Chương 12: Lâm Ánh Nguyên rất bận tâm
Khi Hạ Minh Ly từ nhà vệ sinh bước ra, tiếng chuông tan học cũng vừa vặn vang lên.
Thiếu nữ đưa mắt nhìn quanh, hành lang đã không còn một bóng người, thiếu niên kia cũng chẳng thấy tăm hơi đâu.
… Cậu ấy về trước rồi sao?
Cũng phải, đã tan học rồi, cậu ấy về trước cũng là chuyện bình thường. Hôm nay hai người mới quen biết nhau lần đầu, vốn dĩ chẳng ai có nghĩa vụ phải đứng đợi cô mãi cả.
Thế nhưng… cô vẫn chưa nhớ được đường về. Hành lang xa lạ kéo dài như một mê cung, nhìn lướt qua tựa như dãy hành lang của Gwyndolin không có điểm dừng vậy.
Phải quay về bằng cách nào đây? Cô khẽ nheo mắt, bất an suy nghĩ, chậm chạp lê từng bước chân về phía đầu cầu thang.
Vừa đi đến khúc quanh, cô đã nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập từ xa tiến lại gần.
Lâm Tri Diệc thở hổn hển chạy lên, tóc mái bị mồ hôi làm ướt mấy lọn. Nhìn thấy cô, cậu lộ rõ vẻ thở phào nhẹ nhõm, chống tay lên đầu gối bình ổn lại nhịp thở:
“Vừa nãy tôi… bị thầy Tuân đi ngang qua tóm đi bê đồ nghề thực hành.” Cậu chỉ tay xuống tầng dưới, “Sợ cậu đợi lâu quá nên tôi vội vàng chạy lên đây.”
Thầy Tuân (Cẩu) là như vậy đấy, mỗi lần xuất hiện là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả.
Hạ Minh Ly đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn bộ dạng thở dốc của cậu, trong đôi đồng tử xanh biếc lấp lánh một luồng ánh sáng nhạt.
“Cứ tưởng cậu đã về trước rồi chứ.” Cô khẽ nói. Rõ ràng trong lòng đã nhẹ nhõm đi một chút, nhưng chẳng hiểu sao giọng nói thốt ra lại mang theo vẻ tủi thân đến vậy.
“Làm sao tôi có thể vứt cậu lại một mình rồi tự về được chứ?” Lâm Tri Diệc đứng thẳng người dậy, giọng điệu coi đó là chuyện đương nhiên, “Tất nhiên là tôi sẽ đợi cậu rồi.”
“Chúng mình mau đi thôi, lát nữa là trời tối mất.” Cậu quay người bước đi phía trước.
Hóa ra… cậu ấy sẽ đợi mình sao?
Cậu nói một cách chắc chắn như vậy, hệt như đang tuyên bố một chân lý như mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây vậy.
Thiếu nữ rảo bước theo sát phía sau. Khóe môi bất giác cong lên, rồi cô đột nhiên nhận ra mình đang mỉm cười. Thế là cô dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào khóe miệng, cố gắng xác nhận chứng cứ, và phát hiện ra sự thật quả đúng là như vậy.
Ủa?
Tại sao mình lại… có chút vui vẻ thế nhỉ?
Hạ Minh Ly ngơ ngác nhìn theo bóng lưng của thiếu niên, thầm nghĩ như vậy.
Nhưng đây không phải là câu đố suy luận sở trường của cô, thế nên cô nghĩ mãi cũng không ra.
“Cậu ngồi tàu điện ngầm về đúng không? Vậy chúng mình chia tay ở đây.”
Lâm Tri Diệc dừng lại ở cổng trường, chỉ tay về hướng ngược lại, “Tôi đi hướng bên kia.”
Hạ Minh Ly khẽ gật đầu, “Ừm, hôm nay cảm ơn cậu nhé.”
“Hẹn ngày mai gặp lại.”
“Hẹn ngày mai gặp lại.”
Thiếu nữ tóc bạch kim quay người rời đi.
Lâm Tri Diệc đeo cặp sách, xoay lưng bước đi về hướng ngược lại.
Đi qua cổng trường, bước được vài bước, khóe mắt chợt liếc thấy cách đó không xa có một người với hành vi kỳ quặc đang thò đầu ngó nghiêng, dường như đang tìm kiếm ai đó. Sau đó, dường như phát hiện ra mục tiêu suýt chút nữa thì chú ý đến mình, ông lão này lập tức rụt cổ lại nấp vào góc tường, động tác có phần vụng về.
Lâm Tri Diệc dừng bước, nghi hoặc nhìn sang.
Đó là một ông lão khá phong độ, hai bên thái dương điểm bạc, thoạt nhìn giống người nước ngoài, trang phục cũng rất tươm tất, chỉ không biết tại sao hành vi cử chỉ lại lén lút như vậy.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trên mặt ông lão xẹt qua một tia bối rối, sau đó lập tức nặn ra một nụ cười, làm động tác "suỵt" với cậu.
Đúng là người kỳ lạ.
Lâm Tri Diệc lắc đầu, tiếp tục đi bộ về nhà.
Mãi cho đến khi đi được một quãng khá xa, sắp đến nhà rồi, cậu mới đột nhiên dừng bước, há hốc miệng, tỉnh ngộ, tay phải nắm thành đấm đập vào lòng bàn tay trái.
Ông lão vừa nãy…
Chẳng phải là ông Frank, quản gia của Hạ Minh Ly sao? Thảo nào thấy quen mắt thế, kiếp trước mỗi khi cậu đến nhà Hạ Minh Ly chơi, vẫn luôn là ông quản gia hiền từ này bưng trà rót nước cho họ.
Ồ, cậu bỗng nhiên nhớ ra rồi. Tính nhẩm ngày tháng, thì lúc này Hạ Minh Ly chắc hẳn vẫn đang chiến tranh lạnh với ông Frank.
Nhưng cũng không sao, nếu cậu nhớ không lầm thì một thời gian nữa họ sẽ làm hòa với nhau thôi.
Lâm Tri Diệc nhún vai.
Nói mới nhớ, hôm nay cậu lại phải đi bộ về nhà một mình, thật là hiếm thấy. Thường thì vào giờ này, bên cạnh cậu nhất định sẽ có một cô gái nói cười ríu rít.
Dường như Triệu Thanh Nịnh dạo này sau khi tan học lại phải ở lại trường tập luyện thêm.
Học sinh thể thao đúng là vất vả thật.
Không ngờ, trong bữa cơm tối ngày hôm đó, Lâm Ánh Nguyên lại chủ động bàn tán với cậu chuyện phiếm trong trường.
“Anh.”
“Hửm?”
“Nghe nói lớp anh hôm nay có một bạn nữ rất xinh đẹp mới chuyển đến, lại còn là người Anh Quốc nữa?”
Còn tưởng cô sẽ hoàn toàn chẳng màng thế sự cơ đấy. Nhưng nghĩ lại cũng phải, học sinh nước ngoài chuyển trường vốn đã là một chủ đề gây rúng động rồi, huống hồ lại còn là một mỹ thiếu nữ nữa. Lâm Ánh Nguyên nghe được phong phanh cũng chẳng có gì lạ.
“Đúng vậy.”
“… Nói vậy tức là anh cũng thấy chị ấy rất xinh đẹp sao?”
“Đúng thế.” Lâm Tri Diệc trả lời rất tự nhiên, có chút kỳ lạ không hiểu sao em gái lại hỏi mấy chuyện này.
Trong thâm tâm cậu, Hạ Minh Ly vốn dĩ đã rất xinh đẹp rồi.
Lâm Ánh Nguyên rủ hàng mi xuống, trầm mặc một lát, dùng đũa khẽ gảy gảy món mì xào đậu đũa trong bát. Lúc mở miệng lần nữa, giọng điệu hệt như đang tự khuyên nhủ chính mình vậy.
“Nhưng mà chị ấy mới chuyển đến ngày đầu tiên, chắc là anh vẫn chưa nói chuyện với chị ấy đâu nhỉ?”
Trong ấn tượng của Lâm Ánh Nguyên, anh trai mình luôn trầm mặc ít lời, chẳng mấy khi chủ động tiếp xúc với người khác.
Ấn tượng của cô không sai, nhưng đó là Lâm Tri Diệc của kiếp trước. Cậu của kiếp trước quả thực trong suốt một học kỳ kể từ khi Hạ Minh Ly chuyển đến đã không nói với cô một lời nào. Sau khi hai người trở thành bạn thân, Hạ Minh Ly còn lôi chuyện này ra trách móc cậu, nói rằng lúc đó thấy con người này đối với ai cũng lạnh nhạt, cảm giác có vẻ rất khó gần.
Lâm Tri Diệc khó hiểu nhìn em gái một cái: “Cậu ấy là bạn cùng bàn của anh, sao có thể không nói chuyện với cậu ấy được chứ.”
“Hả ——!” Lâm Ánh Nguyên vô cùng kinh ngạc, “Hai người là bạn cùng bàn sao? Không đúng! Bạn cùng bàn của anh chẳng phải là cái anh dưa hấu kia sao?”
“Ý em là Ngô Tây Qua ấy hả? Hôm nay cậu ta xin nghỉ ốm nên chỗ bị trống, Hạ Minh Ly liền chuyển qua ngồi…… Khoan đã, sao em biết bạn cùng bàn của anh là ai?”
Lâm Ánh Nguyên hoàn toàn phớt lờ câu hỏi cuối cùng của cậu, kinh ngạc hỏi vặn lại: “Chị ấy chủ động ngồi cạnh anh?”
“Đúng vậy.”
“……”
Lâm Ánh Nguyên cau mày, biểu cảm vô cùng khốn đốn.
Confused
Từ loại: adj
Nghĩa: Bối rối, hoang mang, khốn đốn
Đặt câu: Lin Yingyuan is very confused. (Lâm Ánh Nguyên đang rất bối rối).
Cô thở dài một tiếng: “Vậy chắc hai người cũng không đến mức… Không đến mức ngày đầu tiên mà quan hệ đã đặc biệt tốt rồi chứ?”
“Cũng tàm tạm? Anh đã dẫn cậu ấy đi dạo quanh trường.” Lâm Tri Diệc hút một hơi mì dài. Đồ ăn mình tự nấu ăn vẫn là ngon nhất. Mặn nhạt nóng lạnh thế nào tự mình rõ nhất, nêm bao nhiêu muối, nhỏ mấy giọt giấm, mì phải luộc đến độ mềm cứng ra sao, tất cả đều làm theo đúng ý mình.
Yummy yummy.
“Hả Hả Hả Hả Hả ——!!”
Lâm Ánh Nguyên trợn mắt lên, lại thở dài một hơi, cuối cùng u oán nói:
“Anh à, tại sao xung quanh anh… lúc nào cũng có toàn những cô gái xinh đẹp vậy?”
Lâm Tri Diệc bị hỏi đến mức sững sờ. Chưa kịp trả lời, Lâm Ánh Nguyên đã xán lại gần mặt cậu, phồng má lên, trong mắt viết đầy sự hoang mang hàng thật giá thật. Cô tỉ mỉ soi xét cậu từ trên xuống dưới, nghiêm túc hệt như cái cách nó ôn thi kỳ thi tư pháp trong tương lai vậy.
“Rõ ràng anh cũng có hai mắt, một mũi, một miệng…” Cô nhỏ giọng lầm bầm, hàng lông mày hơi nhíu lại, “… Chẳng có gì đặc biệt cả mà.”
Nói xong, cô chống cằm, giấu quá nửa khuôn mặt vào hai bàn tay nhỏ xíu, chỉ để lộ ra đôi mắt ngập tràn sự buồn bực.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
