡ cả đời con bé!"

"Thà rằng con bé tạm thời không vui còn hơn là cả đời không hạnh phúc."

...

...

Hải Khúc Thị, Đại học Sư phạm Tân Hải.

Kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động đã qua, Cố Gia Nhi đến trường sớm hơn chị gái. Lúc này cô bé đang đợi ở cổng ký túc xá, từ xa đã thấy chiếc Mercedes-Benz E quen thuộc chạy tới.

"Linh Y!"

"Gia Nhi!"

Cố Linh Y gần như nhảy vọt xuống xe, hai chị em song sinh ôm chặt lấy nhau.

"Em nhớ chị quá, nằm mơ cũng thấy chị nữa."

Cố Gia Nhi ôm chặt lấy chị gái không buông.

Lộ Mãn đỗ xe xong thấy cảnh tượng này liền đứng một bên quan sát.

Một lúc sau anh mới nói: "Thôi được rồi, lên đó chị em còn cả đống đồ phải dọn dẹp đấy, lên giúp một tay đi."

"Anh không nói em cũng sẽ đi!"

Cố Gia Nhi hậm hực lườm anh một cái.

Cái tên xấu xa này đi với chị mình vui vẻ thế kia, nhìn thấy anh ta là tức sôi máu!

Cố Linh Y và Cố Gia Nhi nắm tay nhau lên lầu.

Vào đến phòng, Cố Gia Nhi vẫn muốn dính lấy Cố Linh Y. Nhưng nhìn chị mình đang cởi giày treo quần áo, Cố Gia Nhi không kìm được mà cứ săm soi chị từ đầu đến chân hết lần này đến lần khác.

"Sao thế, Gia Nhi?" Cố Linh Y ngạc nhiên hỏi.

"Không có gì, nhưng mà cứ cảm thấy..." Ánh mắt Cố Gia Nhi dán chặt vào người Cố Linh Y: "...Hình như có gì đó khác lạ..."