Trùng Sinh Rồi Cũng Khó Thoát Khỏi Tình Yêu Của Cô Ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 1: Trùng Sinh - Chương 5: Thanh Mai

Chương 5: Thanh Mai

Hà Mộ Thanh là bạn nối khố của Tô Ngữ. Vì nhà ở gần nhau nên hai gia đình chẳng khác nào hàng xóm láng giềng thân thiết, con cái lại chỉ cách nhau một tuổi, lấy đó làm sợi dây liên kết nên sự qua lại giữa hai nhà vô cùng mật thiết.

Tô Ngữ lớn hơn Hà Mộ Thanh một tuổi, anh là anh trai, cả hai từ lúc còn bập bẹ tập nói cho đến lần đầu bước chân vào tiểu học, quãng thời gian tuổi thơ gần như là đôi bạn mặc chung một ống quần mà lớn lên.

Mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, họ vẫn học chung một trường, chỉ là sau khi bước vào tuổi dậy thì, cả hai không còn ngây ngô như trước, ai cũng có vòng bạn bè riêng của mình nên mối quan hệ giữa hai người mới hơi nguội lạnh đôi chút.

Trong dòng thời gian ban đầu, những ngày tháng tương lai của Hà Mộ Thanh vốn chẳng hề êm đềm. Học lực của cô ở các lớp đại trà chỉ được coi là hạng trung bình, nhưng cô là con gái, cha mẹ cô lại rất cởi mở, không yêu cầu cô quá cao, chỉ mong cô học một ngôi trường đại học bình thường, sau này tìm được một gia đình tốt để gả đi là được rồi.

Thế nhưng ngay cả tâm nguyện bình dị ấy cũng tan thành mây khói. Tai họa luôn đến nhanh hơn dự tính, vào năm thứ nhất đại học của Tô Ngữ, cũng chính là năm Hà Mộ Thanh thi đại học, cha cô lâm trọng bệnh, ung thư dạ dày giai đoạn cuối, ngã xuống không bao giờ dậy được nữa.

Chú Hà là trụ cột trong nhà, chú ngã xuống, nguồn thu nhập kinh tế gần như đứt đoạn hoàn toàn. Chuyện cụ thể Tô Ngữ cũng không rõ lắm, chỉ biết rằng việc điều trị đã tốn rất nhiều tiền, gần như vét sạch gia sản trong nhà.

Năm đó kỳ thi đại học của Hà Mộ Thanh bị ảnh hưởng, điểm số chỉ vừa đủ vào một trường tư thục, học phí rất đắt đỏ. Nếu là trước kia thì đối với gia đình cô cũng chẳng đáng là bao, nhưng lúc bấy giờ lại là một lựa chọn tiến thoái lưỡng nan.

Đêm điền nguyện vọng đó, Hà Mộ Thanh đã gọi điện cho Tô Ngữ, nói rất nhiều, rất nhiều chuyện. Đã lâu lắm rồi họ không trò chuyện nhiều đến thế. Tô Ngữ đứng ở đầu dây bên kia, lắng nghe tiếng khóc khản đặc của Hà Mộ Thanh, nghe cô nói rằng cô không biết phải làm sao cho phải, nhưng Tô Ngữ cũng lực bất tòng tâm, anh chỉ có thể nói những lời an ủi vô nghĩa để xoa dịu Hà Mộ Thanh, và cũng để trấn an chính bản thân mình.

Về sau, Hà Mộ Thanh bỏ học đi làm thuê. Cô gái vốn luôn thích mặc những chiếc váy ren xoay tròn trước mặt anh đã cất hết váy vóc đi, trên người quanh năm suốt tháng đều là những bộ đồ bảo hộ lao động thô ráp với màu sắc khó nhìn.

Sau khi tốt nghiệp một năm, túi tiền của Tô Ngữ cũng gọi là có chút dư dả, nhưng Hà Mộ Thanh chưa bao giờ gọi điện cho anh dù chỉ một lần để đề cập đến chuyện vay mượn. Cô đã thay đổi rất nhiều, điều duy nhất không đổi chính là sự bướng bỉnh y hệt lúc nhỏ.

Sự giao thoa giữa hai người ngày càng ít đi, những ràng buộc từ thuở thơ ấu gần như bị những vụn vặt thường nhật chen lấn đến mức không còn chỗ đặt chân. Trước khi Tô Ngữ trùng sinh, lần cuối cùng họ gặp nhau là khi đi dự đám tang mẹ của Hà Mộ Thanh. Hà Mộ Thanh đã gượng dậy được sau biến cố đó, nhưng mẹ cô thì không.

Ngày hôm đó, Hà Mộ Thanh đứng trong linh đường đón tiếp khách khứa, cô mặc một chiếc váy voan trắng tinh khôi. Tô Ngữ đứng ngay bên cạnh cô, Hà Mộ Thanh nói rằng mẹ cô thích nhất là nhìn thấy cô mặc váy, vì vậy hôm nay cô đã mặc đến đây để tiễn biệt mẹ mình lần cuối.

Nhiều chi tiết Tô Ngữ đã không còn nhớ rõ nữa, anh chỉ nhớ rằng, ngày hôm đó cô gái ấy không cười, cũng không khóc, đứng ở nơi đó, trông đã giống như một người trưởng thành rồi.

“Ăn nhiều vào nhé Tô Ngữ, bố cháu dạo này lại không có nhà, chắc là chẳng được ăn gì ngon đâu nhỉ?”

“Vâng ạ, cháu cảm ơn cô.”

Tô Ngữ vừa nói lời cảm ơn, thức ăn trong bát của anh đã chất thành một ngọn núi nhỏ. Mẹ Hà vẫn không ngừng gắp thêm thức ăn vào bát anh. Cô gần như là người nhìn Tô Ngữ lớn lên nên đối xử với anh vô cùng tốt.

Bố của Tô Ngữ suốt ngày tiệc tùng tiếp khách ở bên ngoài, rất hiếm khi về nhà, sau khi ly hôn với mẹ anh thì lại càng ít về hơn. Mỗi khi Tô Ngữ ở nhà một mình, mẹ Hà thường bảo Hà Mộ Thanh gọi anh sang nhà ăn cơm. Có thể nói, Tô Ngữ gần như lớn lên nhờ cơm gạo nhà họ Hà.

Hà Mộ Thanh không biết tại sao, cố ý ngồi cách Tô Ngữ một vị trí. Cô cúi đầu và cơm, cũng chẳng thèm nói chuyện, chỉ là ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Tô Ngữ, hễ thấy ánh mắt hai người chạm nhau là cô lại ngẩng đầu lên trừng ngược lại.

“Tô Ngữ này, dạo này việc học hành thế nào rồi?” Mẹ Hà quan tâm hỏi han Tô Ngữ khi biết anh sắp bước vào kỳ thi đại học.

“Cũng ổn ạ, kỳ thi đại học này cháu sẽ cố gắng hết sức, thi vào một trường trọng điểm chắc là không thành vấn đề.”

“Vậy thì tốt, cứ tiếp tục duy trì nhé, nhưng cũng đừng căng thẳng quá, tâm thái là quan trọng nhất.”

“Cháu biết mà cô, cô còn lạ gì cháu nữa, cháu vốn có tâm lý rất tốt mà.”

“Tốt thật đấy, càng ngày càng biến thái thì có.” Hà Mộ Thanh ở bên cạnh nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Mộ Thanh, con lại lén lút lẩm bẩm cái gì đấy? Sao không chịu học tập Tô Ngữ đi? Thành tích của người ta một mình chấp cả hai đứa như con đấy.” Mẹ Hà lại chĩa mũi dùi về phía Hà Mộ Thanh, nhưng may mắn là cô không nghe rõ câu nói lúc nãy của con gái mình.

“Ái chà, con biết rồi mà, có phải con không học đâu, nhưng mà không biết làm thì con biết phải làm sao bây giờ?”

“Đúng đấy cô ạ, không cần ép Thanh Thanh quá đâu, em ấy tự biết mình phải làm gì mà.” Tô Ngữ nói giúp Hà Mộ Thanh vài câu, trước đây anh cũng chẳng ít lần cùng chú Hà hùa nhau giảng hòa như vậy.

“Ừ ừ, Tô Ngữ nói đúng đấy, đừng cãi nhau nữa, ăn cơm thôi ăn cơm thôi.” Ba Hà phụ họa theo.

“Đúng rồi, dạo này chú có đi khám sức khỏe không ạ?” Tô Ngữ đánh trống lảng sang chuyện khác.

“Khám sức khỏe? Chưa từng làm, sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”

“Bố cháu mấy hôm trước đi khám, bảo là kiểm tra ra bị cao huyết áp. Cháu nghĩ chú cũng cùng lứa tuổi với bố cháu, vẫn nên chú ý đến sức khỏe một chút thì hơn.”

“Bố cháu suốt ngày đàn đúm bên ngoài…” Ba Hà nói được một nửa thì bị mẹ Hà lườm cho một cái, liền vội vàng đổi giọng, “Chú không giống bố cháu, đồ ăn thức uống đều là do cô cháu nấu, cực kỳ lành mạnh, không mắc bệnh được đâu.”

“Tôi lại thấy Tô Ngữ nói rất đúng đấy. Dạo này tôi cũng hay thấy tức ngực, bố nó này, hay là hai đứa mình cũng đi bệnh viện kiểm tra xem sao?”

“Tôi làm gì có thời gian, không đi đâu.”

“Đi uống rượu với mấy ông bạn nhậu thì có thời gian, đi bệnh viện thì lại không? Cuối tuần này ông được nghỉ, đi cùng tôi.” Giọng điệu mẹ Hà rất kiên định, trong nhà này vẫn là cô làm chủ.

Ăn cơm xong, ba mẹ của Hà Mộ Thanh đều vào bếp, ba Hà đi rửa bát, còn mẹ Hà phải đi đun ít nước nóng chuẩn bị tắm rửa.

“Ông với cái người… Hạ Thiên Ca đó sao rồi? Nghe bạn cùng lớp ông nói, ông thầm thương trộm nhớ người ta à? Còn bảo là sắp tỏ tình nữa.”

Hà Mộ Thanh bỗng nhiên đá đá vào ống quần Tô Ngữ, lạnh lùng hỏi một câu.

“Hửm?” Ánh mắt Tô Ngữ rời khỏi màn hình tivi, “Trần Khải nói với bà à? Cái thằng đó đúng là chẳng đáng tin chút nào.”

“Cái đó không quan trọng…” Hà Mộ Thanh vẫn bám riết không buông, dường như đây là sự chấp niệm đặc trưng của con gái đối với chuyện ngồi lê đôi mách, “Kết quả thế nào rồi?”

“Kết quả gì? Lấy đâu ra kết quả?” Tô Ngữ mỉm cười, anh lắc đầu, “Khờ khạo gửi vài dòng tin nhắn qua đó, rồi ngồi chờ người ta từ chối phũ phàng sao?”

“Ông chưa tỏ tình à?” Đôi mắt to tròn của Hà Mộ Thanh nhìn chằm chằm vào Tô Ngữ, ánh đèn chùm trên trần nhà rơi vào trong con ngươi cô, lấp lánh thứ ánh sáng rạng rỡ, “Ông thầm thương người ta lâu như thế… mà lại không tỏ tình sao?”

“Thầm thương? Thầm thương gì chứ?” Tô Ngữ nhún vai, vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Người ta là con thiên nga trắng kiêu kỳ, lúc nào cũng ngẩng cao cổ nhìn trời, làm sao mà nhìn thấy con cóc ghẻ đang bò dưới đất như tôi được, mà tôi lại còn thầm thương người ta?”

“Hì hì, coi như cũng còn chút tự biết mình đấy.” Hà Mộ Thanh quay mặt đi chỗ khác, chỉ để lại một phần nhỏ khuôn mặt nghiêng tinh tế cho Tô Ngữ nhìn thấy, “Bớt mơ mộng mấy cái chuyện không đâu ấy đi, sắp thi đại học rồi, thi không tốt coi chừng chú Tô đánh chết ông đấy.”

“Đừng có quan tâm đến tôi nữa, còn bà thì sao? Bà cũng lớp 11, chuẩn bị lên lớp 12 rồi, còn định cứ như thế này mãi à?”

“Ai… ai thèm quan tâm đến ông chứ!” Hà Mộ Thanh cao giọng, cô lườm Tô Ngữ, “Bớt tự luyến đi, với lại tôi như thế nào cũng chẳng liên quan gì đến ông cả…”

“Chẳng phải đã nói rồi sao, hai đứa mình mặc chung một ống quần mà lớn lên đấy thôi.”

“Đi ra ngoài…”

“Hả?” Tô Ngữ ngẩn người, “Bà nói cái gì cơ?”

“Tôi bảo ông đi ra ngoài!” Hà Mộ Thanh quay đầu lại, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, những lời này gần như được rít ra qua kẽ răng, “Còn nói về chuyện lúc nhỏ nữa là tôi giết ông đấy.”

“Sao bà lại…”

“Cút ra ngoài đi đồ biến thái!”

Một tiếng gầm thét cứ thế vang vọng từ phòng khách lan tận vào trong bếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!