"Nghe Văn Nghệ kể chuyện thống kê thi Đại học năm nay vừa công bố toàn tỉnh có 70 vạn thí sinh, khối xã hội chưa đến 20 vạn. Con trai mình được hơn 590 điểm xếp vào khoảng ba bốn ngàn toàn tỉnh, coi như là đã thắp hương cầu may lắm rồi đấy."
Liễu Tĩnh nhớ lại buổi trưa Văn Nghệ gọi điện thoại tới hàn huyên vài câu chuyện nhà và bảo Lộ Mãn tối đến nhà chơi. Vừa hay điểm thi Đại học vừa có nên thuận miệng nói luôn về tình hình của con cái hai nhà.
"Con trai có được thành tích này coi như là trăm người chọn một chọn hai rồi. Văn Nghệ nói tỷ lệ đỗ 985 những năm trước trừ Yên Kinh và Hỗ Thị có năm sáu phần trăm, tỉnh Lỗ mình cũng chỉ khoảng 1.5% thôi. Nên con mình vừa hay ở ngay trên dưới cái ngưỡng này."
Liễu Tĩnh trong lòng có chút áy náy. Hai vợ chồng bận bịu buôn bán nhỏ, dù không phải ngày nào cũng đầu tắt mặt tối nhưng việc xoay sở công việc cũng khiến họ ít quan tâm đến con cái.
Không tạo được môi trường và điều kiện tốt cho con và xót tiền không dám cho con đi học thêm, tất cả đều nhờ vào sự tự giác của con trai nên nhà họ coi như là may mắn. Nếu con không tự giác mà đi sai đường thì có lẽ đã là một cảnh tượng khác rồi. Năm nay trong danh sách 12 vạn người không qua được điểm sàn 490, tức là không đỗ Đại học, có lẽ con trai bà cũng nằm trong số đó.
Con cái nhà bình thường khó tránh khỏi việc đi đường vòng. Chịu khổ, chịu khó, đó là chuyện mọi người đã quen.
"Vậy thì bảo con trai tối nay ở nhà Cố Ngạn, nhờ dì Văn chỉ bảo cho nó."
Lộ Vệ Hoa cười nói: "Với tình cảm của hai đứa nhà mình, sau này những chuyện khác tôi đoán chừng cũng không cần chúng ta phải lo lắng nhiều đâu."
"Ông nói năng không đứng đắn gì thế." Liễu Tĩnh nhíu mày: "Con gái nhà người ta còn nhỏ, đối với con trai mình lại là bạn học bao nhiêu năm. Bạn bè từ nhỏ, sau này có thêm người giúp đỡ chứ không có gì khác."
"Ôi trời, chúng ta không nói thì cũng là chuyện rành rành ra đấy thôi."
Lộ Vệ Hoa cảm thấy con gái nhà bạn thân về làm con dâu nhà mình còn gì hợp hơn.
"Bà xem con bé Gia Nhi hôm qua ở đám cưới còn luống cuống nói nhầm luôn mà..."
"Vệ Hoa, ông khoan đã."
Liễu Tĩnh đột nhiên ngắt lời chồng rồi lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.
"Ông nói con bé gọi chúng ta là 'ba mẹ' hả?"
"Chứ còn có thể là gì khác?"
"Ông thật sự nghĩ lúc đó cô bé kia là con gái thứ hai nhà Tổng Giám đốc Cố hả?"
Vẻ mặt của Liễu Tĩnh khiến Lộ Vệ Hoa không đoán ra được.
"Tĩnh, ý bà là sao..."
Liễu Tĩnh lắc đầu không nói gì nữa, bà cười khẩy một tiếng: "Đưa cái cốc nước cho tôi."
"Cẩn thận bỏng đấy..."
"Ông không thổi cho tôi à..."
...
Bên kia, Lộ Mãn dẫn Lăng Chi và cặp song sinh nhà họ Cố ra khỏi rạp chiếu phim và đến một quảng trường nhỏ trước cổng khu dân cư.
"Chúng ta về nhà bằng cách nào?"
Cố Gia Nhi chớp chớp mắt, đôi mắt hạnh dán chặt vào Lộ Mãn không rời.
"Nhà Lăng Chi ở ngay cạnh nhà chúng ta, bốn người tụi mình đi chung một xe về nhé?"
"Haizz..."
Lộ Mãn lúc này vẫn đang thở dài một tiếng một cách miễn cưỡng vì phải bị động đến nhà ra mắt ba mẹ của cặp song sinh nhà họ Cố.
Cố Linh Y che miệng khẽ cười. Cô nàng hiếm khi thấy Lộ Mãn buồn bực đến thế.
Trông anh ta ỉu xìu, cả người toát ra vẻ kháng cự.
"Anh ơi, bây giờ anh giống như Hàm Hàm nhà em lúc không muốn đi tắm cứ bám chặt móng vuốt vào khung cửa ấy."
Cố Linh Y khẽ trêu chọc anh một câu. Cơ hội để cô nàng thừa nước đục thả câu với Lộ Mãn đâu có nhiều.
Chuyện này khiến cô vui ra phết.
"Haizz."
Lộ Mãn duỗi lưng một cái rồi lại ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
"Đã đến đây rồi thì cứ an tâm thôi." Lộ Mãn nhìn hai chị em nhà họ Cố rồi lấy lại tinh thần nói: "Đưa hai em đến Hải Khúc hơn chục ngày rồi, cũng phải báo cáo với dì Văn một tiếng và nói rõ tình hình cho người lớn yên tâm."
Lộ Mãn nhún vai: "Chứng minh chúng ta quang minh chính đại, không thẹn với lương tâm!"
"Xì!"
Cố Gia Nhi tặng cho anh một cái liếc mắt thật to.
Trước khi đến Hải Khúc, cô nàng thật sự nghĩ sẽ giữ khoảng cách với anh rõ ràng minh bạch.
Nhưng sau khi đến Đại học Sư phạm Tân Hải thì tình hình thay đổi chóng mặt. Đến nỗi bây giờ nếu không có bạn thân và chị gái ở bên cạnh, Cố Gia Nhi thậm chí còn muốn nói một câu: hai người họ dù có làm chuyện gì thẹn với lương tâm thì cô nàng cũng không phải là không thể chấp nhận được...
Còn Cố Linh Y thì kín đáo bĩu môi một chút để khẽ bày tỏ sự bất mãn của mình.
Quang minh chính đại? Không thẹn với lương tâm? Hai từ này có liên quan gì đến anh ta đâu!
Khổng Tử từng nói quân tử mới quang minh chính đại, còn tiểu nhân...
Cố Linh Y nghĩ nếu đặt vào người Lộ Mãn thì...
Tiểu nhân hay sờ soạng thì có...
Ôm eo, nắm vuốt...
"Hơn nữa chúng ta đều đăng ký vào Đại học Sư phạm Tân Hải, vừa hay cũng nói rõ với dì Văn luôn."
"Còn cả ba em nữa." Cố Gia Nhi hưng phấn giơ bàn tay.
"Ồ." Lộ Mãn lập tức mặt không cảm xúc.
Trùng sinh rồi, lần đầu tiên đối mặt với ba vợ tương lai là đồng chí Lão Ngoan Cố.
"Gia Nhi, tuy rằng anh có nhiều chỗ đắc tội em." Lộ Mãn đau khổ lên tiếng.
Cố Gia Nhi còn chưa hiểu tại sao Lộ Mãn đột nhiên lương tâm trỗi dậy đến cả tội mình cũng nhận rồi thì lại nghe Lộ Mãn nói tiếp.
"Nhưng cũng không cần nhanh chóng đẩy anh vào chỗ chết như vậy chứ."
"Ha ha ha ha~"
Cố Gia Nhi cười đến mức phải ôm eo.
Hình như tìm được khắc tinh của anh rồi.
"Anh ơi, anh đừng nghĩ ba em đáng sợ quá mà."
Cố Gia Nhi nhích lại gần Lộ Mãn, bờ vai thơm tho của cô nàng cọ cọ vào vai Lộ Mãn.
"Ba em trước mặt người ngoài thì hay ra vẻ nhưng ở nhà chưa bao giờ giống một ông chủ..."
"Hình như em chưa hiểu ra một chuyện."
Lộ Mãn mặt bình thản và không ôm bất kỳ hy vọng nào.
"Anh chính là người ngoài."
Ở một mức độ nào đó, nói là kẻ địch cũng không ngoa...
"Con dâu xấu cũng phải ra mắt ba mẹ chồng chứ."
"Anh ơi, tuy anh là con trai nhưng đạo lý chắc cũng giống nhau mà. Đừng căng thẳng, cứ thể hiện cái khí thế hồi nhỏ đến nhà em làm trò trước mặt ba mẹ em ấy."
Một câu của Cố Gia Nhi khiến Lộ Mãn và Cố Linh Y đều hơi mất tự nhiên mà né người.
Mấy lời kiểu con dâu ra mắt ba mẹ chồng này trước đây Lộ Mãn cũng từng nói với Cố Linh Y rồi.
"Đằng nào cũng phải đối mặt thôi." Lộ Mãn hít một hơi, ý là chuyện gì đến cũng phải đến: "Các em về trước đi, anh đi mua chút quà gặp mặt. Không thể tay không chỉ mang cái miệng đến được."
"Anh ơi, anh đến nhà em còn mang quà cáp gì nữa!"
Cố Gia Nhi lay lay tay áo Lộ Mãn: "Khách sáo quá đi, mà nhà em cũng có thiếu gì đâu."
Lộ Mãn bất lực nhìn Cố Gia Nhi. Anh chỉ muốn đến chịu chết thôi, không ngờ cô nàng này đến cả cái xác toàn thây cũng không định để lại cho anh.
"Bây giờ khác hồi bé rồi, gặp mặt phải chu đáo một chút."
Lộ Mãn nhướng mày hỏi hai chị em song sinh: "Các em có biết phản ứng của phụ huynh bên nhà trai và nhà gái, đặc biệt là các người ba khi con cái dẫn bạn thân khác giới về nhà sẽ khác nhau như thế nào không?"
"Không...không biết." Cố Linh Y liếc xéo Lộ Mãn một cái với giọng có chút chột dạ.
Tuy rằng cô chưa được Lộ Mãn chính thức dẫn về ra mắt nhưng hôm qua ở tiệc cưới rượu mừng đã chạm mặt rồi còn gì!
Cô còn căng thẳng đến mức gọi sai một cái danh xưng rất là lố bịch nữa chứ... Nhưng cũng có thể cảm nhận được, phụ huynh bên nhà trai đối với bạn nữ của con trai hẳn là đều rất khoan dung và tử tế nhỉ?
"Nếu là con cái dẫn bạn thân khác giới về nhà, vừa đẩy cửa bước vào các em sẽ phát hiện ra rằng——"
Lộ Mãn nói.
"Ba bên nhà trai đang rửa trái cây, còn ba bên nhà gái đang mài dao gọt trái cây."
"Ha ha ha ha ha——" Lăng Chi đứng bên cạnh nghe vậy thì cười đến ngả nghiêng, cô cười không ngừng được vì sự so sánh phân tích của Lộ Mãn quả thực quá chuẩn xác. Cô cho rằng Lộ Mãn nhận thức rất rõ về tình cảnh sắp phải đối mặt của mình.
Cố Linh Y cũng khẽ cười, nhưng sau khi cười xong Cố Linh Y cũng cảm thấy ba mình có lẽ sẽ không quá thân thiện với Lộ Mãn...
"Gia Nhi, em để anh ấy đi mua đi." Cố Linh Y bèn yếu ớt lên tiếng: "Làm những gì nên làm để ba cũng không tiện bắt bẻ anh ấy..."
Đôi mắt Cố Gia Nhi đảo một vòng rồi đột nhiên thay đổi ý định: "Vậy cũng được."
Cố Linh Y vừa định thở phào một hơi thì lại nghe thấy cô em gái song sinh của mình nói thêm một câu.
"Linh Y, chị và Lăng Chi về nhà trước đi. Em đi mua đồ với anh ấy."
