Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 499: Vẫn coi anh như anh trai

Vốn dĩ đây là một thói quen nhỏ đầy tình cảm giữa hai chị em họ.

"Nhưng bây giờ em gọi chị là chị, cách xưng hô này trở nên thật xa lạ."

"Chị biết là lỗi của chị đã khiến em bị chị đẩy ra xa."

Mỗi khi em gái gọi một tiếng "chị", Cố Linh Y lại đau lòng một lần và tự trách một lần.

"Không phải đâu...Linh Y..."

"Nhưng Lộ Mãn ấy, chị cũng không rõ vì sao mình lại cứ thế mà thích anh ấy một cách mãnh liệt."

Cố Linh Y hít hít mũi cố nén cảm giác muốn khóc và khẽ nói: "Chị rất biết ơn anh ấy đã thích chị. Ở bên anh ấy, chị dường như có vô hạn dũng khí và tự tin——kết bạn mới, tham gia đội nghi lễ, diễu hành vào sân vận động, và khi được anh ấy dẫn dắt dạy người khác viết truyện mạng, chị dường như cũng có mục tiêu và kế hoạch cho nghề nghiệp tương lai..."

Chính anh đã thắp sáng tuổi thanh xuân của em. Giống như lời em từng nói khi ở bên anh tại Nghi Thành——

Nhờ tình yêu của anh, em đã không còn sợ hãi vì sự hướng nội và nhỏ bé của mình.

"Vậy nên cho dù là sau này bọn chị thật sự không đến được với nhau hay chia tay giữa chừng, chị vẫn sẽ rất thích anh ấy...và sẽ không bao giờ yêu đương kết hôn nữa."

Đôi mắt hạnh của Cố Linh Y ứa ra vài giọt nước mắt: "Thế là đủ rồi. Chị vốn dĩ chẳng có gì nổi bật, được anh ấy thích mình chẳng lẽ còn chưa đủ sao?"

Lộ Mãn nhẹ nhàng khoác vai cô: "Linh Y..."

Cố Linh Y khẽ dùng sức gạt tay anh ra. Trước mặt em gái, cô vẫn không thể thoải mái thân mật quá mức với anh.

"Vốn dĩ là vậy mà. Em có những khoảnh khắc hồi ức hai ta cùng thích nhau là đủ rồi, còn không thỏa mãn sao?"

"Vậy nên cho dù chỉ có thể ở bên nhau một ngày, lúc đó em cũng sẽ đồng ý anh, Lộ Mãn."

"Bởi vì em đồng ý lời tỏ tình của anh tuyệt đối không chỉ vì anh đã làm em cảm động, mà là em tin chắc rằng em có thể yêu anh nhiều hơn."

Chị ấy... Cố Gia Nhi khẽ run lên.

Chị gái thậm chí không phải vì muốn có một kết quả tốt đẹp với Lộ Mãn mới đồng ý làm bạn gái anh.

Cho dù sẽ bị chia cắt, cho dù chỉ có thể ở bên nhau một ngày, cho dù từ nay về sau chị ấy không yêu đương kết hôn nữa, chị ấy vẫn không chút do dự mà đáp lại tình yêu của Lộ Mãn.

Đây là một mặt khác của chị gái mà cô chưa từng biết.

"Chị ơi..."

Cố Gia Nhi dịu giọng, ngay lập tức nhận ra vấn đề với cách xưng hô này. Cô bèn đổi lời và hỏi tiếp: "Linh Y, cái đó...vừa nãy anh ấy nói nếu em không kết hôn, không yêu đương thì em có thể tìm chị sống chung..."

"Thật sự sẽ không cảm thấy kỳ lạ sao, sẽ không khó chịu sao?"

"Gia Nhi?" Cố Linh Y mắt sáng lên. Cô mím môi nói: "Nếu chị và em trở thành người thân hay thậm chí là người xa lạ thì lúc đó chị mới khó chịu!"

"Linh Y..."

Hai chị em song sinh nhích lại gần nhau, rồi hai cô nàng ôm chặt lấy nhau.

"Em hiểu rồi, Linh Y."

Cố Gia Nhi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của Cố Linh Y, cô tựa cằm lên vai chị gái và ánh mắt nhìn về phía Lộ Mãn.

Do dự một lát, cô khẽ hỏi: "Anh ơi, tối nay...có muốn cùng ăn cơm không?"

Cố Linh Y ngạc nhiên đến mức thẳng người dậy nhìn về phía em gái Gia Nhi.

Đã cách một thời gian dài như vậy rồi, đây là lần đầu tiên Cố Gia Nhi gọi lại anh ấy là "anh ơi" phải không?

"Nói trước nhé."

Cố Gia Nhi cắn môi nói: “Em không có chấp nhận gì đâu nhé, em chỉ là không muốn tấm lòng của chị lãng phí vô ích thôi.”

“Chỉ là vẫn coi anh là anh trai thôi, còn những chuyện khác…dù sao thì em vẫn chưa hết giận đâu!”

Lộ Mãn thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười với Cố Gia Nhi.

Việc ba người có thể giao tiếp bình thường và chung sống hằng ngày trở lại đã là một thắng lợi lớn lao rồi.

Còn về phần giải quyết triệt để hơn mối quan hệ của ba người.

Cố Gia Nhi muốn cùng chị gái gương vỡ lại lành và mãi mãi không chia lìa, nhưng hiện tại thái độ của cô đối với anh vẫn còn rất hỗn loạn chưa thể định hình được.

Cố Linh Y muốn cùng em gái gương vỡ lại lành và mãi mãi không chia lìa, muốn cùng Lộ Mãn có thêm nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, càng mong muốn biến những khoảnh khắc ấy thành mãi mãi bên nhau——đồng thời cũng hy vọng Lộ Mãn và em gái vẫn giữ mối quan hệ anh rể em vợ bình thường.

Lộ Mãn cũng muốn hai chị em song sinh mãi mãi không chia lìa, nhưng cách để đạt được mục tiêu này lại có rất nhiều lựa chọn linh hoạt…

Với thân phận bạn bè thanh mai trúc mã khá khó xử, đó là hạ sách nhất;

Với thân phận anh rể em vợ, vẫn được coi là trung sách…

Còn nữa…

Em gái mình và Lộ Mãn đã phá vỡ thế bế tắc “anh đuổi em chạy”.

Cố Linh Y vô cùng mãn nguyện về điều này, cô vui đến mức tối tự tay vào bếp nấu ăn.

Trong căn hộ.

“Không dễ chút nào đâu, để Linh Y tự tay nấu ăn ấy.”

Lộ Mãn cảm thán. Cô vợ Linh Y trước khi trùng sinh để không phải nấu cơm đã lừa anh rằng mình không biết nấu ăn.

“Ăn xong thì bát đũa để Gia Nhi rửa, còn nồi thì để anh cọ!”

Giữa tiếng máy hút mùi trong bếp đang kêu ầm ầm, tiếng Cố Linh Y vọng ra.

“Được, không thành vấn đề, bát đũa và nồi cứ để anh lo.” Lộ Mãn lớn tiếng đáp lại.

Cố Gia Nhi và Lăng Chi vai kề vai cuộn mình trên ghế sofa, vừa ăn nho khô vừa xem TV.

“Thế này là…làm hòa rồi à?”

Lăng Chi liếc nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của cô bạn thân rồi lại nhìn Lộ Mãn.

Việc hai chị em họ có thể dẹp bỏ những rắc rối và vướng mắc, Lăng Chi vui vẻ giơ cả hai tay tán thành.

Còn cái tên Lộ Mãn này lại được lợi à?

Cố Gia Nhi gật đầu, nghĩ một lát rồi lại lắc đầu: “Chỉ là muốn từ từ rồi xem xét sau thôi.”

Dù sao cứ mãi căng thẳng như vậy thì vết rạn nứt giữa ba người sẽ ngày càng sâu hơn.

“Chị Chi Chi, em vẫn thấy…trong lòng như bị gai đâm vậy.”

Cố Gia Nhi ghé sát tai Lăng Chi và thì thầm: “Cứ nghĩ đến việc bạn trai cũ của mình lại ở bên chị gái, dù em có thông cảm cho tấm lòng của chị ấy đến mấy cũng không cách nào thuyết phục bản thân buông bỏ được.”

“Chuyện này là bình thường mà, Gia Nhi.”

Lăng Chi hừ mũi một tiếng: “Em đã rất rộng lượng rồi, còn có thể cho cái tên đàn ông chó má đó một bộ mặt tử tế nữa chứ.”

“Em cũng đang nghĩ có lẽ để khôi phục lại mối quan hệ của chúng em chỉ có hai trường hợp thôi.”

Cố Gia Nhi cẩn thận liếc nhìn Lộ Mãn, thấy anh không chú ý đến bên này mới tiếp tục thì thầm.

“Trường hợp thứ nhất là Linh Y chia tay với anh ấy.”

“Cái này được, cái này được.” Lăng Chi gật đầu lia lịa.

Cố Gia Nhi lườm cô một cái: “Nhưng cái này thì chắc là không thể đâu, tính cách của Linh Y chị Chi Chi cũng biết mà.”

“Ừm…đúng là vậy, tuy em ấy trông có vẻ yếu đuối dễ bị em bắt nạt nhưng nội tâm của Linh Y lại vô cùng kiên định, chuyện gì đã quyết định rồi thì tuyệt đối sẽ không lung lay.”

Đâu chỉ là không hề lay chuyển. Cố Gia Nhi nhớ lại những gì chị mình đã nói về tình cảm dành cho Lộ Mãn.

Cuộc đời chị ấy vì Lộ Mãn mà hoàn toàn thay đổi, cũng từ anh ấy mà có được dũng khí và sự tự tin.

Hơn nữa, sự dịu dàng ẩn sâu trong cốt cách của chị mình, dù cô em gái này có thể dốc lòng đến mức nào thì chị gái cũng tuyệt đối không hề kém cạnh.

“Thế còn loại thứ hai thì sao, Gia Nhi?”

“Loại thứ hai...chính là em hoàn toàn không còn cảm giác gì với anh ấy nữa.”

Cố Gia Nhi nói với giọng điệu trùng xuống.

Lăng Chi ôm lấy cô bạn thân đang ở trước mặt, trong lòng không khỏi thở dài.

Em ấy có thể làm được không? Lăng Chi cảm thấy điều này giống như cho quá nhiều mù tạt vào món ăn——khó mà nuốt trôi.

“Thật ra thì còn có loại thứ ba...”