Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 144: 0122 và 2201

Số điện thoại của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đều do hai chị em tỉ mỉ lựa chọn.

Số điện thoại của Cố Linh Y có đuôi là 0122, đọc lái đi thành "Linh Y yêu Gia Nhi".

Của Cố Gia Nhi cũng tương tự, 2201 đọc lái thành "Gia Nhi yêu Linh Y".

Lộ Mãn luôn cảm thấy mấy thói quen nhỏ nhặt của hai chị em này có chút manh nha xu hướng "bách hợp", dường như có một loại ảo giác về tình cảm đồng giới.

"Em và em gái em dính nhau quá đấy."

Lộ Mãn rảnh tay nghịch nghịch cái nơ con bướm nhỏ trên dây áo của Cố Linh Y.

"Anh cảm thấy hai em mới là một đôi mà anh chẳng chen vào được, cứ như là người thứ ba ấy."

Cố Linh Y liếc nhìn cái vuốt hư hỏng của Lộ Mãn rồi giơ bàn tay lên đánh anh.

"Chúng em là chị em mà, không được sao!"

Lộ Mãn khoanh tay nói: "Được thì được, nên anh không đến để chia rẽ hai em, anh đến để gia nhập với hai em."

Anh chỉ vào điện thoại của Cố Linh Y: "Cho nên số đuôi của số mới cũng là 0122, anh và em cùng số cũng coi như số tình nhân..."

Cố Linh Y đột nhiên bước lên một bước rồi giẫm thẳng vào chân Lộ Mãn.

"Tình cái đầu anh ấy!"

Lộ Mãn né tránh cú giẫm của vợ nhà mình rồi cười nói: "Thật ra số 6 cũng có thể coi là nửa âm của chữ Lộ, ban đầu anh còn muốn làm hẳn một số 620122 cơ."

Cố Linh Y nghe vậy thì mím môi.

Dãy số ở giữa là 6201 có âm đọc lái là "Lộ (Mãn) yêu Linh Y", còn bốn số cuối 0122 lại giống hệt của cô.

Tiện nghi đều để anh ta chiếm hết.

Cố Linh Y rất hối hận vì cú giẫm vừa rồi không giẫm trúng.

Muốn làm lại lần nữa!

"Nhưng mà." Lộ Mãn thản nhiên nói: "Nghĩ lại thì 620122 chẳng phải thành Lộ (Mãn) yêu Linh Y yêu Gia Nhi rồi sao? Tra nam quá nên anh không chọn tổ hợp này."

"Anh mà dám chọn thử xem..." Cố Linh Y đỏ mặt. Tâm trạng ngượng ngùng khiến giọng nói của cô không lớn lắm.

Dùng giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt để nói những lời không mấy đanh thép, Lộ Mãn không cảm thấy bất kỳ sự đe dọa nào mà chỉ cảm thấy...càng kích thích ý niệm trêu chọc cô hơn.

Cố Linh Y nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi lại dùng giọng nói nhỏ nhẹ nói: "Anh ơi, nếu anh dồn chút tâm tư này vào việc phân biệt hai chị em chúng em thì chúng em cũng sẽ không giận anh..."

"Linh Y." Lần này thì Lộ Mãn không phục rồi: "Lần cuối anh nhận nhầm em chẳng phải là ngày em vừa đến Đại học Sư phạm sao?"

"Anh cứ tưởng em ở nhà tại huyện Tào, rồi ngẩng đầu lên thấy một dáng vẻ quen thuộc chim sa cá lặn và hoa nhường nguyệt thẹn. Có trách thì trách em xinh đẹp quá, nhan sắc của em gái em còn chưa đủ để so được với em."

Lộ Mãn xòe tay: "Chạy mấy trăm cây số đến đây, ai mà nghĩ ra được chuyện này chứ..."

Được khen ngầm một câu khiến khóe miệng Cố Linh Y hơi nhếch lên, nhưng ngay sau đó cô lại giữ căng khuôn mặt và thu lại nụ cười khẽ.

Không thể để tên xấu xa này thấy mình thích thú với những lời hoa mỹ của anh ta.

Tạch tạch tạch——

Tiếng bước chân từ xa đến gần, Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau một cái rồi lập tức theo bản năng đứng xa nhau một chút.

Cố Linh Y còn làm hơi quá mà chỉnh lại váy áo của mình.

Lộ Mãn đứng đối diện nhìn thấy buồn cười. Chẳng qua là vừa rồi anh đến gần cô một chút, với lại anh đưa tay sờ soạng cái nơ con bướm trên dây áo thôi mà.

Nhưng Cố Linh Y sợ trên quần áo dính phải nếp nhăn hay dấu vết gì đó rồi bị em gái Cố Gia Nhi nhìn ra có gì khác thường.

"Linh Y ơi, anh ơi, hai người xong chưa?"

Cố Gia Nhi lắc lư người tiến lại gần, mái tóc dài sau lưng cũng theo nhịp lắc lư của chủ nhân mà bay bổng thể hiện rõ tâm trạng vui vẻ của cô nàng lúc này.

Lộ Mãn lên tiếng trước: "Để anh rửa lại trán với mũi đã. Chắc mấy hôm nay ăn uống sung sướng quá, đồ cay với dầu mỡ nhiều nên nổi mụn trên mặt rồi."

Nói xong, Lộ Mãn đưa tay lên tường định lấy hai cái túi lưới đang treo.

"Anh làm gì đấy!" "Anh khoan đã!"

Cố Gia Nhi vội xông lên ngăn tay Lộ Mãn lại, Cố Linh Y cũng nhéo nhéo da tay anh không cho anh động đậy.

"Hai em làm sao thế?" Lộ Mãn ngơ ngác.

"Anh biết cái này là gì mà anh lấy?" Cố Gia Nhi gỡ cái túi lưới trên tường xuống giấu ra sau lưng.

"Cái này mà làm khó được anh à? Chẳng phải là lưới tạo bọt thôi sao?"

Cho một ít sữa rửa mặt hoặc nước rửa tay vào rồi xoa xoa bóp bóp là có thể tạo ra nhiều bọt mịn hơn.

Lộ Mãn tự tin cười. Đồ đạc kỳ lạ của con gái đúng là nhiều thật, nhưng sao có thể làm khó được người đã sống chung nhiều năm với cô vợ Linh Y như anh...

"Không phải đâu!"

Cố Linh Y ngượng ngùng vỗ nhẹ vào tay anh: "Anh ơi, ngốc quá."

Sự tự tin vừa mới nhen nhóm của Lộ Mãn bị dập tắt: "Hả?"

"Trời ơi, cái này là...là..."

Cố Linh Y ấp úng ngượng ngùng đến mức không nói hết câu, mãi mà không nói được câu tiếp theo.

"Gia Nhi, em giải thích cho anh ấy đi." Cố Linh Y chạy đến sau lưng em gái: "Đưa đồ cho chị, chị cất vào vali nhé."

Cô lấy túi lưới từ tay Cố Gia Nhi và quay đầu lại, nhíu cái mũi nhỏ xinh với Lộ Mãn rồi chạy về phòng khách.

"Ờ..." Lộ Mãn bất lực: "Rốt cuộc là cái gì vậy?"

Cố Gia Nhi tính cách thoải mái hơn một chút nên nói ra không ngượng ngùng và kiêng dè như chị gái: "Là của hai chúng em, túi lưới đựng tất da chân và đồ lót..."

Cố Gia Nhi nhịn cười nhìn Lộ Mãn. Anh lúc này trong mắt cô nàng đúng là một tên giò heo chính hiệu.

"Nhà dì không có cái máy giặt nhỏ chuyên dụng thứ hai, hai cái túi lưới này là để khi giặt tất da chân và đồ lót bỏ vào trong sẽ không bị xoắn hỏng."

Anh ấy còn định dùng cái này lên mặt nữa chứ...

Lộ Mãn thầm nghĩ thật phiền phức, đồ của con gái thật khó hiểu. Xem ra kinh nghiệm mười năm sống chung với Cố Linh Y vẫn chưa đủ dùng.

Vậy thì sống chung thêm mấy chục năm nữa vậy.

Hơn nữa phải tranh thủ càng sớm càng tốt.

Để tích lũy thêm kinh nghiệm.

...

Ở một diễn biến khác, Cố Linh Y nắm chặt túi lưới đựng đồ lót mang đến phòng khách nơi em gái ở rồi bỏ đồ vào một cái túi nhỏ sạch sẽ, nhét vào vali của em gái.

Khi cô đang cẩn thận bỏ túi lưới vào vali, Cố Linh Y đột nhiên tinh mắt phát hiện có một bộ quần áo khả nghi trông rất lạ mắt.

Không giống của em gái Gia Nhi, cũng không giống của cô.

Cố Linh Y nhéo lấy mảnh vải màu hồng phấn kia mà lôi ra.

Một chiếc váy ngủ mát mẻ gợi cảm.

Hở lưng lớn, váy ngắn.

Cố Linh Y nghiêng nghiêng cái đầu rồi đặt chiếc váy ngủ lên đống quần áo trong vali.

Cô đi ra cửa gọi em gái: "Gia Nhi, em lại đây một lát."

Cố Gia Nhi không biết có chuyện gì xảy ra nên vừa đi vừa nhảy chân sáo: "Linh Y, gọi em có việc gì vậy?"

"Hình như em bỏ nhầm quần áo rồi."

Cố Linh Y đưa ngón tay thon dài trắng nõn ra, đầu ngón tay chỉ thẳng vào chiếc váy ngủ: "Đây là của dì Phùng hay chị Đồng Đồng vậy? Em thật là bất cẩn, lại bỏ vào hành lý của chúng ta rồi."

Cố Gia Nhi khẽ há miệng, trong đôi mắt hạnh thoáng qua vẻ kinh ngạc và hoảng hốt.

"À, em còn ngái ngủ nên không để ý." Cô cố tỏ ra bình tĩnh.

Cố Linh Y khẽ nheo mắt hạnh.

Cảm giác em gái mang lại cho cô dường như có chút khác thường so với trước đây thì phải?

Không thể nói rõ là không đúng ở đâu, nhưng chính là có gì đó không bình thường.

"Vậy em còn nhớ đã lấy nhầm từ chỗ nào không?" Cố Linh Y gấp chiếc váy ngủ lại: "Hay là gửi tin nhắn đa phương tiện hỏi dì Phùng hoặc chị Đồng Đồng xem sao?"

Cố Gia Nhi suýt chút nữa thì hét lên. Nếu chuyện này đến tai Phùng Văn Thu và Diệp Thi Đồng mà họ lắc đầu nói chiếc váy ngủ này không phải của họ.

Vậy thì cô chắc chắn sẽ mất mặt ngay tại chỗ và không dám ngẩng đầu lên trước mặt họ nữa!

Cố Gia Nhi gắng gượng giữ vững vẻ mặt và nặn ra một nụ cười: "Em đại khái nhớ là ở ngăn nào rồi. Chị ơi, giao cho em đi, lát nữa em so sánh với các ngăn tủ rồi bỏ lại là được thôi."

Cố Linh Y lại càng nghi ngờ nhìn cô em gái song sinh của mình.

Không phải ngày lễ tết gì, cũng chẳng có việc gì cần nhờ vả cô...

Em gái Cố Gia Nhi sao lại gọi cô một tiếng "chị" vào lúc này?