Đẩy Lộ Mãn trở lại phòng khách, Cố Linh Y đứng giữa Lộ Mãn và em gái Cố Gia Nhi.
Cô cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào một bà mối đang hoà giải.
Cố Linh Y bĩu môi. Nhưng vì không muốn em gái song sinh buồn lòng nên cô đành đóng vai bà mối hòa giải vậy.
"Anh ơi, Gia Nhi để giúp anh làm việc sửa ảnh thẻ mà sau kỳ thi Đại học em ấy còn cặm cụi học thêm, mấy ngày nay bận đến nỗi cả đi bắt hải sản em ấy thích cũng bỏ lỡ."
Cố Linh Y khẽ thở dài rồi kéo kéo vạt áo Lộ Mãn: "Mau đi nói mấy lời ngọt ngào với em ấy đi."
Người trọng tài trung lập như cô chỉ có thể nói đến đây thôi, còn lại xem Lộ Mãn ứng biến thế nào.
Nhưng chưa đợi Lộ Mãn mở miệng thì Cố Gia Nhi đã quay người lại và lên tiếng trước.
"Linh Y, thôi đi mà."
Cố Gia Nhi ôm khung tranh hoa khô trong lòng, bước những bước nhỏ đi đến trước mặt hai người.
"Anh ấy cố tình chọc tức em, chọc tức lộ liễu quá."
Cố Gia Nhi chu môi nói: "Hừ, bây giờ cũng chọc tức được em rồi, có phải nên nhận lấy không?"
Nói rồi Cố Gia Nhi đưa khung tranh về phía Lộ Mãn.
Sự nhún nhường của em gái khiến Cố Linh Y kinh ngạc đến mức hé mở đôi môi anh đào.
Đây có còn là tính khí của em gái Gia Nhi nhà mình không vậy?
Lộ Mãn cũng không ngờ Cố Gia Nhi không hề hung dữ cũng không làm ầm ĩ mà lại còn nói thẳng ra, dù anh cố tình chọc tức cô thì Cố Gia Nhi cũng không giận.
Giả trân đó hả? Lộ Mãn thầm nghi hoặc. Cố Gia Nhi trước đây làm gì có tấm lòng rộng lượng như vậy...
"Em đâu có ngốc." Cố Gia Nhi nhìn món quà do chính tay mình làm, giọng điệu có chút oán trách.
"Dù sao đây cũng là hoa anh tặng em, em chỉ trả lại anh một nửa thôi. Anh cất vào đáy tủ cho mốc meo cũng được, để ở nhà đi học Đại học không mang theo cũng được. Tóm lại không được vứt đi, không được tặng lại cho em gái anh, cũng không được tặng lại cho chị gái em, nghe rõ chưa?"
Lộ Mãn nhìn Cố Gia Nhi không còn vẻ hoạt bát. Có lẽ là do hôm qua anh nói với cô rằng anh có người mình thích rồi nên tâm trạng cô nàng này cũng có chút thay đổi, không còn quấn lấy vấn đề đãi ngộ bạn gái nữa mà lại tự đặt mình vào vị trí thanh mai trúc mã mập mờ.
Đã nói đến mức này rồi, Lộ Mãn đành nhận lấy khung tranh.
"Đẹp lắm, khéo tay hay làm." Lộ Mãn khen một câu.
Cố Gia Nhi nghe xong mới khẽ nở nụ cười.
"Tượng trưng cho tình cảm anh em thuần khiết của chúng ta."
Cố Gia Nhi lại kìm nén nụ cười.
Cô khẽ hừ một tiếng và ngoảnh mặt đi.
Nhà ai anh em thuần khiết lại đi yêu đương? Còn chia tay nữa chứ!
Nhưng trong lòng Cố Gia Nhi quả thật có chút áy náy. Cô lẩm bẩm: "Hình như đây là lần đầu tiên em tặng hoa cho con trai."
Tuy chỉ là hoa khô.
"Anh cũng là lần đầu tiên nhận được hoa đúng không?"
Lộ Mãn bĩu môi: "Ừ. Nhưng tặng cái thứ này làm gì? Mấy chục năm sau trên mộ anh chẳng phải cũng mọc đầy hay sao?"
"Đáng ghét..." Cố Gia Nhi liếc anh một cái.
Yêu nhau hai năm, hình như anh nhận được quá ít từ mối quan hệ này.
Cố Gia Nhi lén lút liếc nhìn Lộ Mãn một cái nữa.
"Trước đây em cũng từng đối xử với quà của anh một cách vô tâm như vậy nhỉ?"
Lúc đó anh cũng có tâm trạng như bây giờ sao?
Cố Gia Nhi nhẹ nhàng đưa tay lên trước ngực.
Một nỗi mong chờ bấy lâu, nay hụt hẫng và trống trải vì sự lạnh nhạt.
Lộ Mãn lấy điện thoại ra xem giờ: "Các em lên kế hoạch thời gian đi, hôm nay còn muốn làm gì chơi gì thì tranh thủ nhé."
"Anh ơi, nếu ở phòng thí nghiệm trường anh có việc thì cứ đi làm trước đi ạ." Cố Linh Y hiểu ý nói: "Chúng em không có dự định gì đâu, còn phải mua hải sản và quà lưu niệm cho người nhà nữa nên có thể để sáng mai đi chợ Thạch Cữu. Sáng mai Lăng Chi cũng sẽ đến, nhờ chị ấy lái xe đưa chúng ta về nhà..."
Cố Gia Nhi nghe Lộ Mãn và chị gái Linh Y bàn bạc về kế hoạch hai ngày tới nhưng tâm trí lại không đặt vào việc suy nghĩ lịch trình.
"Sau này, tìm cơ hội tặng hoa cho anh ấy nhiều hơn mới được nhỉ?"
Cố Gia Nhi nghĩ ngợi. Yêu nhau lâu như vậy rồi mà hình như mình cũng chưa từng hỏi Lộ Mãn bình thường thích nhận quà gì.
Vì trước đây cô cũng không nghĩ đến việc tặng quà hằng ngày.
Không biết Lộ Mãn là con trai, khi nhận được bó hoa hằng ngày có cảm xúc giống như con gái không? Chắc hẳn cũng vui vẻ nhỉ?
...
...
Ngày hôm sau, thứ Sáu, ngày 23 tháng 6, sáu giờ sáng.
Khu vực gần Đại học Sư phạm Tân Hải phủ một màn sương mờ ảo. Từ cổng Bắc vọng lại một tiếng còi vang lên, đội sinh viên nghi lễ mặc lễ phục chỉnh tề bước đều vào trường.
Đi cùng với họ chỉ có lác đác vài sinh viên Đại học đang gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ đang kẹp sách vở và xách theo bữa sáng cúi đầu nhanh chóng bước về phía thư viện.
Vài người đi đường hiếm hoi đi ngang qua điểm đỗ xe trước cổng Bắc không khỏi ngước mắt nhìn, ánh mắt bị thu hút bởi một nam hai nữ dưới ánh đèn đường.
Chàng trai cao tầm mét tám, dáng người thẳng tắp, khí độ hiên ngang. Bên cạnh trái phải là hai cô gái xinh đẹp đến nao lòng, càng khiến người đi đường không thể rời mắt là hai cô nàng xinh đẹp này có vóc dáng và khuôn mặt giống hệt nhau. Hóa ra là một cặp song sinh tú lệ.
Khi đến gần có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của chàng trai và cặp song sinh.
"Linh Y, hôm nay em mặc chiếc váy này đẹp đấy."
"Vâng, cảm ơn anh."
"Gia Nhi, em làm sao thế? Vai hở hết cả ra ngoài không sợ lạnh à? Không có dây áo thì áo không tuột xuống à? Vai trơn thế cơ đấy."
"Lộ Tiểu Mãn!"
"Linh Y và em mặc cùng một kiểu áo! Anh dám nói em mà không dám nói Linh Y à?"
Trang phục của cặp song sinh cũng giống hệt nhau. Chiếc váy dài tay rộng cổ vuông màu vàng hoa dành dành thanh khiết dịu dàng tôn lên làn da trắng ngần của cánh tay và cổ lộ ra ngoài. Cổ áo được thiết kế nhún bèo co giãn trễ vai khoe bờ vai mềm mại mịn màng và xương quai xanh tinh tế.
Cố Gia Nhi bên phải tức giận kéo phần trễ vai lên, chiếc váy biến thành kiểu tay rộng che vai bình thường.
"Hơn nữa chiếc váy này có thể mặc trễ vai hoặc không trễ vai mà!" Cố Gia Nhi tranh cãi với Lộ Mãn: "Không có dây áo không có nghĩa là áo không mặc được!"
"Vậy thì kéo lên đi."
Lộ Mãn liếc nhìn Cố Linh Y. Cố Linh Y lườm anh một cái rồi cũng lặng lẽ kéo tay áo lên.
"Lộ Mãn học đệ!"
Từ xa vọng lại một tiếng gọi đầy khí lực. Lộ Mãn nhìn về phía bên kia đường, học trưởng đội bóng Lý Triều Huy dẫn theo một đội hơn chục người đang tiến về phía này.
Đèn xanh bật sáng, một đoàn người ồn ào băng qua vạch kẻ đường.
Lộ Mãn vẫy tay chào: "Chào buổi sáng các học trưởng học tỷ."
"Chị Tiểu Ái!" Cố Gia Nhi vẫy tay với vị học tỷ quen biết trong đám đông: "Trời ạ, đã bảo rồi mà, chúng em hẹn giờ sớm quá, không cần làm phiền các học trưởng học tỷ đến tiễn đâu."
"Sao mà được chứ." Vương Học Ái vẫn cài chiếc băng đô màu hồng sáng, cô cười với cặp song sinh nhà họ Cố: "Lần sau gặp lại hai tiểu mỹ nữ này có lẽ phải đợi đến tháng chín khai giảng rồi."
Đội tiễn biệt này thật là hoành tráng. Có cả những thành viên trong đội bóng quen biết khi đá bóng, những người bạn từ các trường khác kết giao trong buổi tiệc rượu đêm đó, còn có cả những sinh viên làm thêm được chiêu mộ sau khi dự án ảnh thẻ khởi động.
"Lộ sư ca, hai ngày nay bọn em cũng quen việc rồi, anh không cần lo lắng về vấn đề vận hành sau khi anh đi đâu." Người nói là Dương Trạch Khải, sinh viên năm nhất lớp quảng cáo. Anh ta vẫn gọi Lộ Mãn là sư ca: "Khải Thừa cùng Sửu Thần và Cúc Tiểu Ngọc học tỷ đã liên hệ với không ít bạn học trước đây làm thêm ở các studio ảnh, bọn họ nghe nói về đãi ngộ bên mình thì cũng muốn nhảy qua."
"Học đệ, kỳ nghỉ hè em còn về Đại học Sư phạm Tân Hải không?" Chu Quảng Cẩm của Học viện Nghệ thuật Thiết kế đảo mắt giữa cặp song sinh và Lộ Mãn với vẻ mặt đầy hứng thú: "Khi nào thì chia bớt máy móc và nhân viên để đóng quân vào Học viện Nghệ thuật Thiết kế vậy? Mấy học muội cứ hỏi thăm em mãi, các em ấy muốn chụp ảnh thẻ chỉnh sửa kỹ càng chỉ có thể ngồi một tuyến xe buýt đến Đại học Sư phạm. Kho của Liên hiệp Hội Sinh viên Nghệ thuật Thiết kế chị cũng liên hệ xong rồi, các em có thể thuê bất cứ lúc nào để tiến quân vào Học viện Nghệ thuật Thiết kế."
"Bên trường anh cũng vậy. Đã báo cáo với lãnh đạo và được thông qua, rất ủng hộ. Nhưng địa điểm chỉ duyệt kho của phòng diễn, tiền thuê vẫn tính cho các em hơi đắt một chút nên mong học đệ thông cảm."
"Thật sự vất vả cho mọi người rồi." Lộ Mãn nói: "Chúng ta sẽ liên lạc qua điện thoại bất cứ lúc nào. Hơn nữa có Triều Huy học trưởng và chị Tiểu Ái ở đây, dự án đã đi vào quỹ đạo và quy trình tiêu chuẩn hóa được thiết lập nên mọi chuyện đều dễ nói."
"Kỳ nghỉ hè em cũng sẽ đến hỗ trợ dự án của chúng ta, nhưng có lẽ giữa chừng em sẽ đi Yên Kinh một chuyến nên muộn hơn sẽ đến."
"Ha ha ha ha, sau kỳ thi Đại học còn chưa đi du lịch xa đâu nhỉ? Mau dẫn hai học muội đi chơi cho đã đi!"
Lý Triều Huy giơ tay ra: "Mấy ngày nữa là có kết quả thi Đại học rồi. Lúc đăng ký nguyện vọng cứ hú một tiếng trong nhóm chúng ta, bao nhiêu người từng trải như này đều có thể cho em kinh nghiệm tham khảo đấy."
"Anh nói gì vậy, học trưởng?" Lộ Mãn bắt tay anh: "Cứ đăng ký Đại học Sư phạm Tân Hải thôi, không chạy đi đâu được!"
