Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 294

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 153: Anh trai trong mắt Tiểu Sương (Phần đầu)

Phía sau Lộ Mãn có ba cô gái đi theo: Cố Gia Nhi, em gái Lộ Tiểu Sương và bạn học của em ấy là Trần Gia Hòa.

Cố Gia Nhi vì nhận nhầm người nên cơn giận đã tan biến từ lâu, ngoan ngoãn đi sau Lộ Mãn và ánh mắt lại lén lút đánh giá Trần Gia Hòa.

Là bạn học cùng lớp của Lộ Tiểu Sương, Trần Gia Hòa cũng mang vẻ trẻ con ngây thơ như Lộ Tiểu Sương. Cô mặc một chiếc áo hai dây trắng mát mẻ chất liệu mỏng manh, mơ hồ lộ ra chiếc áo lót màu hồng nhạt bên trong, phía dưới là một chiếc quần jean ngắn bó sát.

"Chắc không phải là mục tiêu thay lòng đổi dạ của anh ấy đâu nhỉ?"

Cố Gia Nhi trong lòng vẫn còn lo lắng nghi ngờ.

"Nhỏ quá...chắc anh ấy không thích kiểu này đâu nhỉ?"

Nhưng cô có thể làm gì đây? Cố Gia Nhi thở dài trong lòng. Thì ra người mình thích không thích mình là một chuyện khó chịu đến vậy...

Đặc biệt là khi anh ấy chuyển sang bày tỏ thiện cảm với người khác, Cố Gia Nhi cảm thấy mình là người yêu cũ ngay cả tư cách ghen tuông cũng không có.

Mà thứ ghen tuông không có tư cách nếm trải lại là thứ chua xót nhất.

Nghĩ đến đây, Cố Gia Nhi trong lòng buồn bã và cả người ủ rũ.

Cùng lúc đó, sự chú ý của Lộ Mãn đều tập trung vào vấn đề mà em gái gặp phải.

Anh dẫn theo ba cô gái quay trở lại đám đông, từ xa quan sát đạo diễn Ngô dưới bóng cây.

"Anh Lộ Mãn, hay là thôi đi." Trần Gia Hòa lo lắng lên tiếng từ phía sau, "Không nhiều tiền đâu, em chụp thêm vài bộ ảnh nữa thì đạo diễn Ngô vui vẻ, ít nhiều gì cũng sẽ trả cho chút tiền công..."

Lộ Mãn không trả lời mà lặng lẽ quan sát hành vi cử chỉ của vị đạo diễn Ngô này.

Ông ta đeo kính râm mặc áo gile, nửa ngửa người nằm trên ghế mây, một chân gác lên cổ chân kia vô thức lắc lư.

Một chiếc máy ảnh phản xạ ống kính đơn có dây đeo cổ được ông ta tháo ra khỏi cổ mà quấn quanh tay, hai tay nâng máy ảnh và ống kính hướng về phía hiện trường chụp ảnh.

"Ủa?"

Lộ Mãn nhạy bén nhận thấy tay của đạo diễn Ngô này không tự nhiên. Một tay nửa đặt trên đỉnh máy ảnh, đây không phải là tư thế cầm máy chụp ảnh tĩnh chuyên nghiệp.

Giống như là...lén lút bấm máy sao?

"Chụp trộm?"

Ánh mắt Lộ Mãn hướng theo phía đối diện của đạo diễn Ngô, chính là những người mẫu đang cởi đồ chỉ còn lại nội y biểu diễn thay đồ trước mặt mọi người.

Lúc này một tiếng chuông điện thoại vang lên, Lộ Mãn bắt máy.

"Lộ Mãn, không cần thầy Hoa xác nhận thành viên cụ thể nữa. Thầy đã hỏi thăm được rồi, Hiệp hội Nhiếp ảnh tỉnh không có phân hội."

"Chắc chắn không phải là hội viên thật đâu, kiểu mạo danh hội kiếm tiền này bên chỗ thầy Hoa năm nào cũng gặp phải hai ba vụ. Thầy cho em số điện thoại của Ban Thư ký Hội, em có thể liên hệ họ đến vạch trần trò giả mạo này——"

Nghe được phản hồi của giảng viên Triệu Gia Toàn, Lộ Mãn khẽ gật đầu.

"Cảm ơn thầy ạ."

Cúp điện thoại, Lộ Mãn quay lại nói với Trần Gia Hòa: "Danh hiệu của người này là giả, có thể là để lôi kéo làm ăn và khoe mẽ nên ông ta mạo danh huy hiệu của Hiệp hội Nhiếp ảnh."

"Ơ?" Trần Gia Hòa vẫn còn sợ hãi: "Nhưng mà nghe mấy chị người mẫu khác nói đạo diễn Ngô có chỗ dựa, người thường không đụng vào được. Chúng ta đều là dân thường, hay là thôi đi..."

Dân làm thuê đòi đồng lương xứng đáng của mình mà cứ phải dè dặt khúm núm. Lộ Mãn lắc đầu, thời buổi tốt đẹp đâu có nên thế này.

Lộ Mãn nhìn quanh thấy một người đi đường đang phì phèo điếu thuốc nhả khói mù mịt, mọi người xung quanh đều tránh xa làn khói thuốc độc hại và hận không thể tránh cho thật xa.

"Có rồi." Lộ Mãn nghĩ ra một kế.

"Ông anh."

Lộ Mãn gọi với: "Còn thuốc lá không, bán lại cho tôi một ít đi? Tôi mua cả gói giá cao hơn."

"Trời ạ! Thuốc của anh đâu phải loại ngon lành gì." Người này gạt tàn thuốc trên môi: "Chú em muốn hút thì anh cho chú hai điếu, nói chuyện mua bán làm gì. Chỉ sợ chú chê thuốc của anh dở thôi."

Lộ Mãn ngược lại cười: "Càng dở càng tốt. Ông anh, anh bán cho tôi một gói thuốc đã bóc cũng được."

"Hây, chú em này lạ thật."

Người hút thuốc móc ra nửa bao đưa thẳng cho Lộ Mãn: "Anh hút thuốc Đại Kê ba tệ một gói. Còn tiền nong gì nữa, cho chú em luôn."

Lộ Mãn nói lời cảm ơn rồi nhét bao thuốc vào túi.

Lộ Tiểu Sương nhìn mà chẳng hiểu gì, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Cố Gia Nhi: "Chị Gia Nhi, anh trai em đi chơi một tuần còn học cả hút thuốc nữa à?"

Cố Gia Nhi vội lắc đầu: "Đâu…đâu có, anh ấy đâu có nhiễm thói hư tật xấu này…"

Lộ Tiểu Sương nghiêng đầu nhìn kỹ Cố Gia Nhi hai lần: "Chị là chị Gia Nhi đúng không? Không phải chị Linh Y hả?"

"Ừm..." Cố Gia Nhi dở khóc dở cười trước câu hỏi của cô em chồng tương lai: "Chị là Cố Gia Nhi, thật như đếm nhé. Đâu còn thơ dại gì nữa... Hồi đó chị còn hay giả làm Linh Y để chơi đùa."

"Em cảm thấy chị Gia Nhi hôm nay có chút...kín đáo." Lộ Tiểu Sương lựa lời và nhìn biểu cảm trên mặt Cố Gia Nhi: "Đặc biệt, đặc biệt giống chị Linh Y, ở chỗ đông người thì không được tự nhiên ấy."

Cố Gia Nhi mím môi, cảm giác ngượng ngùng lại ùa về.

Chẳng phải tại vừa rồi không phân tốt xấu mà nổi nóng với Lộ Tiểu Sương một trận đó sao…

Khiến Cố Gia Nhi bây giờ vừa hối hận vừa muốn độn thổ.

"Tiểu Sương, Gia Hòa, hai em tính xem phải thanh toán bao nhiêu tiền công." Lộ Mãn vẫy tay: "Đi theo anh, bây giờ có thể đòi lại được."

"Cái này..." Trần Gia Hòa do dự đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích.

"Tiểu Mãn, anh thật sự có thể giúp Gia Hòa đòi hết số tiền công đó sao?" Lộ Tiểu Sương như thể phát hiện ra lục địa mới, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào anh trai mình.

Cô hiểu anh trai mình, không chắc chắn thì sẽ không làm liều.

"Tiểu Sương, tin anh trai em đi." Cố Gia Nhi nhẹ nhàng đẩy lưng Lộ Tiểu Sương ra hiệu cô đi theo Lộ Mãn.

"Anh ấy một bụng toàn là mưu..."

Định bụng chê Lộ Mãn một bụng toàn mưu mô, nhưng Cố Gia Nhi lại nghĩ trước mặt em gái người ta vẫn nên khách sáo một chút và giữ hình tượng cho anh thì hơn.

"Anh ấy một bụng toàn là ý tưởng đó. Tuy không biết anh ấy định làm gì nhưng chắc là cái người nợ tiền công các em sắp gặp xui xẻo rồi."

"Đạo diễn Ngô."

Lộ Mãn xuyên qua đám đông đứng trước chiếc ghế mây và cất tiếng chào vị đạo diễn quay phim đang quỵt tiền công.

Đạo diễn Ngô liếc xéo Lộ Mãn qua cặp kính râm mà không thèm để ý đến anh.

Vừa nhìn thấy Lộ Tiểu Sương và Trần Gia Hòa phía sau Lộ Mãn thì gã liền nổi đóa: "Còn muốn làm nữa không hả! Quần áo thay đâu! Cả đoàn mỗi hai người là lề mề nhất, lại muốn bị trừ lương à?"

Trần Gia Hòa giận mà không dám nói, ánh mắt bất mãn liếc nhìn đạo diễn Ngô.

"Sao? Còn muốn mách ba mày gọi điện thoại kiện tao à?"

Đạo diễn Ngô hừ lạnh một tiếng: "Không phải nể mặt ba mày tìm tao nói đỡ thì tao còn phạt mày thêm nữa!"

"Mày trừng tao làm gì? Đi gọi điện thoại đi?"

"Mày gọi 315 có ích gì không? Đấy là đường dây nóng cho người tiêu dùng bị lừa mua hàng. Mày làm cho tao, tao bán cái gì cho mày? Nhìn đi, nhìn đi, mày kiện tao xong có ai đến chống lưng cho mày không?"

Trần Gia Hòa bị nói đến đỏ bừng mặt, vành mắt cũng ửng đỏ. Cô bé mười lăm mười sáu tuổi chưa trực tiếp cảm nhận được sự nhơ nhuốc của xã hội, gặp phải chuyện bị quỵt lương thì nỗi ấm ức trong lòng cô bé lấp đầy cả lồng ngực.

Vừa ấm ức vì người lớn không giữ chữ tín và gian xảo, vừa ấm ức vì bản thân bất lực đến mức bị lừa cũng yếu đuối không thể làm gì.

Đạo diễn Ngô thấy cô bé bị mình mắng cho á khẩu và ngây người ra thì liền lộ vẻ đắc ý.

"Xin cho tôi xin một đôi mắt thần——để tôi nhìn thấu những hỗn loạn, rõ rõ ràng ràng chân chân thật thật—"

"Hắn còn ngân nga hát nữa kìa, ha ha."

Lộ Mãn cười lạnh trong lòng và thầm nghĩ cái tên đạo diễn khốn kiếp này đúng là đắc ý quên trời đất.

Nghe đạo diễn Ngô mắng Trần Gia Hòa mới biết thì ra trước đây Trần Gia Hòa cũng từng thử bảo vệ quyền lợi của mình, nhưng cô bé chỉ biết đến đường dây nóng 315 mà không biết đến các kênh giải quyết khác của trọng tài lao động.

Cái tên đạo diễn Ngô này càng đáng ghét. Bài hát hắn ngân nga tên là 《Ngắm Hoa Trong Sương》, là bài hát chủ đề do Diêm Túc tiên sinh viết riêng cho đêm hội 315 của đài CCTV năm nào và Na Anh trình bày.

Thật là hết sức mỉa mai.