Chương 10: Tương Lai
Buổi tự học tối của lớp 12 luôn kéo dài đến tận đêm khuya, vào những phút cuối cùng, những người còn tâm trí làm bài không nhiều, ai nấy đều chờ đợi thầy giáo hô một câu tan học, rồi sau đó kéo lê thân thể mệt mỏi về nhà nghỉ ngơi.
“Tan học…”
Tiếng chuông vừa vang lên, cả tòa nhà bỗng chốc náo động, đêm khuya ngược lại là lúc trường học nhộn nhịp nhất. Tô Ngữ nhìn bạn bè vội vã thu dọn cặp sách rồi lao ra khỏi lớp, anh không hề vội vàng, vì hôm nay anh có ca trực nhật, vội cũng chẳng giải quyết được gì, Tô Ngữ ít nhất phải dành ra mười phút để dọn dẹp vệ sinh xong mới có thể rời đi.
“Về nhé.”
“Ừ.”
Trần Khải chào Tô Ngữ một tiếng rồi cũng rời đi, hai người không cùng đường, tuy quan hệ rất tốt nhưng trước giờ đều là ai về nhà nấy.
Tô Ngữ nhìn lớp học bừa bộn sau khi dòng người rời đi, không nhịn được mà thở dài, lớp 12… vẫn mệt mỏi như vậy.
“Tô Ngữ, vệ sinh… hai đứa mình chia thế nào đây?” Hạ Thiên Ca đang ngồi phía trước bỗng nhiên quay đầu lại, cô nhìn chằm chằm vào Tô Ngữ.
“Hửm? Hai đứa mình?”
Tô Ngữ sững sờ, anh nhớ rõ… người cùng ở lại trực nhật với anh hôm nay không phải là Hạ Thiên Ca, mà là một nam sinh trong lớp.
“Ồ, vốn dĩ ngày mai mới đến lượt tôi trực, nhưng ngày mai tôi có chút việc nên đã đổi với người trực hôm nay rồi.” Hạ Thiên Ca thấy Tô Ngữ khó hiểu, liền cười giải thích vài câu.
Lại có sự khác biệt sao? Tô Ngữ không khỏi có chút nghi ngờ trí nhớ của chính mình, tại sao hướng đi của sự việc lại khác với kiếp trước? Tuy chỉ là những khác biệt nhỏ nhặt, nhưng lại mang đến cho Tô Ngữ một cảm giác không lành.
“Ra là vậy.” Sắc mặt Tô Ngữ không đổi, anh nhìn chằm chằm vào nụ cười nhạt nơi khóe môi cô gái, nhưng lại chẳng thấy bất kỳ sơ hở nào, “Bà lau bảng đi, để tôi lau nhà cho.”
“Ông một mình có làm được không?”
“Không sao, tôi làm nhanh lắm.”
“Vậy được rồi, Tô Ngữ ông…” Hạ Thiên Ca cắn nhẹ đôi môi anh đào, nơi đáy mắt thoáng qua những cảm xúc khó lòng nhìn thấu, cô mấy lần định nói lại thôi.
“Sao thế?”
“Không có gì, chúng ta mau làm xong rồi về nhà thôi.”
Hạ Thiên Ca lắc đầu, cô xoay người bắt đầu làm phần việc của mình.
Sự náo nhiệt của trường học tan biến rất nhanh, tan học chưa đầy vài phút, người đã đi gần hết, chỉ còn lại lác đác vài bạn học cũng ở lại trực nhật như họ thi thoảng đi ngang qua lớp học này.
Tô Ngữ vừa lau nhà, tầm mắt vừa không ngừng dừng lại trên người Hạ Thiên Ca.
Anh không buông bỏ được, cũng chẳng dễ dàng buông bỏ đến thế. Tô Ngữ nhìn cô gái nhón gót chân thanh thoát, để lộ cổ chân thon nhỏ, trên vành tất thêu họa tiết cánh bướm trắng rất đẹp.
Hạ Thiên Ca dường như vẫn là Hạ Thiên Ca trong ký ức của Tô Ngữ, cô gái khiến Tô Ngữ không thể rời mắt, giống như một ngôi sao sáng lạc vào cuộc sống vốn dĩ bình thường của anh.
“Tô Ngữ? Ông sao thế?” Giọng nói êm ái của Hạ Thiên Ca vang lên bên tai Tô Ngữ, cũng cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.
“Không có gì, có lẽ là hơi mệt chút thôi.” Tô Ngữ lập tức dời mắt đi, anh nhìn tấm bảng đen đã sạch bóng sau lưng Hạ Thiên Ca, “Phía tôi cũng xong rồi, chắc có thể về được rồi đó.”
“Ừm, vậy chúng ta mau về thôi.” Hạ Thiên Ca khẽ gật đầu, cô vén lọn tóc mai đang bết vào má vì mồ hôi, “Muộn chút nữa… là không kịp chuyến xe buýt đâu.”
…
Trường học về đêm tĩnh lặng đến lạ kỳ, những lớp học còn sáng đèn chỉ còn sót lại vài căn, người gần như đã đi hết sạch.
Tô Ngữ và Hạ Thiên Ca sánh vai đi trên con đường nhỏ dẫn ra cổng phụ của trường, khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến mức chỉ cần Tô Ngữ khẽ hít thở là có thể ngửi thấy hương hoa thanh khiết, đó giống như hương thơm thoang thoảng trên người Hạ Thiên Ca, lại giống như dư hương của những đóa hoa dành dành đã héo tàn cách đây một tuần trong rừng cây.
“Tô Ngữ, nhà ông ở phía Quảng trường Hoa Thiên phải không?” Hạ Thiên Ca bỗng nhiên quay đầu hỏi Tô Ngữ một câu.
“Sao thế?” Tô Ngữ ngơ ngác trả lời, anh không biết tại sao Hạ Thiên Ca lại hỏi mình như vậy, “Đúng là ở bên đó.”
“Vậy thì hai đứa mình cùng đường rồi, trước đây tôi thường xuyên thấy ông đi cùng chuyến xe buýt với tôi đó, nhưng đông người quá, còn chưa kịp chào hỏi ông thì ông đã xuống xe trước rồi.”
“Tôi cũng thấy vậy.”
Tô Ngữ theo bản năng đưa tay gãi cổ, việc anh và Hạ Thiên Ca gặp nhau trên xe buýt dĩ nhiên không phải là trùng hợp. Nghĩ đến những hành động ngây ngô khi xưa khi anh cố tình đợi Hạ Thiên Ca ở trạm xe, giờ nghĩ lại, không khỏi cảm thấy ngượng ngùng.
Bầu không khí im lặng lan tỏa giữa hai người, tiếng côn trùng rỉ rả yếu ớt lẫn trong tiếng mèo kêu lúc ẩn lúc hiện, gió đêm mang theo chút se lạnh. Tô Ngữ dù sao cũng không còn là anh của trước kia nữa, sẽ không vì muốn bắt chuyện với Hạ Thiên Ca mà cố tình tìm những chủ đề nhạt nhẽo để nói.
Họ cứ thế đi ra khỏi cổng trường, bước chân của Hạ Thiên Ca nhanh hơn Tô Ngữ một chút, dường như cô lo lắng không kịp chuyến xe buýt, Tô Ngữ đi theo phía sau, dưới ánh đèn đường vàng đục, mái tóc cô ửng lên một lớp màu vàng kim nhạt.
Hạ Thiên Ca bỗng nhiên quay đầu lại, đôi mắt to tròn lấp lánh, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào, trái tim Tô Ngữ gần như hẫng mất một nhịp.
Cô dường như lúc nào cũng cười, nhưng Tô Ngữ lại có một ảo giác, nụ cười của Hạ Thiên Ca… dường như khi ở trước mặt anh, sẽ rạng rỡ hơn đôi chút.
“Tô Ngữ, ông muốn vào đại học ở đâu?”
“Hả? Tôi…” Tô Ngữ định thần lại, rồi im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu, “Tôi vẫn chưa nghĩ kỹ.”
Hạ Thiên Ca nhắc nhở Tô Ngữ: “Chuyện này tôi cảm thấy nên quyết định sớm thì tốt hơn.”
“Tôi biết mà, để tôi nghĩ thêm đã.” Tô Ngữ vò tóc, cười nói, “Còn bà, muốn vào đại học nào?”
“Tôi hả.” Hạ Thiên Ca khẽ cười, gần như không chút do dự, “Tôi muốn đến Giang Nam.”
Đáp án này Tô Ngữ vốn đã biết từ lâu, cũng chẳng thấy bất ngờ gì, trước đây anh cũng từng hỏi Hạ Thiên Ca như vậy, nhưng đó là chuyện sau kỳ thi đại học rồi.
“Ra là vậy, vậy thì thành tích của bà chắc là đủ rồi.”
“Tô Ngữ ông cũng đâu có kém, mấy lần kiểm tra tuần này lần nào cũng cao hơn lần trước, cả lớp đều cảm thấy ông giống như đột nhiên khai thông trí tuệ vậy.”
“Tôi…”
Thực ra Tô Ngữ bỗng nhiên rất muốn nói cho Hạ Thiên Ca biết, anh không đi Giang Nam nữa, từ Thanh Xuyên đến Giang Nam cách nhau xa lắm, sau này có lẽ họ còn chẳng thể gặp mặt nhau được nữa.
“Xe đến rồi.”
Tầm mắt Hạ Thiên Ca lướt qua vai Tô Ngữ, cô bỗng nhiên nắm lấy ống tay áo của anh, kéo anh chạy về phía chiếc xe buýt đang đi tới.
“Ở đây!” Hạ Thiên Ca ngồi ở phía sau vẫy tay với Tô Ngữ, bên cạnh cô vừa vặn còn một chỗ trống.
Tô Ngữ vẫn còn đang ngẩn người, anh theo bản năng lách qua đám đông, ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Ca.
Dù thường thấy nhau trên xe buýt, nhưng Tô Ngữ chưa bao giờ ngồi bên cạnh Hạ Thiên Ca như thế này, lúc đó anh không dám, cũng sợ Hạ Thiên Ca không bằng lòng.
Tất cả những điều này… giống như một giấc mơ vậy, hóa ra chỉ cần thay đổi đôi chút những lựa chọn trước kia, anh đã có thể dễ dàng làm được những việc mà trước đây chưa từng dám nghĩ tới.
“A, mệt quá đi.” Lồng ngực còn chút non nớt của Hạ Thiên Ca hơi phập phồng, trán lấm tấm mồ hôi, “Tôi nghỉ một lát, Tô Ngữ lúc nào ông xuống xe thì gọi tôi nhé.”
“Ừm, được.”
Tốc độ của xe buýt vào đêm khuya nhanh hơn nhiều, những luồng sáng tối đan xen bên ngoài cửa sổ lướt qua mặt, dưới sự rực rỡ của ánh đèn neon phác họa nên đường nét của những tòa nhà cao tầng phía xa, mọi thứ đều tựa như ảo mộng.
Nhưng Tô Ngữ có thể nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của cô gái bên tai, cô gái mà anh hằng mong nhớ hiện giờ đang ngồi ngay sát cạnh anh, mọi thứ đều chân thực đến thế, xe hơi xóc nảy, đầu cô thậm chí còn tựa lên vai anh.
“Vẫn còn chưa muộn, trước khi anh điền nguyện vọng đại học, mọi thứ vẫn luôn chưa muộn.” Ý nghĩ này bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Tô Ngữ, khiến anh giật mình kinh hãi.
Sau khi Tô Ngữ xuống xe, Hạ Thiên Ca nhìn qua cửa kính xe chào tạm biệt anh, nhưng nụ cười đọng nơi khóe môi cô chẳng biết đã biến mất từ lúc nào.
Cô nhìn bóng lưng chàng trai từ từ biến mất trong màn đêm, đôi mắt sáng trong như làn nước mùa xuân bỗng chốc nhuốm chút sắc mực, rồi vệt mực đậm đặc dần tan ra, tựa như màn đêm chui tọt vào đồng tử, nơi đó ẩn hiện vẻ u tối, lạnh lệ, và cả… một chút thất vọng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
