Vẫn là cuộc trò chuyện giữa người lớn và con cháu, Văn Nghệ tự nhiên hỏi han vài câu về tình hình rồi trò chuyện về việc điền nguyện vọng Đại học và những trải nghiệm của con gái ở Hải Khúc.
Ngoài việc lịch sự bày tỏ lòng biết ơn Lộ Mãn đã chiếu cố con gái, Văn Nghệ còn quan tâm hơn đến việc dò hỏi về những dự định của anh cho việc học Đại học sắp tới.
Sau một hồi trò chuyện, Văn Nghệ vô thức gật đầu. Chàng trai trạc tuổi con gái mình sau khi chồng bà là Cố Ngạn rời đi đã không còn chút e dè hay rụt rè nào. Khi đối thoại với bà thì anh nói năng mạch lạc, không kiêu ngạo cũng không tự ti. Văn Nghệ nghĩ rằng ấn tượng ban đầu của bà về anh không hề thấp.
"Mải nói chuyện với con quên hết cả giờ giấc rồi." Văn Nghệ nhìn đồng hồ, không ngờ đã gần nửa tiếng trôi qua.
Bà định lên lầu thăm Cố Ngạn đang nhốt mình trong phòng mà hỏi xem tâm trạng ông bây giờ có phức tạp không.
"Gia Nhi, con phải tiếp đãi Lộ Mãn cho tốt. Người ta đến nhà mình chơi đấy, phải có phép tắc, không được giở trò bướng bỉnh."
"Dạ, con biết rồi mà mẹ." Cố Gia Nhi nghe mẹ nói sẽ rời đi một lát thì mắt liền sáng lên.
"Mẹ còn không yên tâm về con sao?"
Ánh mắt Cố Gia Nhi liếc sang chị gái Linh Y đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh, rồi cô đắc ý cười: "Ngoài Linh Y ra, trong nhà này còn ai ngoan hơn con nữa?"
Cố Linh Y không nhịn được cười đến mức khóe miệng cong lên.
Cô em gái này thật biết tự khen mình.
Trong nhà họ, người có thể dùng chữ "ngoan" để đánh giá ngoài cô ra chỉ có hai thành viên nhỏ là Đạo Đạo và Hàm Hàm thôi.
Tính ra thì miễn cưỡng cũng có thể nói là Gia Nhi ngoan hơn một chút...
"Mẹ đi lấy cho ba con cốc nước. Cái người này, cốc nước không đưa đến tận miệng thì không biết khát là gì."
Văn Nghệ đứng dậy, dặn dò cô con gái út: "Có thể dẫn Lộ Mãn đi tham quan nhà mình."
Lộ Mãn thầm nghĩ vậy thì có nhiều thứ để xem đây.
Sự khác biệt rất rõ ràng. Nhà ba mẹ anh là căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách rộng khoảng một trăm mét vuông.
Căn biệt thự mà hai chị em song sinh đang ở, chỉ riêng phòng khách rộng rãi này thôi ước chừng cũng gần trăm mét vuông, bằng diện tích sử dụng của cả nhà anh.
Chưa kể đây còn là một căn nhà ba tầng riêng biệt cộng thêm sân vườn, tầng áp mái và tầng hầm. Người giúp việc của nhà họ luôn ở và sinh hoạt dưới tầng hầm, việc nấu nướng cũng được giải quyết ở đó với một khu bếp riêng biệt kiểu Âu.
Sau khi Văn Nghệ lên lầu, Lộ Mãn và cặp song sinh nhà họ Cố thấy bà vào phòng ngủ chính ở tầng hai thì anh mới lên tiếng trêu chọc Cố Linh Y: "Hồi nhỏ đến đây có vài lần nên không có nhiều ấn tượng lắm, bây giờ nhìn kỹ nhà các em đúng là sang trọng và thoải mái."
"Đâu có đâu." Cố Gia Nhi nhích lại gần và nhíu mày: "Phong cách trang trí các thứ đều do ba thích mà thiết kế. Anh xem này, mấy cái đồ gỗ cổ điển bằng gỗ trắc đỏ này với cái đèn chùm pha lê sáng loáng trên đầu có phong cách hoàn toàn không hợp nhau gì cả."
Cố Gia Nhi hạ quyết tâm nói: "Sau này em muốn tự mình sở hữu một căn nhà nhỏ rồi tự mình trang trí theo phong cách mình thích."
"Nhưng mà ở đây cơ sở vật chất và đồ đạc đều đầy đủ cả, ở sẽ thoải mái hơn chứ."
Lộ Mãn nhìn quanh nhà bọn họ. Dù rằng thẩm mỹ của đồng chí Lão Ngoan Cố có hơi hướng xa hoa và một vài chỗ thiết kế hơi phô trương, nhưng có thể thấy được đồ đạc sau này đều do Văn Nghệ tự tay sắp xếp, tranh chữ bày biện tinh xảo tỉ mỉ và đồ điện gia dụng tiện dụng loại nhẹ cũng không thiếu thứ gì.
"Vậy nên bảo sao hồi bé các em cứ thích chạy sang nhà bà ngoại."
"Anh à." Cố Gia Nhi hờn dỗi một tiếng. Cái tên này, được lợi còn ra vẻ. Nhà bà ngoại ngay cạnh nhà anh, không chạy sang đó suốt ngày thì làm sao có tuổi thơ thanh mai trúc mã với anh được chứ.
Cố Linh Y thì nghiêm túc trả lời: "Hồi bé Gia Nhi với em đều nghịch ngợm hiếu động lắm. Nghe mẹ kể có lần hai đứa đuổi nhau chạy nhảy trên tầng hai, suýt thì ngã lộn cổ xuống dưới làm mẹ sợ hết hồn."
"Nên trước kia lan can tầng hai còn được ba lắp thêm kính bảo vệ, sau này lớn rồi thì tháo ra." Cố Linh Y nhớ lại: "Mẹ cũng thấy nhà bà ngoại gần trường Tiểu học của chúng em nên thường xuyên gửi chúng em sang đó ở luôn."
"Ra là vậy."
Lộ Mãn nhìn tầng hai thông tầng của biệt thự: "Vậy thì thật sự phải cảm ơn cái tầng hai thông tầng nhà các em rồi."
Hai chị em song sinh nghe câu này thì đồng loạt cúi đầu xuống.
Cũng là một loại duyên phận nhỉ? Trùng hợp khách quan cộng thêm việc hai chị em chủ quan muốn làm hàng xóm của anh nên mới dây dưa không dứt với cái tên xấu xa này từ bé đến giờ.
"Anh ơi, em dẫn anh đi tham quan nhé."
Cố Gia Nhi cọ cọ vào cánh tay Lộ Mãn: "Nhà anh em tham quan hết rồi, giờ đến lượt nhà bọn em, hihi."
Nghĩ đến việc Lộ Mãn đây là lần đầu tiên khó khăn lắm mới đến nhà bọn họ sau khi tuổi dậy thì nam nữ khác biệt, khóe miệng Cố Linh Y cũng nở một nụ cười nhè nhẹ.
"Anh ơi, có một người bạn của anh mà anh nhất định phải gặp."
"Ừm? Lăng Chi à? Lúc nãy ở rạp chiếu phim chẳng phải gặp rồi sao?"
Lộ Mãn khó hiểu, nhưng thấy Cố Linh Y liếc xéo anh một cái thì anh liền nghĩ ra.
"À, ý em là Hàm Hàm đúng không?"
"Anh ơi, đi theo em~"
Hai chị em song sinh nhà họ Cố tay trong tay đi phía trước dẫn đường cho anh, ba người lên tầng ba rồi vào một phòng giải trí gia đình.
Đẩy cửa bước vào, Cố Linh Y gọi một tiếng: "Hàm Hàm?"
"Ê, lạ nhỉ, con ngốc này."
Cố Linh Y nghi hoặc lẩm bẩm.
"Giờ này nó phải đang lười biếng ngủ ở đây mới đúng chứ, đi đâu rồi?"
Cô quay đầu nhìn em gái Gia Nhi: "Gia Nhi, em đi chỗ khác tìm xem?"
"Ừm." Cố Gia Nhi gật đầu rồi vẫy tay với Lộ Mãn: "Anh ơi anh đi tìm với em nhé?"
"Ờ..." Đầu óc Lộ Mãn xoay chuyển, muốn tìm lý do thoái thác.
Đi tìm chó với em vợ tương lai và ở một mình trong nhà với bạn học Cố Linh Y cũng là cô vợ tương lai, không cần nghĩ cũng biết đây là câu hỏi lựa chọn trong tích tắc.
"Meo——"
Một tiếng mèo kêu khe khẽ thu hút sự chú ý của ba người đến góc tường.
Một hộp giấy đựng máy làm sữa đậu nành, bên trong thò ra một cái đầu mèo.
"Meo."
Con vật nhỏ đen trắng này lười biếng kêu một tiếng và liếm liếm tay rồi dùng tay xoa xoa mặt rửa mặt.
"Thật đáng yêu."
Lộ Mãn nhìn con mèo này. Tuy là thú cưng nhưng con mèo bò sữa tên Đạo Đạo này địa vị trong nhà thật sự không hề thấp.
Cố Linh Y trước khi trùng sinh cũng thường xuyên lẩm bẩm nhớ nhung đến thành viên nhỏ trong gia đình mà cô xem như em trai này.
Đương nhiên, Cố Linh Y xem nó là em trai nhưng nó có lẽ chỉ xem Cố Linh Y là một trong những người dọn phân.
Đến nỗi Lộ Mãn không gặp Đạo Đạo nhiều nhưng lại quen thuộc với nó một cách lạ thường, biết nó là hậu duệ của con mèo do Lão Ngoan Cố nhận nuôi, biết miệng nó có một vòng lông đen mà nhìn từ xa trông như nó luôn há hốc mồm kinh ngạc.
"Đạo Đạo." Cố Gia Nhi chống nạnh đi tới: "Có ổ mèo không ngủ mà suốt ngày cứ bới quần áo của bọn tao làm đệm, lại còn cứ chui vào thùng. Cái thùng carton cứng đờ này thoải mái hơn ổ mèo chắc?"
"Meo."
Thấy Cố Gia Nhi đưa tay ra bắt mình, Đạo Đạo vèo một cái nhảy ra. Sau khi đáp đất lại khôi phục dáng vẻ nhàn nhã tản bộ như ông già rồi duỗi người, không nhanh không chậm đi đến bên Lộ Mãn và Cố Linh Y.
"Đạo Đạo!" Cố Gia Nhi bị thú cưng nhà mình ngó lơ thì mất mặt: "Mày lại đây cho tao."
Tai mèo của Đạo Đạo động đậy. Rõ ràng là nghe thấy nhưng nó chỉ lắc lắc chóp đuôi nơi có một nhúm lông trắng mà không có phản ứng gì khác.
Nhìn Cố Gia Nhi không tình nguyện đứng giận dỗi tại chỗ, Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau đều thấy được nụ cười cưng chiều trong mắt đối phương.
"Gia Nhi." Lộ Mãn trêu chọc: "Mèo cưng có vẻ không thân với em lắm nhỉ?"
