Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 202: Tiểu Mãn, tự cầu phúc đi!

"Alo, Tiểu Mãn."

Lộ Tiểu Sương vừa nghe điện thoại của anh trai vừa nằm dài trên sofa xem TV, bụng đắp hờ chiếc chăn mỏng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô bé mò mẫm một hồi cuối cùng lôi được chiếc điện thoại kẹp giữa khe sofa dưới lớp chăn.

"Mẹ về chưa em?" Lộ Mãn hỏi.

"Về rồi ạ."

"À... Tiểu Sương, em hỏi giúp anh một câu. Có phải mẹ đã lén lút thỏa thuận gì với mẹ của Linh Y và Gia Nhi không?"

Giọng Lộ Mãn nghe đầy bất lực.

Mẹ anh với mẹ vợ tương lai hình như đã thông đồng từ trước và có âm mưu gì đó không thể nói ra.

Giờ Lộ Mãn chỉ sợ mẹ Liễu Tĩnh quay ngoắt lại bán luôn cả con trai.

"Gì cơ, chẳng phải anh định đến nhà chị Gia Nhi và chị Linh Y ăn cơm sao?"

Lộ Tiểu Sương hồn nhiên đáp: "Lúc mẹ về còn mua bánh nướng lò than đấy, vừng nhiều lắm luôn."

"Ờ..." Lộ Mãn bật cười. Vẫn là cô em gái Tiểu Sương vô tư vô lo đáng yêu, chẳng cần nghĩ gì mà chỉ cần lo hôm nay ăn gì.

"Lúc mẹ vào nhà em còn thấy lạ vì sao mẹ chỉ mua có ba cái bánh."

Lộ Tiểu Sương kéo chiếc chăn sắp tuột xuống rồi ngồi dậy cười hì hì nói: "Mẹ bảo tối nay anh không về ăn cơm nên không mua phần anh."

"… Tiểu Sương, đưa điện thoại cho mẹ nghe máy."

"Vâng ạ."

Lộ Tiểu Sương xỏ dép và lật người xuống sofa.

"Anh đợi em chút, em hỏi mẹ đã."

Lộ Tiểu Sương vội chạy ra bếp, bước chân nhanh thoăn thoắt đến mức dép suýt chút nữa thì văng cả ra ngoài.

"Mẹ ơi, anh con gọi điện có chuyện muốn hỏi mẹ, còn bảo muốn về nhà ăn cơm."

Liễu Tĩnh đang ở bên bồn rửa rau vặn nhỏ vòi nước và tỉ mỉ nhặt rau.

Bà ngắt từng cọng rau mà không ngẩng đầu lên: "Hai đứa con gái nhà họ Cố còn chưa kịp nói với nó à?"

Lộ Tiểu Sương thấy tay mẹ Liễu Tĩnh còn ướt liền cầm điện thoại ghé vào tai bà.

"Alo? Con trai đấy à?"

"Mẹ, dì Văn Nghệ nói gì với mẹ vậy?"

Liễu Tĩnh tắt nước rồi giật chiếc khăn mặt treo trên tường: "Con đừng quan tâm dì Văn của con nói gì với mẹ. Con gái nhà người ta theo con ở ngoài lâu như vậy, con cũng phải đến nhà dì Văn một chuyến mà báo cáo tình hình chứ."

"Nhưng cũng đâu cần gấp gáp vậy đâu. Sắp đến giờ cơm rồi, con đến thẳng luôn ạ?"

"Đến đi." Liễu Tĩnh cười cười, lau tay xong thì cầm lấy điện thoại: "Vốn dĩ đã không định để phần cơm cho con rồi."

"Giờ lớn rồi coi như người lớn, đến nhà người ta thì mang chút quà cáp đi."

"Nhưng Tổng Giám đốc Cố và dì Văn của con cũng không phải người khách sáo nên con cứ thoải mái đến chơi, đừng rụt rè."

Dặn dò xong xuôi, Liễu Tĩnh giả vờ không nghe thấy tiếng "alo, alo" của Lộ Mãn ở đầu dây bên kia mà liền cúp máy.

"Tối nay Tiểu Mãn thảm rồi..."

Lộ Tiểu Sương nhận lại điện thoại mà sợ hãi lè lưỡi, trong lòng âm thầm mặc niệm cho anh trai vài giây.

Tuy Liễu Tĩnh nói năng nhẹ nhàng nhưng Lộ Tiểu Sương nghĩ thôi cũng biết, anh trai mình dám cả gan yêu sớm với con gái út nhà người ta.

Lộ Tiểu Sương đặt mình vào vị trí ba mẹ và gia đình mình. Nếu là cô vừa học Trung học Phổ thông đã có bạn trai theo đuổi rồi yêu nhau, cô đoán chuyện này đủ để ảnh hưởng đến chiều cao của mình.

Chân bị đánh gãy thì đương nhiên phải thấp đi mấy chục centimet rồi...

Còn ba của chị Gia Nhi chắc chắn không nỡ trách mắng Gia Nhi, cũng sẽ không làm khó cô con gái bảo bối của mình.

Vậy thì một bụng tức giận phải trút vào đâu... Đáp án quá rõ ràng rồi.

"Tiểu Mãn, tự cầu phúc đi..."

Lộ Tiểu Sương trở lại phòng khách thì vừa vặn thấy ba mình là Lộ Vệ Hoa mở cửa bước vào.

"Ba."

Lộ Tiểu Sương dứt khoát gọi một tiếng. Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi ba mẹ cãi nhau ầm ĩ cô chủ động chào đón ba về nhà.

Lộ Vệ Hoa vừa định cởi giày da, nghe thấy tiếng gọi giòn tan của con gái thì rõ ràng khựng lại một chút.

Hai giây sau, trên mặt Lộ Vệ Hoa nở nụ cười: "Ừ."

Lộ Tiểu Sương đi tới giúp ông xách cặp công văn đựng hóa đơn đặt lên trên kệ giày.

"Mẹ đang nấu cơm, con thấy mẹ lấy hết hải sản anh con mang về ra ngâm nước rã đông rồi."

Lộ Tiểu Sương vui vẻ nói.

Nghe con gái báo cáo tình hình chiến sự, Lộ Vệ Hoa biết ngay tâm trạng vợ nhà mình đang rất tốt.

"Ba đi xem sao."

Ông chậm rãi bước tới cửa bếp mà đi đi lại lại trước cửa mấy vòng, lại nhìn Liễu Tĩnh rửa rau chuẩn bị thức ăn mấy lần, cũng không biết nên nói gì.

"Chạy vào bếp làm gì?"

Liễu Tĩnh liếc xéo ông một cái.

"Không làm gì cả, chỉ là xem thôi."

Lộ Vệ Hoa ho khan một tiếng rồi lại bổ sung một câu: "Xem có cần ba giúp gì không?"

"Đi đi đi, ông ở trong bếp thì giúp được gì."

Liễu Tĩnh vung củ cải trắng trong tay xua đuổi.

Bà lại bĩu môi ra ngoài: "Ông rảnh rỗi không có việc gì làm lại muốn giúp việc, vậy thì bóc gói trà xanh pha cho tôi đi, tôi khát rồi."

"Ừ, được."

Lộ Vệ Hoa thu hết bóng dáng bận rộn tự nhiên của Liễu Tĩnh vào mắt và mỉm cười rồi đi đến tủ đứng lấy trà.

"Đây là thằng con mình mang từ Hải Khúc về, trà xanh Hải Khúc chính hiệu đây mà."

Lộ Vệ Hoa bốc một nhúm trà rồi vò nhẹ hai cái đưa lên mũi ngửi: "Trà ngon, không rẻ đâu. Thằng nhóc này kiếm được tiền rồi, cũng thật biết tiêu tiền."

"Thôi đi, có lòng hiếu kính ông thì đắt một chút cũng chẳng sao."

Liễu Tĩnh bĩu môi: "Ông cũng nên mừng vì sinh được một thằng con hiểu chuyện và có chí tiến thủ như vậy đi. Nếu để tôi mua cho ông thì tám đời ông cũng chẳng được uống trà ngon thế này đâu."

Lộ Vệ Hoa xách bình thủy pha trà xanh, những cánh trà cong queo xoay tròn trong ly. Lộ Vệ Hoa nhìn những cánh trà từ từ nở ra, những xúc động trong lòng cũng theo đó mà lan tỏa.

"Thằng con mình đã bớt cho chúng ta quá nhiều lo lắng rồi."

Lộ Vệ Hoa bưng ly trà và thở dài nói: "Kết quả thi Đại học của nó vừa ra, tôi còn nghĩ trong lòng như trút được gánh nặng và những ngày sau này bớt đi một nỗi lo lắng——haizz. Tĩnh, bà nói xem chúng ta có nên mời thầy cô của nó hoặc là người trong hệ thống giáo dục bên chỗ Văn Nghệ giúp nó hỏi thăm về chuyện chọn trường không?"

"Tôi thấy không cần đâu, thằng con mình có chủ kiến hơn chúng ta."

"Bọn trẻ bây giờ hiểu biết hơn mình hồi xưa nhiều." Liễu Tĩnh vừa nói vừa dừng tay thái rau: "Thằng bé đã chọn nguyện vọng một là Đại học Sư phạm Tân Hải, tôi thấy cũng ưng ý rồi, cứ để nó tự tìm hiểu cách điền hồ sơ đi."

"Ôi trời, tôi nghe nhà họ Đông trên tầng nói con nhà họ thi còn kém Lộ Mãn nhà mình mấy điểm, đang tính đăng ký mấy ngành ít người học như nông lâm hoặc điều dưỡng, liều một phen vào trường tốt rồi tính tiếp..."

Liễu Tĩnh lại liếc xéo chồng một cái: "Đừng đứng núi này trông núi nọ nữa. Mình đừng tạo áp lực hay góp ý lung tung cho con, mình cũng có giúp được gì đâu."

Liễu Tĩnh quay lại tiếp tục thái rau nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên hỏi Lộ Vệ Hoa: "Ông có biết con trai mình thi được cỡ nào không?"

Lộ Vệ Hoa lắc đầu. Ông học hành không cao mà cùng với Cố Ngạn bỏ học Trung học giữa chừng rồi sớm ra đời kiếm sống, làm sao mà hiểu được mấy chuyện này.

"Văn Nghệ vừa gọi điện cho tôi còn nhắc đến con trai mình."