"Sư ca, tìm em gái à?"
Lộ Mãn đang cúi đầu nhìn kỹ tấm vé tàu trong tay thì bất ngờ bị người bên cạnh bắt chuyện.
Anh nhìn người vừa nói. Là một bà thím mặc áo hoa, tay cầm tấm bảng viết chữ "Nhà nghỉ".
"Dì, sao dì lại đứng ở cửa ga vẫy khách thế này?"
Lộ Mãn ngó đầu nhìn vị trí của mình, đúng là cửa ga vào thật, còn cửa ra thì ở dưới tầng B1 nối liền quảng trường.
Thời buổi này an ninh còn lỏng lẻo. Nơi đông người phức tạp dễ sinh ra hỗn loạn thường có mấy dịch vụ phòng trọ không chính quy, thông qua mấy bà thím này lôi kéo mà dẫn người từ cửa ra ga vào mấy ngõ sâu tìm nhà nghỉ nhỏ.
Lúc này có lẽ là do buổi sáng sớm mà ga Hải Khúc là ga đầu, cửa ra không có mấy người nên bà thím này liền nhắm vào hành khách vào ga ngồi tàu.
Chạy chỉ tiêu kiểu này đúng là tận tâm tận lực.
Trên khuôn mặt nhăn nheo của bà thím vẫn nở nụ cười niềm nở: "Tìm em gái không? Giờ này vắng vẻ, em nào lớn nhỏ đều có."
"Con vội đi tàu, chỉ còn mười mấy phút nữa là tàu chạy rồi." Lộ Mãn chỉ lên đồng hồ treo phía trên cửa ga.
"Kịp, kịp mà." Bà thím thành khẩn níu kéo.
"Không kịp, không kịp!" Lộ Mãn lên giọng. Đây là sự nghi ngờ và khinh miệt đối với một người đàn ông, không thể nhịn!
"Không kịp!"
Đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo. Lộ Mãn ngẩn người, Cố Gia Nhi ôm lấy cánh tay anh và đôi mắt hạnh lấp lánh đầy địch ý trừng bà thím vẫy khách.
"Dì xem anh ấy còn cần tìm em gái nữa không?"
"Chậc." Bà thím cũng từng trải rồi nên lập tức thu tấm bảng, không vội vàng mà đi chặn khách đi tàu tiếp theo.
"Gia Nhi, em buông ra trước đã..."
Lộ Mãn thầm kêu không ổn. Cố Gia Nhi ôm chặt cánh tay anh khiến da thịt trên cánh tay và chất liệu vải bông trên váy Cố Gia Nhi khẽ cọ xát. Đây rõ ràng không phải là đãi ngộ mà người yêu cũ nên có...
Cố Gia Nhi lại ôm chặt hơn: "Đi mua vé với em, đi Tuyền Thành."
"Em có cần phải thế không..."
Lộ Mãn gỡ tay cô nàng ra khỏi cái ôm giết anh trai: "Không ngoan ngoãn về nhà, em nhẫn tâm để chị gái em một mình về nhà chịu trận bị ba mẹ chất vấn à?"
Thế này thì hay rồi. Dì Văn và Lão Ngoan Cố đã định sẵn kế hoạch hai chị em song sinh hôm nay cùng về nhà, có khi đã chuẩn bị sẵn một bàn trà chiều thịnh soạn rồi ấy chứ.
Bây giờ hai cây cải trắng non mơn mởn, một cây lại theo con lợn rừng ngang ngược như mình đi Tuyền Thành rồi.
Ước chừng Lão Ngoan Cố trong lòng càng thêm u uất, quả ngon để lại cho ông ấy càng ít đi...
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, Lộ Mãn lấy điện thoại ra nghe.
"Anh ơi!" Giọng Cố Linh Y có chút hờn dỗi truyền đến: "Nhất định phải trông nom Gia Nhi cẩn thận, nếu em gái em bị bắt nạt thì em hỏi tội anh đấy!"
"Vừa nãy sao em không ngăn em ấy lại?"
Cố Gia Nhi thò đầu qua nên Lộ Mãn không khách khí nói với cô: "Điện thoại của chị em đấy."
"Em ngăn được con bé chắc?" Cố Linh Y cũng rất ấm ức. Em gái lớn rồi, gái lớn thì không giữ được: "Lăng Chi cũng thế, nửa dỗ nửa lừa Gia Nhi xuống xe, bảo con bé đi tìm anh rồi đạp ga phóng thẳng. Giờ chắc đã vọt đi mấy cây số rồi, đến đường lui cũng không chừa cho Gia Nhi."
"Lăng Chi..."
Lộ Mãn lập tức nghiến răng. Cố Linh Y đã biết rõ tâm ý của anh, đương nhiên sẽ không đồng ý để em gái Cố Gia Nhi đi Tuyền Thành một mình với anh.
Nhưng có cô bạn thân không biết toàn bộ sự tình ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, Cố Linh Y sợ mình phản đối quá quyết liệt ngược lại khiến bạn thân sinh nghi.
Cái con nhỏ Lăng Chi này, tốt bụng giúp thành ra phá đám rồi… Lộ Mãn bất đắc dĩ nghĩ.
“Anh ơi, đưa điện thoại cho Gia Nhi đi.”
Nghe vậy, Lộ Mãn đưa điện thoại đến bên tai Cố Gia Nhi.
“Alo, Gia Nhi…”
Chị gái Cố Linh Y lại dặn dò em gái mấy câu. Đến khi Cố Gia Nhi liên tục đảm bảo cô nhất định sẽ ngoan ngoãn thì Cố Linh Y mới bán tín bán nghi cúp điện thoại.
Lộ Mãn cùng Cố Gia Nhi vào phòng bán vé mua một vé đứng. Anh trước đó đã mua trước một vé giường nằm mềm tầng dưới, Cố Gia Nhi và anh ngồi mỗi người một đầu giường là được.
Vào ga soát vé, lên tàu ngồi xuống.
Lộ Mãn sở dĩ đi Tuyền Thành là vì em gái Lộ Tiểu Sương thứ Sáu tuần này đột nhiên muốn đến thành phố tỉnh lỵ này, dự định cùng bạn học làm thêm người mẫu Taobao.
Nhớ lại trước trùng sinh từng bước xa cách em gái ruột, Lộ Mãn có chút lo lắng.
Lộ Mãn mơ hồ có một loại cảm giác đoạn thời gian trước khi trùng sinh bị anh bỏ qua này, có lẽ đối với em gái mà nói chính là một nút thắt lớn trên con đường trưởng thành.
Lo lắng cho em gái Tiểu Sương nên Lộ Mãn suốt đường lòng nặng trĩu, lúc thì nhìn Cố Gia Nhi bên cạnh có chạy lung tung không, lúc lại nhìn cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ để giải tỏa tâm trạng.
Cố Gia Nhi cảm nhận được sự nghiêm túc của Lộ Mãn, dù trong lòng không khỏi tò mò nhưng cũng biết điều mà tự chơi điện thoại và cùng chị gái Linh Y trò chuyện trên QQ chứ không hỏi han quấy rầy Lộ Mãn.
Hai người mỗi người một tâm sự, không khí trầm muộn, cả đường không nói mấy câu.
Cố Gia Nhi dậy sớm nên có chút buồn ngủ, giường nằm mềm này cũng không lãng phí nên liền kéo váy cho vạt váy hướng vào phía trong chỗ Lộ Mãn rồi nằm xuống chợp mắt một lát.
Đoạn đường từ Hải Khúc đến Tuyền Thành rất nhanh trôi qua trong giấc ngủ của Cố Gia Nhi và nỗi lo âu của Lộ Mãn…
…
Khi Lộ Mãn dẫn theo Cố Gia Nhi đến gần khu phong cảnh Hồ Đại Minh ở Lịch Hạ thì đã quá giờ trưa.
Trên tàu, Lộ Mãn dùng QQ liên lạc với em gái Lộ Tiểu Sương và dùng giọng điệu hỏi han bình thường dò hỏi cô bé.
Lộ Tiểu Sương đương nhiên cũng không cần thiết phải giấu giếm nên đem hành trình của mình kể chi tiết cho Lộ Mãn.
Thứ duy nhất em gái ấp úng thú nhận là thứ Sáu vốn dĩ phải học thêm ba tiết buổi chiều, học sinh nội trú mới được nghỉ.
Nhưng Lộ Tiểu Sương lấy lý do đến kỳ kinh nguyệt mà xin nghỉ một ngày.
Lúc này Lộ Tiểu Sương cũng đang cùng chiếc xe buýt chở đầy người mẫu Taobao mới đến Hồ Đại Minh ở Tuyền Thành không lâu trước đây.
“Người mẫu chụp ảnh ngoại cảnh sao?” Lộ Mãn nhìn ra xa mấy gian đình đài cổ kính gần đó.
Theo như Lộ Tiểu Sương miêu tả, cửa hàng Taobao mà cô bé và bạn học ký hợp đồng có bộ phận vận hành và kho hàng đều ở Tuyền Thành. Họ thường xuyên tổ chức tuyển mộ quy mô lớn những người mẫu quần áo đủ tuổi ở phim trường và khu du lịch của Tuyền Thành, chụp ảnh sản phẩm quần áo đăng trên mạng.
Đi theo vị trí mà Lộ Tiểu Sương cho biết, đến gần đình đài ngoại cảnh mà em gái nói thì quả nhiên thấy một đám người đang vây quanh xem náo nhiệt.
Đám đông hiếu kỳ tạo thành một bức tường người không thể nhìn rõ tình hình bên trong, nhưng Lộ Mãn phát hiện bên cạnh có một chiếc xe buýt nhỏ đang đậu và một đống thiết bị hỗ trợ chụp ảnh vương vãi trên mặt đất.
Sắp được gặp em gái Lộ Tiểu Sương rồi.
"Gia Nhi, em có đói không?"
Lộ Mãn lên tiếng hỏi Cố Gia Nhi bên cạnh. Cô nàng này cứ lẽo đẽo theo sát anh từng bước hệt như một cái đuôi nhỏ.
Cố Gia Nhi lắc đầu.
"Anh hơi đói." Lộ Mãn nhìn xung quanh thấy bên cạnh một trạm gác có bán bắp nướng xếp hàng dài dằng dặc.
"Em đi xếp hàng mua cho anh một cái bắp rồi tiện mua thêm chai nước nhé?"
"Chúng ta cùng đi không được sao?" Cố Gia Nhi chớp mắt hỏi.
Lộ Mãn hào phóng nói: "Anh muốn ra phía trước xem náo nhiệt. Đông người vây quanh thế kia chắc là có biểu diễn gì đó, hay thì anh gọi em cùng xem mà không hay thì lát nữa chúng ta đi chỗ khác."
Cố Gia Nhi liếc xéo Lộ Mãn một cái nhưng vẫn lấy ra ít tiền lẻ từ trong túi, nhét túi vào tay Lộ Mãn: "Cầm hộ em."
Nhìn Cố Gia Nhi đã xếp hàng, mấy hàng quán nhỏ này là nơi dễ thấy nhất ở gần đây nên có thể trực tiếp nhìn thấy tình hình của Cố Gia Nhi, Lộ Mãn yên tâm bước về phía trước.
"Tổ C tăng tốc độ lên, tạo dáng nhanh lên!" Nhân viên trường quay ở địa điểm chụp ảnh tay cầm loa phóng thanh, giọng khàn đặc hét lớn.
Vừa chen được vào đám đông, Lộ Mãn quay đầu xác nhận Cố Gia Nhi vẫn đang xếp hàng. Không có vấn đề gì, anh bắt đầu tìm kiếm em gái ruột Tiểu Sương của mình.
Trước trạm gác có hai mươi mấy người mẫu Taobao, từ những cô bé học sinh Trung học Cơ sở còn non nớt đến những cô nàng tuổi xuân thì hai mươi tư hai mươi lăm đua nhau khoe sắc, muôn hình muôn vẻ.
"Trời nóng thế này mà bọn họ bị ngốc à?"
Có người bên cạnh xôn xao bàn tán: "Sao tôi thấy họ mặc áo bông dày cộp thế kia?"
"Đúng rồi đấy! Trên cái áo bào đỏ chót kia còn có cả lông chồn nữa kìa."
Lộ Mãn liếc xéo những người qua đường đang bình phẩm kia mà không nói gì.
Những cửa hàng Taobao bán được nhiều hàng có doanh số lớn, quần áo phần lớn đều chuẩn bị ảnh ảnh mẫu trước một hai quý. Mùa hè chụp đồ mùa đông là chuyện thường ngày của người mẫu.
Chủ đề trang phục kỳ này xem ra là đồ mùa đông mang yếu tố Hán phục.
Một hàng dài người mẫu trên người khoác những bộ áo bông cổ phong dày cộm, có cô còn khoác thêm áo choàng và áo khoác ngoài, thỉnh thoảng lại có trợ lý tiến lên trang điểm lại và lau mồ hôi.
Trong nhóm những nàng thơ yểu điệu như bước ra từ tranh sơn thủy cổ này, Lộ Mãn cuối cùng cũng tìm thấy em gái mình.
"Tiểu Sương!"
Lộ Tiểu Sương khoác một chiếc áo nhung thêu bông dày cộm đang thở dốc vì mồ hôi nhễ nhại.
Vốn dĩ cô có mái tóc ngắn ngang vai nhưng lúc này lại đội thêm một bộ tóc giả dài theo phong cách cổ trang, Lộ Mãn nhìn thoáng qua còn không dám nhận ra.
Trên tóc giả là trâm và bộ dao cài tóc bằng vàng lấp lánh rung leng keng, chắc hẳn đội loại tóc giả này vừa nặng vừa bí bách lắm.
