Khoảnh khắc nhìn thấy Lan Cẩn, Cố Linh Y ngược lại không còn căng thẳng nữa.
Em gái Gia Nhi miêu tả không hề thêm mắm dặm muối. Lan Cẩn học tỷ quả thực là một cô gái xinh đẹp, gu ăn mặc cũng rất ổn. Trên tay cô khoác một chiếc áo ngoài, mặc áo len ôm sát màu đỏ rượu trễ vai với quần jean kiểu Hàn và đi boot da màu nâu cao quá gối. Dáng người cô thuộc kiểu quả lê nên bộ đồ này càng tôn lên vẻ đầy đặn.
"Anh ấy chắc là...không thích những người có đường cong hông quá ấn tượng đâu nhỉ?"
Cố Linh Y cúi đầu nhìn mình. Cô đặc biệt chọn một bộ đồ tôn eo với áo khoác dạ đen ôm dáng và áo len cổ lọ nửa kín, chân váy xếp ly màu nâu đậm.
Cô nhận thấy khi Lan Cẩn nhìn cô và Lộ Mãn, vẻ mặt cô ấy thoáng chút ngạc nhiên rồi nhanh chóng thân thiện chào hỏi mà gọi một tiếng "Tiểu Cố học muội".
"Chị ấy coi em là Gia Nhi rồi." Lộ Mãn khẽ nói.
Cố Linh Y khẽ gật đầu: "Anh không cần phải giải thích với học tỷ đâu."
"Vậy thì em sẽ làm chị ấy bất ngờ đấy."
Lộ Mãn nhìn cô nàng đang ôm chặt lấy cánh tay mình và trêu chọc: "Lần trước 'Tiểu Cố học muội' còn giữ khoảng cách lắm mà giờ tiến triển thần tốc đến cánh tay cũng ôm rồi."
Cố Linh Y nhăn mũi: "Gia Nhi chẳng lẽ không ôm anh sao? Em không tin."
Buổi sáng Lan Cẩn đã bàn công việc với đối tác, cô nhiệt tình mời hai người nếm thử món gà xào đĩa lớn ở Nghi Thành.
Bên cạnh nhà hàng có rất nhiều quán ăn vặt và trà sữa khiến ánh mắt Cố Linh Y không ngừng liếc về phía đó. Lộ Mãn thấy cô như chú sóc nhỏ mong chờ hạt dẻ bèn rẽ vào mua hai cốc cho cô.
"Chào mừng quý khách, chúng tôi có sản phẩm mới cho mùa đông ạ."
Cố Linh Y trốn sau lưng Lộ Mãn nhanh chóng lướt qua tấm poster thực đơn.
Trà sữa matcha Hải Khúc, trà trân châu lựu đỏ giòn, trà ô long vỏ quýt hương phân vịt...
Cái cuối cùng là cái gì vậy? Cố Linh Y liếc nhìn Lan Cẩn bên cạnh thì thấy cô ấy cũng tỏ vẻ khó hiểu và ngạc nhiên.
Lộ Mãn thu hết phản ứng của hai cô gái vào đáy mắt và cười giải thích: "Hương phân vịt không liên quan gì đến hai chữ kia đâu, thực ra nó là một loại trà ô long ở tỉnh Việt có chất lượng khá tốt."
"Dù là vậy, lấy cái tên này đặt cho trà sữa thì..."
Lan Cẩn giữ vẻ mặt dịu dàng nhưng cũng lộ ra vẻ khó nói: "Chắc ít người dám thử lắm nhỉ."
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Linh Y bên cạnh đang hăm hở muốn thử: "Đây, có ngay một người đây này."
"Không đâu anh ơi." Cố Linh Y kéo kéo tay áo Lộ Mãn: "Lỡ như không hợp khẩu vị thì lãng phí."
"Mua thử đi, không ngon thì đưa anh. Anh cái gì cũng nuốt được."
"Vâng ạ!" Cố Linh Y lập tức cảm thấy có bạn trai đi cùng thật tốt.
Trà sữa đến tay, Cố Linh Y ngậm ống hút ừng ực ừng ực rồi khựng lại và nói: "Cũng được."
"Cũng được á?" Lộ Mãn nhận lấy cốc trà 'hương phân vịt': "Đánh giá bình thường mà em uống hết nửa cốc rồi!"
Tốc độ uống trà sữa của cô nàng này vẫn nhanh như tên lửa.
Lộ Mãn đưa cốc trà sữa đá vị cà phê còn lại cho Cố Linh Y rồi há miệng ngậm luôn cái ống hút mà cô vừa dùng.
"Ơ? Anh ơi!"
Tay Cố Linh Y cầm ống hút mới khựng lại giữa không trung.
Thảo nào vừa nãy anh ấy nói "không ngon thì đổi cho anh", hóa ra mục đích thật sự là cái này!
Bốn chữ "nụ hôn gián tiếp" to đùng nhảy số trong đầu cô.
"Em còn muốn nữa à?" Lộ Mãn giả bộ ngây thơ: "Đây, trả lại cho em này."
"Xì!"
Lan Cẩn ngồi bên cạnh lặng lẽ hút ly trà sữa lựu đỏ của mình.
Trong mắt cô có đôi tình nhân nhỏ đang phát đường công khai này ở đây, ly trà sữa trong tay cô dường như cũng không còn ngọt ngào như trước nữa...
Trong quán gà xào cay, Lộ Mãn cùng Cố Linh Y và Lan Cẩn ngồi đối diện nhau.
Cố Linh Y cởi áo khoác ngoài tiện tay nhét cho Lộ Mãn rồi cúi đầu nhìn chằm chằm bàn đồ ăn trước mặt mà không nói gì.
"Có cách nào để tên giò heo kia không nhìn đối diện không nhỉ?"
Lan Cẩn ngồi đối diện mặc áo hở vai và xương quai xanh lộ ra làn da trắng nõn mịn màng.
Đặc biệt là vào mùa đông mọi người đều mặc đồ dày cộm thì càng làm cho bờ vai trần của cô ấy thêm phần nổi bật và thu hút ánh nhìn.
Cô là con gái mà còn bị thu hút nhìn thêm vài lần, huống chi là tên dê xồm nào đó?
Tình báo của Gia Nhi không sai, người đến quả nhiên không có ý tốt!
Nhưng Lộ Mãn lúc này chỉ vừa nhìn chằm chằm vào thực đơn vừa hỏi cô có muốn ăn gì không.
"Hôm nay là hai chúng ta mời lại học tỷ. Trước đây đã nhận được sự quan tâm của học tỷ nhiều lần mà vẫn chưa có dịp cảm ơn đàng hoàng."
Lan Cẩn chống cằm mỉm cười nhìn hai người: "Mấy ngày không gặp, tình cảm của Tiểu Cố học muội và Lộ Mãn càng ngày càng tốt nhỉ?"
Lộ Mãn dứt khoát nắm lấy tay Cố Linh Y trước mặt Lan Cẩn: "Haizz, học tỷ cũng biết đấy, yêu đương đúng là chuyện phiền phức."
Anh quay sang nói với Cố Linh Y: "Anh cũng chỉ còn cách làm phiền em sau này thôi."
"Lại chiếm tiện nghi của em..." Cố Linh Y trong lòng nghĩ vậy nhưng có "đối thủ đáng gờm" trước mặt nên cô khẽ "ừ" một tiếng coi như thừa nhận.
Mặc dù hình như mình bây giờ bị đối phương coi là em gái Gia Nhi thì phải?
"Kệ đi, dù sao cũng phải tuyên bố chủ quyền với anh ấy trước đã!"
Trong lúc chờ đợi món ăn, Cố Linh Y lại hút một hơi hết sạch ly trà sữa của mình.
"Tiểu Cố học muội còn muốn uống gì không?" Lan Cẩn cười với Lộ Mãn: "Giúp chị lấy một chai luôn nhé, loại em lần trước nhắc đến ấy. Sprite bạc hà lạnh sau này chị uống thử thấy cũng ngon đấy."
Lộ Mãn vẫy tay với cô bán hàng: "Làm ơn cho ba chai nước ngọt!"
"Ê! Cậu kia, giờ đang bận lắm!" Cô bán hàng hét lớn cả tầng một đều nghe thấy: "Cậu ra quầy tự lấy là được!"
Lộ Mãn nhún vai đứng dậy.
Ý thức được mình sẽ phải ngồi riêng với Lan Cẩn một lúc nên Cố Linh Y có chút hoảng hốt.
Và Lan Cẩn mở lời trước: "Tiểu Cố học muội, có phải nên chúc mừng hai em trước không nhỉ?"
"Ờmmm..." Không trả lời thì không lịch sự nên Cố Linh Y gắng gượng nhỏ giọng: "Chúc mừng gì ạ..."
"Lộ Mãn là một người con trai rất tuyệt vời về mọi mặt." Lan Cẩn cười nói: "Vậy nên là nên chúc mừng học muội vớ được bảo bối rồi nhỉ?"
Cố Linh Y nghe đối phương đánh giá cao như vậy thì trong lòng có chút không thoải mái: "Cái tên đó, bình thường thôi mà."
"Thế này mà còn bình thường sao?"
Lan Cẩn kể ra: "Chiều cao, ngoại hình đều rất ổn, lễ phép với mọi người, năng lực lại mạnh. Mặc dù cậu ấy có nhắc đến một vài chuyện cũng với giọng điệu không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng sau này chị tìm hiểu mới biết hóa ra 《Tam Quốc Sát》 lại có sức ảnh hưởng lớn đến vậy."
"Cậu ấy mới chỉ là sinh viên năm nhất thôi đấy, mà chỉ trong vòng nửa năm đã tạo ra một board game hàng đầu cả nước rồi."
Lan Cẩn cảm thán: "Chỉ riêng cái trò chơi này thôi đã đủ sức vươn tới tầm cỡ cả nước, cậu ta đã vững vàng ngồi vào hàng triệu phú rồi. Tương lai dù tài sản có vượt quá trăm triệu chắc cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Cố Linh Y thật ra không có cảm giác gì lớn với những điều này. Với cô, việc anh kiếm tiền giỏi là một phần năng lực siêu phàm của anh nhưng không phải là điểm sáng chói lọi nhất.
"Tiểu Cố học muội, không ngoa đâu nhé. Giả sử, chị chỉ giả sử thôi nha, Lộ Mãn bây giờ mà đi xem mắt thì chắc chắn là kiểu người hot nhất luôn đó. Dù là gái ở đâu, đủ mọi lứa tuổi, chắc chắn là tranh nhau đến cho xem."
"Ừm..." Cố Linh Y nắm chặt tay và thầm nghĩ: nếu cái tên xấu xa kia dám đi xem mắt thì cô nhất định sẽ đấm cho anh ta nhừ tử trên giường!
[Tên chính thức là Trà Đơn Tùng Hương Ngân Hoa, là một phân loại của dòng trà Đơn Tùng Phượng Hoàng. Gọi là hương phân vịt do cây trà được trồng trên đất phân vịt có màu vàng nâu với hàm lượng mùn trên 50%. Loại đất này tên Hán Việt là đất hoàng nhưỡng và ở Việt Nam gọi là đất bazan, dân Tây Nguyên trồng cà phê chắc chắn không lạ gì loại đất này]