Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 149: Chẳng lẽ là yêu qua mạng?

Chiếc xe Nissan Sylphy lướt nhanh trên đường nhựa.

Không khí buổi sáng sớm còn chưa ấm lên nên dù đang giữa mùa hè oi ả nhưng Lăng Chi vẫn không bật điều hòa. Tuy nhiên, bầu không khí im lặng và lạnh lẽo trong xe chẳng khác nào băng giá.

Khi đến trạm xe buýt trước ga tàu Hải Khúc, Lăng Chi từ từ đạp phanh. Cô lên tiếng trước: "Lộ Mãn, quyết định thế nào? Xuống xe hay đổi ý?"

"Cảm ơn Lăng Chi, tôi xuống xe ở đây. Nhờ cậu đưa hai em ấy về tận nhà. Luôn giữ liên lạc nhé."

Lộ Mãn nhìn kính chiếu hậu, thấy phía sau không có người đi bộ hay xe đạp chen ngang liền mở cửa xe.

Trước khi xuống xe, anh lại nhìn hai chị em song sinh nhà họ Cố ở hàng ghế sau.

Cố Gia Nhi ủ rũ cúi đầu. Cảm nhận được ánh mắt của anh nên cô ngước lên nhìn Lộ Mãn.

"Nhìn anh làm gì?"

Cố Gia Nhi bĩu môi tủi thân: "Em có nói anh cũng đâu chịu ở lại đâu. Dù sao người yêu cũ cũng không quản được người yêu hiện tại, anh cũng không có lý do gì phải nghe em. Còn không mau đi đi, không muốn gặp lại..."

Nói đến đây, Cố Gia Nhi tự mình im bặt.

Lời muốn nói là "không muốn gặp lại anh" nhưng Cố Gia Nhi không dám nói ra.

"Gia Nhi." Cố Linh Y kéo nhẹ tay em gái: "Ngày mai còn gặp lại mà, anh ấy chẳng phải đã nói sẽ không ở Tuyền Thành lâu sao."

"Nhưng sau khi về thì ba nhất định sẽ quản nghiêm hơn, có lẽ vẫn có thể gặp nhưng sẽ rất ít khi được tự do thoải mái ở bên nhau..." Cố Gia Nhi cúi đầu nhìn chằm chằm vào vạt váy của mình.

Dù là trên đường đi nhàm chán không thể ngồi cạnh nhau và cũng không có gì thú vị, nhưng mong muốn trong lòng Cố Gia Nhi lại càng trở nên mãnh liệt.

Muốn ở bên anh dù không làm gì cả, dù chỉ là lãng phí thời gian.

Cố Gia Nhi ngẩn người thất thần, cô cảm thấy mình thật kỳ lạ. Rõ ràng trước kỳ thi Đại học có rất nhiều thời gian ở bên Lộ Mãn nhưng lúc đó lại coi đó là những buổi hẹn hò gặp mặt theo lệ của các cặp đôi. Cô chưa bao giờ khao khát như bây giờ và trân trọng thời gian bên nhau đến vậy.

Có phải vì khoảng thời gian ở Đại học Sư phạm Tân Hải, Lộ Mãn cố tình ngốc nghếch mà chọc giận cô không? Hay vì khi anh làm việc nghiêm túc lại có thêm một chút sức hút khó cưỡng, hoặc là vô tình vài lần quan tâm và dịu dàng với cô?

Chẳng lẽ là...nghe nói anh thích cô gái khác, cô thực sự cảm thấy có nguy cơ mất đi nên mới phát hiện ra những cảm xúc trước đây bị cô vứt bỏ và ngó lơ?

Cố Gia Nhi không thể lý giải được nguyên nhân, nhưng cô biết một điều rất quan trọng và rõ ràng.

Muốn ở bên anh, dù không làm gì cả. Chỉ cần anh ở bên cạnh thì dù anh chọc giận cô hay chọc cô vui, Cố Gia Nhi đều cảm thấy mãn nguyện và thoải mái.

"Đừng có xị cái mặt khổ qua ra như thế, lát nữa lại biến thành bánh bao hấp chảy nước bây giờ." Lộ Mãn bĩu môi với Cố Gia Nhi.

Cố Gia Nhi vội vàng dậm chân: "Em không có!"

Cô nhớ lại biểu cảm Lộ Mãn từng miêu tả khi cô khóc chính là một chiếc bánh bao nhỏ đang bị hấp chảy nước...

Dù biết anh cố tình chọc tức và khích cho mình đừng khóc lóc ủ rũ, nhưng trớ trêu thay mình lại ăn chiêu này của anh ta. Như bây giờ đây, vẻ mặt khổ sở của Cố Gia Nhi đã không thể che giấu được nữa.

Thật tức chết đi được. Cái tên xấu tính này! Cố Gia Nhi nghiến răng vừa bực mình vừa bất lực.

Một tiếng "bịch" nhẹ nhàng vang lên. Lộ Mãn đóng cửa xe, khoác ba lô của mình lên vai rồi nhẹ nhàng đi vào nhà ga.

Cố Gia Nhi rướn cổ nhìn theo bóng lưng anh hòa vào dòng người.

"Haizz..." Cố Gia Nhi thở dài.

Lăng Chi không vội nổ máy xe mà nhìn cặp bạn thân song sinh của mình qua gương chiếu hậu.

"Gia Nhi, lần này em đòi chia tay thật sự khác với mấy lần trước rồi."

"Chị Lăng Chi, chị đừng có thừa nước đục thả câu nhé!" Cố Gia Nhi vò vò một lọn tóc và bực bội nói: "Hôm qua em nhắn tin cho chị cũng nói rồi mà, biết đâu chừng cái tên giò heo này vừa nói chia tay với em xong bỗng dưng bị con hồ ly tinh nào đó từ đâu nhảy ra mê hoặc thì sao?"

Hồ ly tinh chính hiệu Cố Linh Y ngồi ở hàng ghế sau ngượng ngùng vặn vẹo người.

Cô kín đáo liếc em gái mình một cái, rõ ràng là cái tên giò heo Lộ Mãn kia chủ động theo đuổi con hồ ly nhỏ này cơ mà...

Ấy chết, ai là hồ ly chứ. Ai đời lại tự nhận mình như vậy bao giờ. Cố Linh Y trong lòng ra sức lắc đầu, tất cả đều tại Lộ Mãn cả thôi.

"Có khi nào là yêu qua mạng không!" Cố Gia Nhi đột nhiên vỗ đùi.

"Oái..."

Cố Linh Y xoa xoa bắp đùi trắng nõn bị em gái vỗ đỏ ửng rồi phản tay cho em gái một cái vào đùi.

Bốp!

"Con bé chết dẫm này, cứ hễ giật mình là làm ầm lên, sợ đau không vỗ mình lại vỗ chị."

Cố Gia Nhi mặc kệ sự phản kháng của chị gái mà chìm vào suy nghĩ: "Chắc là vậy rồi, khoảng thời gian ở Đại học Sư phạm Tân Hải này em và anh ấy vẫn thường xuyên ở bên nhau, đâu có phát hiện mục tiêu khả nghi nào đâu."

"Anh ấy lại bận tối mắt tối mũi với dự án khởi nghiệp, nếu anh ấy lén lút đưa đẩy với mấy học tỷ thì em có lý nào lại không nhận ra chứ."

Cố Gia Nhi cảm thấy mình như đang tiến gần đến chân tướng!

"Chắc chắn là yêu qua mạng! Anh ta bị cái mạng ảo lừa gạt rồi!"

Hừ một tiếng, Cố Gia Nhi chống nạnh hít sâu vài hơi.

Cô đã đọc mấy tin tức về lừa đảo tình ái trên mạng. Cách nhau màn hình và đường dây nên ngữ khí và ý tứ chỉ được truyền đạt bằng văn bản và giọng nói, vì thế mà che giấu đi một phần sự thật và tăng thêm cảm giác mập mờ không rõ. Đối phương là người hay là quỷ còn chưa biết nên thường có người rơi vào cái bẫy dịu dàng được giăng sẵn.

"Đối tượng yêu qua mạng ở Tuyền Thành!" Cố Gia Nhi đưa ra một kết luận có vẻ chắc chắn.

"Gia Nhi." Cố Linh Y đỡ trán. Cô thật sự bội phục trí tưởng tượng phong phú của em gái mình: "Em thấy anh ấy làm việc nghiêm túc bao nhiêu ngày nay, sự điềm tĩnh và suy nghĩ thấu đáo của anh ấy em không rõ sao?"

"Sao anh ấy có thể bị lừa yêu qua mạng đến tận tỉnh lỵ cách xa cả trăm cây số chứ..."

"Phụt..."

Lăng Chi đột nhiên bật cười: "Linh Y, em đừng khuyên em gái em nữa. Là chị gái song sinh của con bé mà em không nhìn ra sao? Con bé chỉ là muốn đi Tuyền Thành theo Lộ Mãn nên đang cố gắng tìm lý do để thuyết phục bản thân thôi."

"Không có!"

Cố Gia Nhi bị bạn thân nói trúng tim đen tuy chột dạ một chút nhưng vẫn mạnh miệng: "Sao có thể đi theo anh ấy chứ? Tỉnh lỵ xa như vậy còn phải ở lại qua đêm mới về được. Ba mẹ còn đang đợi ở nhà, nếu tối nay em không về mẹ sẽ đánh sưng mông em mất..."

Lăng Chi lại dụ dỗ: "Sao lại không đi? Rõ ràng là em muốn đi mà. Chỉ cần em muốn thì không có lý do gì có thể ngăn cản được em, em là Gia Nhi mà."

"Em không muốn..." Giọng Cố Gia Nhi nhỏ đi một chút.

Một lúc sau, Cố Gia Nhi mới tiếp tục yếu ớt nói: "Anh ấy cũng đâu có nói là muốn em đi cùng, nếu em tự mình đi theo chẳng phải là quá mất thế thượng phong sao..."

Cố Linh Y dựa vào lưng ghế xe, trong lòng cười thầm.

Em gái ngốc ơi, em tưởng bây giờ em còn chiếm thế thượng phong trước Lộ Mãn chắc?

"Em học cái này từ ai vậy?" Lăng Chi xoa xoa sống mũi: "Cái người dạy em cái này chắc là có thù với em, không muốn em và bạn trai tốt đẹp rồi!"

Cố Linh Y bĩu môi: "Mấy cái phim thần tượng sến súa với tạp chí nhảm nhí chứ đâu..."

"Không phải mà." Cố Gia Nhi nghiêng đầu phản bác chị gái: "Là mấy chị Diêu Tử, Sảng Tử ở lớp em hay nói vậy đó."

Cố Linh Y nhớ lại. Mấy bạn học nữ mà em gái Gia Nhi nhắc tới hình như là mấy người hay ngồi bàn cuối lớp, trên người lúc nào cũng có mùi nước hoa rẻ tiền.

"Gia Nhi, em không thân với họ đúng không?"

"Không thân ạ. Chỉ là họ biết gia cảnh nhà mình nên hay tìm em nói chuyện thôi. Hồi đó em cũng mông lung về tình cảm với anh ấy mà, nên nghe họ chia sẻ kinh nghiệm yêu đương." Cố Gia Nhi nghĩ nghĩ rồi nói: "Họ có kinh nghiệm về tình cảm lắm đó."

"Có kinh nghiệm?" Lăng Chi quay đầu nhìn Cố Gia Nhi rồi cười lạnh: "Nghiên cứu ra được cái này hả?"

"Chị Lăng Chi, họ hẹn hò với nhiều người rồi nên đương nhiên là lợi hại hơn những người ít kinh nghiệm yêu đương như chúng ta rồi..."

"Cố Gia Nhi."

Lăng Chi bực bội ngắt lời Cố Gia Nhi: "Nếu những phương pháp và tư tưởng mà họ chia sẻ với em là hữu ích và đúng đắn."

"Vậy thì tại sao họ lại thay nhiều bạn trai như vậy? Mà không ai thành công với tình yêu đích thực?"