Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2892

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2657

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3644

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9622

Tập 1: Trùng Sinh - Chương 6: Lời Tỏ Tình

Chương 6: Lời Tỏ Tình

“Cút cút cút, lần sau đừng có đến nhà tôi nữa, không hoan nghênh!”

“Không phải mà, Mộ Thanh bà nghe tôi giải thích đã.”

...

Tô Ngữ bị đẩy phắt ra khỏi nhà họ Hà, cánh cửa trước mắt rầm một tiếng đóng chặt, nhốt anh ở bên ngoài. Anh nhìn cánh cửa sắt quen thuộc dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ chi chít, nụ cười trên mặt từ từ nhạt dần.

Anh thực sự rất vui, vui đến mức nói năng chẳng chút kiêng dè. Trêu chọc Hà Mộ Thanh chẳng qua cũng chỉ để xác nhận một điều gì đó. Những thước phim từng tồn tại trong ký ức giờ đây đang tái hiện ngay trước mắt, cảm giác hư vô sau khi trùng sinh rốt cuộc cũng dần biến mất. Tất cả những điều này không phải là mơ, bắt đầu từ bây giờ, anh có thể sống lại một đời.

Việc anh trùng sinh đã trở thành sự thật hiển nhiên, nhưng một khi đã chấp nhận sự thật, vấn đề của Hà Mộ Thanh lại khiến anh nhớ đến khuôn mặt đã giãn ra trong đồng tử mình trước khi chết. Những bóng ma của những ngày cuối đời ấy tựa như dòi đục xương đeo bám lấy anh. Hồi tưởng lại quãng thời gian bị giam cầm, khi sực tỉnh, mồ hôi lạnh trên lưng đã thấm ướt áo từ lúc nào.

Hạ Thiên Ca… người con gái mà anh đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay, rốt cuộc là từ khi nào lại trở nên điên cuồng và cố chấp đến nhường ấy? Liệu Hạ Thiên Ca của hiện tại có còn là người mà anh từng quen thuộc hay không?

...

Tô Ngữ xuống lầu trở về nhà, anh bước vào phòng, thấy điện thoại vẫn còn đặt trên bàn mới chợt nhớ ra chuyện tin nhắn.

Anh lắng nghe tiếng tim đập rõ ràng trong lồng ngực, chậm rãi vuốt màn hình điện thoại. Có một tin nhắn vừa được gửi đến cách đây không lâu, là Hạ Thiên Ca đã trả lời anh.

“Không có gì đâu mà, sắp thi đại học đến nơi rồi, Tô Ngữ ông vẫn còn tâm trí để chơi mấy cái trò này sao? Vẫn nên nỗ lực đi, tập trung một chút.”

Tô Ngữ nhìn tin nhắn, ánh mắt thâm trầm bất định, nhưng cuối cùng anh cũng thở phào nhẹ nhõm. Gánh nặng trong lòng dường như được trút bỏ, điều anh lo lắng đã không xảy ra.

Hạ Thiên Ca của trước kia trong mắt Tô Ngữ là một cô gái vô cùng thuần khiết. Chỉ một cái nhíu mày hay nụ cười vô tình của cô cũng đều ngọt ngào như dòng suối mát lành nơi khe núi.

Ảnh đại diện của cô gái là một chú vịt Psyduck trông có vẻ ngốc nghếch, bong bóng trò chuyện là những đám mây màu hồng phấn, phông chữ tròn trịa nguệch ngoạc. Mọi thứ vẫn tốt đẹp như thuở ban đầu, sự thuần khiết ấy đã thu hút biết bao chàng trai mới lớn.

“Cảm ơn, tôi sẽ làm vậy, bà cũng thế.”

Tô Ngữ trả lời tin nhắn với giọng điệu không nóng không lạnh. Bất kể Hạ Thiên Ca của hiện tại như thế nào, anh cũng nên giữ khoảng cách. Có lẽ cách xa một chút, bi kịch sẽ không xảy ra.

Hạ Thiên Ca không trả lời tin nhắn ngay lập tức, khung trò chuyện trống trải cứ thế im lìm. Tô Ngữ nhớ ngày trước mình chẳng bao giờ dám để điện thoại trên bàn, bởi vì mỗi khi chuông tin nhắn vang lên, anh sẽ không nhịn được mà liếc nhìn. Nếu là tin nhắn của cô, Tô Ngữ sẽ vứt bút xuống và trả lời ngay lập tức. Còn nếu không phải… anh sẽ thất vọng, rồi vẽ những hình thù vô nghĩa lên bài tập, chẳng còn tâm trí đâu mà làm bài nữa.

Nhưng giờ đây Tô Ngữ chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi không đợi thêm nữa, anh đứng dậy đi tắm.

...

Trong phòng tắm, Tô Ngữ vặn vòi sen, dòng nước nóng hổi tuôn xối xả từ trên đầu xuống, làm ướt sũng mái tóc đã lâu chưa cắt vì bận ôn thi lớp 12. Tầm nhìn bị che khuất trở nên mờ mịt, làn hơi nước mịt mù nhanh chóng lấp đầy không gian chật hẹp, trong làn sương khói ấy, dường như anh bỗng chốc chìm vào ảo cảnh.

Ảo mộng được nhuộm một lớp kính lọc màu hồng phấn, Tô Ngữ thấy mình đang nắm tay Hạ Thiên Ca, cả hai dạo bước trên con đường mòn rợp bóng cây xanh trong sân trường. Cô gái khẽ tựa đầu vào vai anh, khóe môi nở nụ cười thẹn thùng. Vẻ đẹp đơn thuần của thanh xuân đã trở thành phông nền cho ảo cảnh ấy.

Anh không khỏi tự hỏi lòng mình, nếu nối lại tình xưa, chăm chút kỹ lưỡng, liệu kết cục của họ có tốt đẹp hơn không?

Câu hỏi này vẫn luôn vang vọng dưới đáy lòng Tô Ngữ. Con người ta thường không nhịn được mà ảo tưởng về những điều viển vông, nhưng anh không chắc chắn… cũng không dám đánh cược.

Tô Ngữ cầm khăn lau mái tóc còn ướt sũng, anh quay lại bàn học, vừa vặn Hạ Thiên Ca đã nhắn lại.

“Được, cùng cố gắng nhé.”

Tô Ngữ nằm trên giường, anh không ngừng kéo xem lại lịch sử trò chuyện với Hạ Thiên Ca. Lúc ấy anh thực sự như một kẻ chưa khai thông đầu óc, anh vắt óc tìm chủ đề chỉ để có thể nói với cô vài câu nhảm nhí chẳng đâu vào đâu, vậy mà cũng có thể vui vẻ suốt một thời gian dài.

Chẳng mấy chốc đã xem đến cuối, Tô Ngữ đọc kỹ từng câu Hạ Thiên Ca gửi cho mình, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào. Hạ Thiên Ca của hiện tại dường như vẫn là đầm nước trong vắt ấy, cô chưa bị vết mực đậm nào làm ô uế, cô vẫn là Hạ Thiên Ca thuần khiết… nhìn thấu tận đáy.

Không có bằng chứng chính là bằng chứng lớn nhất. Mái tóc mái dài rũ xuống che khuất đôi mắt Tô Ngữ, điều này chứng minh một điểm, giống như những gì người phụ nữ đó đã nói với anh: Chính anh… đã giết chết Hạ Thiên Ca, chính là kẻ mang tên Tô Ngữ này.

“Tôi từ lúc yêu anh, đã vô phương cứu chữa rồi…”

Giọng nói của người phụ nữ vang vọng bên tai Tô Ngữ, cảm giác đau đớn khi lưỡi dao đâm sâu vào da thịt lại hiện rõ nơi lồng ngực. Nó như đang nhắc nhở điều gì đó, liệu kiếp này anh có định đi vào vết xe đổ lần nữa không?

Hạ Thiên Ca bắt đầu yêu anh từ lúc nào? Tô Ngữ của kiếp trước cũng chưa bao giờ hiểu rõ vấn đề này. Sự theo đuổi đằng đẵng không thấy hồi kết thời đại học, vào lúc chính anh cũng sắp bỏ cuộc thì lại nhận được sự đồng ý của Hạ Thiên Ca. Ngày hôm đó anh đã vui sướng đến mức chạy không biết bao nhiêu vòng quanh sân vận động trường.

Lúc đầu Tô Ngữ cứ ngỡ đó chỉ là sự áy náy, nhưng anh lại có thể nhìn thấy tình yêu nồng nàn trong đôi mắt cô, điều đó không thể nào giả vờ được.

Nếu nói năm nhất đại học là lúc Tô Ngữ khiến Hạ Thiên Ca rung động, thì cách tốt nhất để rời xa cô gái này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là đừng thi đỗ vào cùng một trường đại học với cô. Mối quan hệ giữa họ sẽ không vì trò Thật hay Thách vu vơ này mà thay đổi, rồi Hạ Thiên Ca cũng sẽ dần lãng quên tất cả.

“Ông vẫn chưa ngủ sao?”

Ảnh đại diện nhấp nháy, lại là tin nhắn của Hạ Thiên Ca. Tô Ngữ cau mày, Hạ Thiên Ca thời cấp ba hiếm khi hỏi anh những chuyện vô nghĩa như thế này. Thực ra lúc ấy Hạ Thiên Ca đối với Tô Ngữ không hề nhiệt tình, chỉ là sự thân thiện giữa bạn bè cùng lớp, chẳng có gì đặc biệt cả.

Tiếc rằng trước đây Tô Ngữ căn bản không hiểu những điều này. Chàng trai đang tuổi mới lớn thường hay có ảo tưởng mãnh liệt nhất là cô gái kia nhất định thích mình. Lúc ấy anh luôn cảm thấy mình là người đặc biệt đối với Hạ Thiên Ca, ngay cả những cái cớ thoái thác hiển nhiên như “Tôi đi tắm đây” cũng bị anh lý tưởng hóa.

Có phải vì tối nay anh không tỏ tình nên đã làm ảnh hưởng đến tiến trình vốn có không?

“Ừm, chưa.”

“Ồ ồ, vậy ngủ sớm đi, mai còn phải đi học sớm đấy.”

“Tôi biết rồi, ngủ ngay đây.”

“Ngủ ngon.”

Tô Ngữ nhìn chằm chằm vào hai chữ “Ngủ ngon” trên màn hình một hồi lâu. Một hành động nhỏ của anh thực sự đã làm thay đổi quá nhiều thứ vốn có. Đây là hiệu ứng cánh bướm dây chuyền, chúng đang nhắc nhở Tô Ngữ rằng, cần phải nhanh chóng cắt đứt tất cả thôi.

“Ngủ ngon.”

Tô Ngữ đặt điện thoại bên gối, lúc tắt đèn anh nhìn vào cuốn nhật lịch treo ở đầu giường. Những dấu gạch chéo đại diện cho mỗi ngày trôi qua. Anh lại đánh một dấu gạch thật lớn vào ô số năm. Sau ngày hôm nay, khoảng cách đến kỳ thi đại học… chỉ còn đúng một tháng cuối cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!