Cố Linh Y vẫn luôn bấm giờ trên điện thoại.
Đợi Lộ Mãn và Cố Gia Nhi nói chuyện xong cúp máy, Cố Linh Y lập tức dí điện thoại vào mặt Lộ Mãn: "Nửa tiếng!"
"Thời gian anh nói chuyện với em ấy còn lâu hơn cả với người chị song sinh này!"
Lộ Mãn thuận tay ôm lấy vai Cố Linh Y rồi nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành cô: "Em nghe hết rồi còn gì, bọn anh chỉ là bạn bè nói chuyện phiếm thôi mà."
"Còn chưa đủ hả? Vậy anh còn muốn nói gì nữa?" Cố Linh Y ngước mắt hỏi: "Chẳng lẽ anh muốn nói chuyện bậy bạ với em gái em à? Oái, anh buông em ra."
Lộ Mãn không thèm nghe cô mà ôm cô vào lòng rồi càng siết chặt hơn: "Đừng giãy giụa nữa, em bây giờ giống hệt Hàm Hàm bị chúng ta cưỡng chế lôi đi tắm ấy."
"Xì! Anh mới là Hàm Hàm!"
Miệng thì không chịu thua nhưng thân thể Cố Linh Y lại ngoan ngoãn im lặng.
"Linh Y." Lộ Mãn ghé sát tai cô và nhỏ giọng nói: "Không còn sớm nữa, chúng ta ngủ nhé?"
"..." Cố Linh Y biết ngay anh ta chẳng có ý tốt lành gì: "Anh, cấm sắc sắc!"
"Gì cơ?" Lộ Mãn giả vờ ngạc nhiên: "Đi thẳng vào vấn đề luôn à!"
Cố Linh Y cãi không lại anh liền dùng hành động để anh im miệng.
Cô nhanh chóng chụt một cái lên má Lộ Mãn: "Chúc anh ngủ ngon!"
Sau đó chui vào chăn trùm kín đầu quay lưng về phía Lộ Mãn và bắt đầu giả vờ "khò khò" khe khẽ.
Lộ Mãn vui vẻ cười tủm tỉm và ghé đầu qua "chụt" một cái lên gò má mịn màng của Cố Linh Y: "Ngủ ngon, Linh Y."
...
Sáng hôm sau.
"Vuốt, anh ơi, cái vuốt của anh này..."
Cố Linh Y mặt đỏ bừng vất vả gỡ tay Lộ Mãn ra.
Cái tên dê xồm này tối qua trước khi ngủ chỉ đặt tay lên bụng dưới của cô.
Một đêm trôi qua, bàn tay anh cứ như có dây ròng rọc kéo lên vậy, suýt chút nữa là chạm vào chỗ "tròn tròn" rồi.
"Em đi thay quần áo, anh đừng có giở trò lưu manh mà thay ở đây. Đợi em thay xong anh cũng vào thay đi."
"Phiền phức vậy, thay ở đây luôn cho rồi."
"Anh biến đi!"
Cố Linh Y ôm một đống quần áo chạy vào phòng tắm rồi "soạt" một tiếng kéo rèm xuống.
Mặc quần áo chỉnh tề rồi trả phòng, đến nhà ga trở về Hải Khúc.
Khi đến Nghi Thành, Cố Linh Y cố ý đẩy Lộ Mãn sang ghế đối diện để hai người mặt đối mặt;
Bây giờ trở về, Cố Linh Y tự nhiên khoác tay anh mà kéo anh ngồi vai kề vai.
Lộ Mãn thấy Cố Linh Y cầm MP5 và tai nghe trên tay liền chìa tay ra trước mặt cô.
Cố Linh Y chia cho anh một bên tai nghe, đưa tay đeo cho anh: "Anh ơi, danh sách nhạc của chúng ta có lẽ không cùng phong cách đâu."
Cô mở hai bài hát đều là của ban nhạc Miserable Faith.
Lộ Mãn tuy rằng trước khi trùng sinh đã theo sở thích của hai chị em song sinh và đi xem nhạc hội cùng họ nên cũng dần nghe một số bài hát mà họ thích.
Nhưng anh thích nhất bài 《Tây Hồ》 của ban nhạc Miserable Faith phải hai năm nữa mới ra mắt.
Những bài như 《Bài Ca Công Lộ》, 《Tạm Biệt Jack》, 《Hát Cho Em Một Bài》 mà cô vợ Linh Y thường nghe trên xe cũng đều nằm trong một album năm 2008.
Lộ Mãn hỏi: "Không có bài nào của Châu Kiệt Luân à?"
"Có, nhưng rất ít." Cố Linh Y liếc nhìn anh: "Không có trong MP5. Ở trong điện thoại em, em lập một thư mục riêng."
Lộ Mãn sờ cằm. Chuyện này khác với trước khi trùng sinh rồi.
Nhớ kiếp trước Cố Linh Y đã trùng tới 80% bài hát trong danh sách nhạc của anh từ hồi năm nhất Đại học.
Thế mà bây giờ Cố Gia Nhi lại trùng khớp 100% danh sách nhạc với anh, còn Cố Linh Y thì chẳng mấy hứng thú với những bài anh thích.
Đúng lúc này thì Cố Linh Y ngáp một cái: "Anh ơi, em ngủ một lát."
Cô nàng nghiêng đầu tựa lên vai Lộ Mãn.
Lộ Mãn nắm lấy vuốt của cô: "Ngủ đi."
Con gái tựa vai mình ngủ quả thực là chiêu thức khiến con trai cảm thấy hạnh phúc ngập tràn.
Cố Linh Y tiếp tục chủ động tấn công, cô nàng đưa bàn tay trắng nõn ra véo véo cằm Lộ Mãn.
Lộ Mãn còn đang ngơ ngác không hiểu cô muốn gì thì Cố Linh Y lại áp bàn tay lên má anh và nhẹ nhàng đẩy đầu anh về phía mình.
Đến khi hai người đầu chạm vào nhau thì Cố Linh Y mới hài lòng buông tay ra.
Lộ Mãn mỉm cười và khẽ nói: "Linh Y."
"Dạ?"
"Em có biết hành động này của em giết anh rồi không?"
"Hừ~"
Cố Linh Y ngân nga một tiếng: "Ngủ thôi ngủ thôi~"
Lộ Mãn cũng nhắm mắt lại.
Có hơi tiếc nuối, quãng đường xe đi ngắn ngủi quá.
Nếu có thể đến ga chậm hơn một chút nữa thì tốt biết mấy.
...
"Bình minh rạng rỡ nơi đầu tiên chiếu tới, biển xanh trời biếc bãi cát vàng——Kính chào quý khách, ga cuối Hải Khúc đã tới."
Lộ Mãn và Cố Linh Y đeo balo lên vai. Sau khi xuống tàu, Cố Linh Y theo bản năng muốn nắm lấy tay Lộ Mãn, nhưng cô nàng chợt nhận ra bây giờ đang ở Hải Khúc Thị nên lại giật mình rụt tay về.
"Linh Y!!"
Cố Gia Nhi đang đợi ở cửa ra thì nhào tới trước mặt chị gái mà ôm chặt Cố Linh Y: "Em nhớ chị quá!"
"Có hai ba ngày thôi mà." Cố Linh Y vuốt mái tóc dài của em gái, ánh mắt dịu dàng như nước.
Sau khi buông chị gái Linh Y ra, Cố Gia Nhi quay sang Lộ Mãn mà cười hì hì: "Hì hì, anh ơi!"
Rồi thừa lúc hai tay Lộ Mãn đều đang xách đồ thì Cố Gia Nhi vòng tay qua cổ anh và cũng ôm một cái thật chặt.
"Thôi thôi." Lộ Mãn vội nói: "Nhiều người đi đường đang nhìn các em kìa, chúng ta mau lên xe thôi."
Xe đưa đón dĩ nhiên không thể thiếu tài xế Lăng Chi, cô khoanh tay trước ngực nghiến răng nghiến lợi nhìn cảnh này.
Cố Gia Nhi ôm Cố Linh Y trước rồi sau đó lại ôm Lộ Mãn đã thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Lăng Chi càng tức giận không nói nên lời.
Lộ Mãn liếc nhìn cô. Lăng Chi lúc này giống hệt Tiền phu nhân trong 《Võ Lâm Ngoại Truyện》, đến cả lời thoại cũng khớp hoàn hảo.
"Ba người các cậu là quan hệ gì vậy! Sao tôi nhìn có chút không bình thường nhỉ?"
"Gia Nhi."
Lộ Mãn phát hiện cô nàng này cũng đeo tai nghe ở một bên tai, Lộ Mãn tò mò suốt cả quãng đường nên không nhịn được hỏi: "Danh sách nhạc của em rốt cuộc là sao thế?"
Cố Gia Nhi cười tinh quái khoác tay Lộ Mãn: "Lên xe rồi nói anh nhé."
Cô kéo thẳng Lộ Mãn ngồi vào ghế sau.
Lăng Chi liếc trộm Cố Linh Y. Cô nàng dường như đang cố nhịn cơn bực tức muốn dậm chân và bất lực im lặng chui vào ghế phụ.
"Anh ơi, thật ra rất đơn giản."
Cố Gia Nhi mở điện thoại: "Anh làm 《Nông Trại Song Tử》 chẳng phải còn liên kết với một trang mạng xã hội sao?"
"Danh sách nhạc của anh đúng là đã cài đặt chế độ riêng tư không cho người khác xem, nhưng——"
"Anh ơi~ anh ơi, đây là trang chủ của em, ấn vào bộ sưu tập danh sách nhạc."
Cố Gia Nhi thao tác một hồi: "Nhìn này, đây là thanh địa chỉ, dòng cuối cùng là UID tài khoản của mỗi người. Sau đó em xóa tám chữ số của em đi, thay bằng của anh."
Trang web lóe lên, Cố Gia Nhi cứ thế tiến vào danh sách nhạc riêng tư của Lộ Mãn.
"Lợi hại không anh ơi, đây là em thử rất nhiều lần mới tự mình phát hiện ra cách phá giải đấy!"
"Anh ơi, sao anh lại đổ mồ hôi thế?"
"Không sao..." Lộ Mãn trong lòng thầm kêu một tiếng "vãi chưởng".
Không ngờ lại có lỗ hổng kinh điển như vậy. Anh mơ hồ nhớ lại QQ Zone cũng như sau này là NetEase Cloud Music và các phần mềm khác đều từng có những lỗi nhỏ như thế này.
Giờ anh vừa mừng vừa sợ. May mà lúc cài đặt danh sách nhạc riêng tư không viết cái tên bộ sưu tập nào kiểu như "Vợ Linh Y thích nghe"…
Nhưng mà...
Lộ Mãn nhìn về phía Cố Linh Y ngồi phía trước.
Trước khi trùng sinh, Cố Linh Y hẳn cũng dùng phương pháp tương tự có được danh sách nhạc của anh rồi thêm vào bộ sưu tập của riêng cô ấy nhỉ?
Còn bây giờ cô ấy không làm vậy mà lại thành Cố Gia Nhi tốn công tốn sức nghiên cứu danh sách nhạc của anh.
Lộ Mãn có thể tưởng tượng được Cố Gia Nhi hết lần này đến lần khác nhấp vào và bị cài đặt riêng tư từ chối hết lần này đến lần khác, sau đó cô nàng xem kỹ trang web từ trên xuống dưới không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào mới tìm ra được lỗi này.
"Nên nói, đây là...người yêu nhiều hơn luôn là người rơi lệ trước sao..."
