Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 207: Cô vợ bé nhỏ

Không khí trong phòng khách vô cùng ngột ngạt.

Cố Ngạn và Văn Nghệ ngồi trên ghế sofa chính giữa.

Còn hai bên ghế sofa phụ, một bên là hai cô con gái song sinh một bên là thằng nhóc Lộ Mãn đến nhà chơi.

"Khụ khụ."

Cố Ngạn đưa tay về phía bàn trà đẩy nhẹ đĩa trái cây về phía trước: "Trời nóng, ăn chút trái cây đi."

"Cảm ơn chú Cố."

Lộ Mãn ngồi thẳng lưng nói một câu rồi không có động tác gì tiếp theo.

"Công việc làm ăn nửa năm nay của ba con thế nào?"

"Vẫn ổn ạ."

"Mẹ con còn thường xuyên chạy bộ buổi sáng quanh cái hồ nhân tạo kia không?"

"Dạ có ạ."

Rồi lại một hồi im lặng.

Cố Gia Nhi ngồi trên đùi Cố Linh Y và tựa vào lòng chị, càng nghe cuộc trò chuyện ngượng ngùng khó hiểu của hai người đàn ông càng thêm sốt ruột.

"Sao lại thế này? Chẳng phải dạo này anh ấy đã trở nên ăn nói lưu loát và mặt dày hơn tường thành rồi sao?" Cố Gia Nhi thầm kêu gào: "Giờ là thời khắc quan trọng lại tuột xích trở về nguyên hình rồi à?"

Cô bé giãy giụa trong vòng tay của chị gái Linh Y, Cố Linh Y lại càng ôm chặt em gái hơn.

"Ngoan nào, đừng có động đậy lung tung, Gia Nhi."

Cố Linh Y bĩu môi nói.

Anh ấy và ba cứ cứng đờ như vậy thì kệ họ, không thể để em gái mượn cớ làm thêm chuyện thừa thãi gì.

Họ không cần hâm nóng bầu không khí!

Hy vọng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ bình thường giữa người lớn và con cháu hàng xóm... Chắc thế nhỉ?

"Linh Y, chị thả em ra."

Cố Gia Nhi gần như cắn vào tai chị gái Linh Y: "Nhân lúc ba mẹ đều đang nhìn anh ấy, em chuyển đồ ăn vặt của hai chị em mình lên lầu hai."

"Ồ ồ."

Cố Linh Y nghe vậy lập tức buông lỏng vòng tay ôm em gái.

Cố Gia Nhi vòng ra sau ghế sofa rón rén đi về phía một góc tường. Mẹ không chú ý đến hành động nhỏ của cô bé, Cố Gia Nhi bèn nhẹ nhàng nhấc hai túi nilon mua sắm lớn.

Nhưng tiếng sột soạt do túi nilon cọ xát phát ra lại vang lên rõ mồn một trong phòng khách tĩnh lặng đến mức không khí dường như ngưng đọng này, nghe không khác gì tiếng trống chiêng ồn ào.

"Cố Gia Nhi."

Văn Nghệ quay đầu lại gọi đầy đủ tên của cô con gái út.

"Hai cái túi này của con mua những gì thế? Hửm?"

Cố Gia Nhi đứng ngây tại chỗ ngượng ngùng cười trừ.

Văn Nghệ nhìn thấy hai cái túi nhét đầy ắp, góc hộp chocolate còn lộ ra từ miệng túi.

"Những lời mẹ nói với con, con đều coi như gió thoảng bên tai hết rồi à?"

"Anh ơi..."

Cố Gia Nhi nhỏ giọng cầu cứu, ánh mắt đáng thương nhìn về phía Lộ Mãn.

"Dạ... Thưa dì Văn, con xin lỗi."

Lộ Mãn vội vàng lên tiếng: "Từ khi con học Trung học Cơ sở hình như chưa từng đến đây, coi như đây là lần đầu tiên con chính thức đến chơi nên con muốn mua chút quà cho Linh Y."

Văn Nghệ đầu óc nhanh nhạy liền đi đến gần Cố Gia Nhi. Nhìn thấy trong túi toàn là đồ ăn vặt mà các con gái yêu thích nhất liền biết ngay đây đâu phải là ý của Lộ Mãn, chắc chắn là cô con gái út tự mình muốn ăn.

"Con đúng là không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào nhỉ?" Văn Nghệ nhìn cô con gái út đang căng thẳng. Cố Gia Nhi tự biết mình đuối lý nên cũng rụt rè cúi thấp đầu.

"Đợi bạn học của con về rồi mẹ sẽ tính sổ với con sau."

Văn Nghệ bật cười: "Cứ để ở đây đi, khách còn đang ở đây lại động vào quà người ta mang đến."

"Dạ..."

"Đừng ủ rũ thế. Nể mặt Lộ Mãn nên lần này mẹ không tịch thu đồ ăn vặt của con đâu."

"Thật ạ?" Cố Gia Nhi lại tươi tỉnh trở lại: "Mẹ là tuyệt nhất! Con yêu mẹ!"

"Thôi thôi, tốt nghiệp Trung học Phổ thông rồi, thành thiếu nữ lớn tướng cả rồi còn trẻ con thế."

Ánh mắt Văn Nghệ lướt qua những thứ khác mà Lộ Mãn mang đến, rượu và trà cho Cố Ngạn nhãn hiệu đều đắt giá. Hai bộ dưỡng da và trang điểm cho bà, bộ quà tặng La Mer và SK-II cũng tốn kém không ít.

Tuy rằng trước đó đã nghe Cố Linh Y và Cố Gia Nhi kể qua rằng Lộ Mãn ở trường cũ Đại học Sư phạm Tân Hải của bà đã gây dựng sự nghiệp thu về lợi nhuận không nhỏ, Văn Nghệ vẫn có chút khó tin.

Hoàn cảnh gia đình của Lộ Mãn bà cũng biết là buôn bán nhỏ lẻ, tầng lớp công nhân viên chức bình thường. Lấy một lọ kem dưỡng da trong hộp quà anh tặng mà nói đã bằng một tháng lương của nhân viên cửa hàng bình thường rồi. Nếu không có thu nhập thêm của Lộ Mãn thì anh nhất định sẽ không chọn món quà có vẻ đắt tiền như vậy để đến thăm nhà.

Nhưng Văn Nghệ vừa nhớ lại dáng vẻ hồi nhỏ của Lộ Mãn, bà còn từng thấy cảnh thằng nhóc lớn xác hồi Tiểu học dẫn hai cô con gái của mình đi chơi vẫn còn rõ mồn một như thể mới ngày hôm qua.

Một đứa trẻ hàng xóm như vậy bỗng chốc đã trưởng thành, thậm chí đã có không ít vốn liếng tích lũy khiến Văn Nghệ vẫn cảm thấy có chút không chân thực.

"Còn khách sáo với chú dì như vậy."

Văn Nghệ nói lời khách sáo: "Lần sau đến không được mang đồ nữa đâu đấy. Nếu không dì đuổi thẳng ra ngoài, dứt khoát không cho vào nhà luôn."

"Còn có lần sau hả?" Cố Ngạn suýt chút nữa bị sặc nước bọt. Ông vô thức nhìn về phía Lộ Mãn.

Vừa hay chạm phải ánh mắt Lộ Mãn cũng đang nhìn ông.

Yết hầu của hai người đàn ông đều khẽ động rồi lại cùng nhau dời mắt đi.

Văn Nghệ nhìn mà thấy buồn cười. Một người là chồng mình ở ngoài hô mưa gọi gió, nói chuyện phiếm ứng khẩu với các chính khách cũng có thể thao thao bất tuyệt, nhưng đối mặt với bạn học nam của con gái thì câm như hến và lưng thẳng tắp không dám thả lỏng chút nào.

Còn một người là bạn học nam của con gái, trong miệng con gái út là người hài hước thú vị và đối nhân xử thế khéo léo, là người nổi bật trong đám bạn đồng trang lứa. Bây giờ lại còn không thoải mái bằng hồi Tiểu học, tuy rằng lễ nghĩa chu toàn thật nhưng ngồi cùng Cố Ngạn chỉ còn biết trừng mắt.

"Còn chút thời gian nữa mới đến giờ cơm tối. Người giúp việc cũng đang nấu ăn, vẫn chưa xong." Văn Nghệ nhìn đồng hồ treo tường trong nhà rồi nghĩ bụng đừng để hai ba con ngồi không như vậy, không có cơ hội thì họ nói chuyện cũng chỉ gượng gạo thôi.

"Cố Ngạn, bình thường giờ này ông chẳng phải nên gọi vài cuộc điện thoại sắp xếp việc vận chuyển hàng hóa ban đêm của nhà máy sao?"

Văn Nghệ liếc mắt ra hiệu cho chồng: "Sao hôm nay không thấy động tĩnh gì?"

"Ừ, đúng rồi." Cố Ngạn nghe vậy lập tức đứng dậy: "Tôi lên lầu gọi điện thoại, không làm ồn đến mọi người——Văn Nghệ, lát nữa ăn cơm thì gọi tôi một tiếng."

"Ông đi đi."

Bà cho chồng một lý do hợp lý để chuồn. Cố Ngạn cũng lập tức vâng lệnh rồi bước chân có chút vội vã lên lầu.

Cố Gia Nhi và Cố Linh Y nhìn nhau cảm thấy ba vừa đi không khí lập tức bớt căng thẳng, đến cả không khí cũng lưu thông cũng dễ chịu hơn nhiều.

Vừa rồi, bầu không khí im lặng giữa hai người họ khiến Cố Gia Nhi ngại cả việc nói lớn tiếng.

"Anh ơi."

Cố Gia Nhi hứng trí bừng bừng chạy đến ngồi bên thành ghế sofa chỗ Lộ Mãn đang ngồi, cười híp mắt nhìn anh ở cự ly gần.

"Anh có muốn ăn kem đá bào không, kem que kem ly có muốn không?"

"Em nghỉ ngơi đi, anh không ăn gì cả." Lộ Mãn cũng thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu thoải mái hơn nhiều.

"Vậy em rót nước cho anh."

Cố Gia Nhi lay lay cánh tay Lộ Mãn: "Anh uống gì ạ?"

Lộ Mãn có chút không chống đỡ nổi sự nhiệt tình của cô nàng này. Hình như Cố Gia Nhi về đến nhà, đến địa bàn của mình thì càng thêm hoạt bát.

Còn có mẹ vợ tương lai Văn Nghệ mỉm cười nhìn anh và Cố Gia Nhi.

"Em uống gì thì anh uống nấy vậy."

"Vậy thì trà ướp lạnh nhé. Trà hoa nhài hôm qua em đã bảo người giúp việc cất sẵn trong tủ lạnh rất nhiều rồi!"

Cố Gia Nhi nói xong liền lạch bạch lạch bạch chạy vào bếp.

Khi cô bé đi xa còn vọng lại một tiếng sai bảo Cố Linh Y.

"Linh Y, lấy cho anh ấy một cái ly đi, lấy cái nào có hình đẹp đẹp ấy."

Cố Linh Y nhìn bóng lưng vội vã của em gái Gia Nhi rồi vô tình bĩu môi.

"Lộ Mãn."

Lúc này Văn Nghệ nở một nụ cười đầy ẩn ý nói với Lộ Mãn.

"Chắc con chưa từng thấy Gia Nhi ở nhà bình thường như thế nào đâu."

"Ở nhà con bé chẳng bao giờ bưng trà rót nước cho ai."

Giọng Văn Nghệ nhẹ nhàng lại có một chút xúc động của người mẹ.

"Nhưng con ở đây con bé lại thành ra bận trước bận sau, cứ như cô vợ bé nhỏ vậy."