Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11349

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Toàn truyện - Chương 410: Vuốt của anh đừng tự động dò đường được không

Bộ váy áo vest công sở kiểu này Lộ Mãn rất hiểu cách mặc đúng, chính là phải xoay phần khóa kéo ra bên hông để tự mình kéo lên rồi xoay trở lại phía sau.

Nhưng anh nhất định sẽ không nói ra.

"Để anh giúp em, em đứng yên đó."

Lộ Mãn kéo khóa váy cho Cố Linh Y, mu bàn tay "vô tình" lướt qua eo cô.

"Sao tự nhiên lại nghĩ ra mặc kiểu đồ này vậy?"

"Đi cùng anh bàn chuyện làm ăn mà, đương nhiên phải mặc chỉnh tề một chút chứ." Cố Linh Y trả lời một cách đương nhiên.

Lộ Mãn nghĩ chắc là cô vẫn giữ suy nghĩ như ba cô Cố Ngạn là mặc vest chỉnh tề đi bàn những mối làm ăn lớn.

Đâu biết rằng trước đây bọn họ đi bàn hợp tác kể cả Cố Gia Nhi đều mặc đồ thường.

"Anh cũng đi thay đồ."

Để được ngắm thêm vài lần bạn học Linh Y mặc đồ công sở, Lộ Mãn cũng diễn trò theo mà ra dáng chỉnh tề mặc áo sơ mi trắng và quần Tây.

"Anh ơi, anh quên mang đồ vest rồi à? Áo khoác đâu?"

Lộ Mãn cài khuy cổ tay áo sơ mi và nói: "Có cái áo sơ mi thế này là được rồi."

Cố Linh Y đi đến gần Lộ Mãn và nhìn trái nhìn phải rồi đưa tay giúp anh chỉnh lại cổ áo.

"Anh không là ủi cẩn thận gì cả, cổ áo bị vênh hết cả lên rồi."

Thấy Cố Linh Y vẻ mặt nghiêm túc giúp mình chỉnh lại quần áo, Lộ Mãn dâng lên một chút cảm giác tội lỗi khi trêu chọc cô.

Nhưng mà…thiếu nữ Linh Y tuổi 17 thanh xuân phơi phới mặc áo sơ mi với vest và váy bút chì cùng quần tất lại toát lên một vẻ đáng yêu khi cố gắng đóng vai một quý cô thành thị. Đặc biệt là khuôn mặt trái xoan nghiêm túc nhưng vẫn toát lên vẻ non nớt, rồi nghĩ đến đường cong eo được chiếc váy tôn lên.

"Haizz, có tội thì có tội, ngắm thêm vài lần nữa vậy."

Lộ Mãn hơi cúi đầu tiến lại gần cô một chút. Còn Cố Linh Y thì như đã sớm phòng bị mà "vèo" một tiếng lùi lại một bước thật khoa trương.

"Anh làm gì đấy?"

Lộ Mãn ngẩn người rồi cười cười: "Em không đề phòng anh thì anh còn quên mất đấy."

"Linh Y, tối qua em còn nợ anh…"

"Phì! Đồ dê xồm!"

Cố Linh Y che hai má của mình, ánh mắt tràn đầy cảnh giác với sói xám lớn xấu xa: "Ban ngày không được…không phải, ý em là có những lúc buổi tối cũng không được!"

"Vậy anh mượn em một nụ hôn, được không?" Lộ Mãn chỉ chỉ má trái của mình.

"Cũng! Không! Được!"

"Keo kiệt vậy? Cùng lắm thì trả lại em ngay tại chỗ mà!"

Cố Linh Y nghẹn lời. Chuyện này sao mượn rồi trả được?

Cô hôn anh một cái thì anh lại "trả lại", lập tức lại hôn cô một cái.

Chủ yếu là Cố Linh Y xem không ít truyện ngôn tình thanh xuân vườn trường. Tác giả của những cuốn tiểu thuyết này cũng có rất nhiều người chỉ là học sinh Trung học Cơ sở hay Trung học Phổ thông thôi, trong cốt truyện hôn một cái là cả hai người đều ngượng ngùng hồi tưởng mấy ngày trời.

Đâu giống như Lộ Mãn vừa mới được đã là "có vay có trả" lẫn nhau, giống như những câu chuyện sau khi kết hôn trong truyện ngôn tình mà vô tư rải đường.

Người ta đều là thanh xuân ngây ngô, đến chỗ anh lại là thanh xuân sến súa.

Lộ Mãn đánh giá kiểu tóc của Cố Linh Y: "Em đã mặc đồ chỉnh tề rồi, tóc không thể cứ xõa ra thế này được. Hay là buộc lên đi? Ít nhất cũng phải búi tóc củ tỏi chứ?"

"Thời gian chắc là đủ chứ?" Cố Linh Y nhìn đồng hồ trên điện thoại.

"Anh giúp em buộc cho đơn giản là được."

"Anh á?" Cố Linh Y kéo dài giọng điệu nghi ngờ.

"Thôi đi anh ơi."

Thay vì để anh vụng về túm tóc mình rồi loay hoay, chi bằng tự mình chọn kiểu búi tóc nhanh gọn còn tiết kiệm được chút thời gian.

"Anh có kinh nghiệm gì đâu mà buộc tóc cho con gái, em là người đầu tiên đấy."

Lộ Mãn nhấn mạnh để vội vàng phủi sạch quan hệ, phải thanh minh trước là anh chưa từng tết tóc cho em gái Gia Nhi nhà mình như thế này đâu.

"Hừ." Cố Linh Y đương nhiên cũng nghe ra ẩn ý từ lời của anh.

"Linh Y, em túm tạm một búi tóc đuôi ngựa đi."

Cố Linh Y cũng tò mò. Con trai mà biết tết tóc cho con gái vốn đã hiếm, Lộ Mãn có làm được như lời anh nói không?

Kết quả là Lộ Mãn lại đứng lên giường cao hơn cô hẳn một cái đầu.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy đuôi tóc của Cố Linh Y: "Được rồi Linh Y, tiếp theo em cứ xoay vòng tròn là được."

"Phụt ha ha ha..."

Cố Linh Y tưởng tượng một chút thì phát hiện hình như làm vậy thật sự được luôn.

"Anh ơi, ha ha ha, đúng là anh có khác."

"Xoay đi, được rồi, xoay, xoay, xoay thêm một vòng nữa."

Theo Cố Linh Y xoay vòng tại chỗ, mái tóc dài trong tay Lộ Mãn cũng ngoan ngoãn quấn lại với nhau rồi an phận búi thành kiểu đầu củ tỏi sau gáy cô.

"Ghim lại, hoàn thành nhiệm vụ."

Cố Linh Y chạy đến trước gương lắc lắc đầu sang hai bên và vô cùng hài lòng.

"Đi thôi, đi trải nghiệm món đặc sản của Nghi Thành nào..."

"Súp bột!"

Giọng Cố Linh Y vui vẻ nhưng rất nhanh lại chuyển sang chua lòm: "Gia Nhi cứ lải nhải bên tai em không biết bao nhiêu lần rồi, bảo là súp bột ở đây ngon lắm ngon lắm."

"Được rồi, sáng nay ăn súp bột khỏi cần thêm giấm nữa." Lộ Mãn lẩm bẩm.

"Anh ơi, anh nói gì đấy?"

"Không có gì, đi thôi."

Đi ngang qua quầy lễ tân khách sạn, hai cô nhân viên trực ca nhìn thấy Cố Linh Y mặc bộ vest chỉnh tề thì mắt ai nấy đều sáng rực.

"Cô gái kia là người mà tối qua cậu nói đó hả?"

"Đúng là cô ấy. Trời ơi, thay bộ vest công sở vào còn xinh hơn nữa!"

Trong sảnh lớn cũng có hai ba cặp khách ánh mắt vô tình hay cố ý liếc về phía này.

Cố Linh Y cúi đầu ngượng ngùng ôm chặt cánh tay Lộ Mãn hơn.

Sắp ra đến cửa xoay của khách sạn, Lộ Mãn đột nhiên ghé vào tai cô nói nhỏ: "Thật ra hôm nay không cần mặc vest đâu, đối tác bên kia cũng mặc đồ thường thôi."

"Ơ... Hả?" Cố Linh Y ngơ ngác đơ người.

"Chúng ta lên lầu thay bộ khác."

Lộ Mãn ôm eo Cố Linh Y và xoay người trở về phòng.

Mà trong sảnh lớn hai cô gái vốn đang thân mật dính lấy nhau, nhìn thấy cảnh này thì một cô lập tức lay mạnh cánh tay cô gái kia: "Vãi chưởng! Bọn họ không phải là...hồi long pháo đấy chứ?"

"Cậu nói linh tinh gì đấy! Nhỏ tiếng thôi!"

Hồi long... Hồi long cái gì cơ?

Liên hệ với nghĩa của hồi long giác, Cố Linh Y đoán được tám chín phần mười ý trêu chọc của họ.

Cô càng thêm xấu hổ mà cúi gằm mặt, bước chân gần như mỗi lúc một nhanh hơn.

"Rầm" một tiếng——

Cánh cửa phòng đóng lại, Cố Linh Y vừa định chất vấn Lộ Mãn lại bị anh từ phía sau ôm chặt lấy.

"Linh Y, em mặc bộ này siêu cấp siêu cấp xinh đẹp."

Cố Linh Y cúi thấp đầu: "Hừ... Đây là lý do anh cố tình không nói cho em biết là không cần mặc vest đúng không? Đồ xấu xa, đồ dê xồm, đồ xấu xa xấu xa xấu xa..."

Lộ Mãn đặt cằm lên vai cô: "Cho anh ôm thêm một lát nữa."

Cố Linh Y ngoan ngoãn gật đầu.

Anh thích như vậy thì cứ để anh ôm đi, không vội thay ra làm gì.

Lộ Mãn đặt hai tay lên bụng cô, qua lớp áo lụa mềm mại cảm nhận được sự êm ái gấp đôi từ chất liệu vải và vòng eo thon thả của cô.

"Anh ơi, hôm qua trong lòng em có chút lo lắng."

Cố Linh Y cắn môi: "Có chút xíu xíu thôi. Em hơi sợ chúng ta ngủ gần nhau như vậy, anh có thừa cơ làm chuyện xấu không."

"Hoặc là anh thừa lúc em ngủ say làm gì đó em cũng không biết."

Lộ Mãn lắc đầu: "Tuy rằng anh đúng là không đứng đắn nghĩ cách chiếm chút tiện nghi của em, nhưng chuyện cần có sự đồng thuận của cả hai thì anh tuyệt đối tôn trọng ý nguyện của em."

Hoa hồng tự nở mới là đẹp nhất.

"Anh ơi, nếu hôm qua anh thật sự làm chuyện gì vượt quá giới hạn, có lẽ em không nói ra lời từ chối nhưng...sẽ thất vọng. Sau này nếu có tình huống tương tự, chắc cũng...khó tránh khỏi lạnh nhạt và né tránh anh, nhỉ?"

Cố Linh Y cũng rất vui vẻ và may mắn vì Lộ Mãn không "thừa nước đục thả câu", trong mối quan hệ thân mật luôn hỏi ý kiến cô.

Ừm, xem ra cũng là một tên dê xồm quang minh chính đại.

Cũng khiến tình cảm của anh càng thêm thuyết phục.

"Nhưng mà... Anh ơi."

"Bốp" một tiếng, Cố Linh Y vỗ tay Lộ Mãn để ngăn bàn tay anh đang ngày càng di chuyển lên trên.

"Vuốt của anh đừng tự động dò đường được không?"

[Hồi long giác (回笼觉) nghĩa là ngủ nướng thêm một giấc, suy ra được hồi long pháo (回笼炮) là làm thêm một nháy]