Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 1: Rạng đông tái khởi - Chương 27: Phòng y tế, Lâm Ánh Nguyên dưới gầm giường

Chương 27: Phòng y tế, Lâm Ánh Nguyên dưới gầm giường

Lâm Tri Diệc gõ nhẹ cửa hai lần, không thấy ai thưa bèn tự đẩy cửa bước vào. Phòng y tế lúc này không một bóng người.

Rèm cửa kéo hờ một nửa, ánh nắng hắt vào in những vệt bóng đổ trên sàn nhà. Cậu tìm một góc khá khuất bên trong ngồi xuống, định bụng nghỉ ngơi một lát rồi tự xử lý vết thương trên đầu gối.

Đúng lúc này, cánh cửa kẽo kẹt một tiếng bị đẩy ra.

Cậu ngồi sau bức rèm, không nhìn thấy người ngoài cửa là ai, chỉ nghe tiếng bước chân ngày một gần. Đối phương lập tức tìm thấy Lâm Tri Diệc, đi thẳng đến trước mặt cậu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cất lời: “Anh không sao chứ?”

Cậu còn chưa kịp mở miệng, Lâm Ánh Nguyên đã nhìn thấy đầu gối cậu. Một mảng da lớn bị trầy xước, rướm máu. Cô hít sâu một hơi, cắn chặt môi dưới, trong đôi mắt xinh đẹp mơ hồ hiện lên một tầng sương mỏng.

“Ánh Nguyên? Sao em lại đến đây…”

Lâm Ánh Nguyên không đáp lời, quay người bước nhanh đến tủ thuốc, lục lọi một hồi rồi quay lại với cồn vệ sinh, gạc và vài món đồ y tế khác trên tay.

“Thực ra anh tự làm cũng…”

“Bớt lắm mồm, ngồi im đấy.”

Cô nhíu mày gắt, giọng điệu không cho phép thương lượng, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào vết thương của cậu.

Lâm Tri Diệc đành phải ngồi nghiêm chỉnh. Cô ngồi xổm xuống trước mặt cậu, dùng tăm bông thấm cồn cẩn thận lau qua vết trầy xước. Cậu khẽ xuýt xoa một tiếng, cô lập tức ngước mắt lên, động tác trên tay càng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Ráng chịu chút nhé, xong ngay đây.”

Cậu chẳng có việc gì làm, đành cúi xuống nhìn ngắm khuôn mặt xinh xắn của cô. Thiếu nữ mới mười sáu, mười bảy tuổi nhưng đã ra dáng một mỹ nhân tương lai. Đường nét trên khuôn mặt đã bắt đầu bộc lộ vẻ kiều diễm, sống mũi thanh tú, đôi môi ửng hồng đầy sức sống. Nơi khóe mắt điểm xuyết một nốt ruồi lệ, khiến ánh nhìn của cô càng trở nên dịu dàng tựa làn nước mùa thu.

Bôi cồn xong, cô cắt một miếng gạc đắp lên vết thương, một tay giữ chặt, tay kia dùng hai dải băng cuộn vòng qua đầu gối hai vòng, thắt lại thành một cái nơ hình trái tim.

Nhìn nốt ruồi lệ của cô, Lâm Tri Diệc chợt nhớ lại hồi bé từng nghe các cụ bảo rằng, con gái có nốt ruồi lệ thì cả đời sẽ phải rơi rất nhiều nước mắt.

Nhưng rồi cậu lại nghĩ: Không đúng, chắc chắn chỉ là mê tín phong kiến thôi.

Lâm Ánh Nguyên cả đời này chắc chắn sẽ luôn vui vẻ hạnh phúc. Nếu kẻ nào dám làm con bé khóc, cậu nhất định sẽ cho kẻ đó biết tay.

Cậu mơ hồ lẩm bẩm kể lại lời đồn đại ấy, rồi bồi thêm một câu: “Dù sao thì anh cũng cóc tin.”

Cô đang cúi đầu thắt nút, nghe vậy bèn bĩu môi: “Ai bảo thế?” rồi lại nói tiếp: “Vậy thì nốt ruồi của em mọc sai chỗ rồi, đáng lẽ nó phải mọc trên mặt cái kẻ dám chọc em khóc mới phải.”

Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào cậu.

Thấy bộ dạng này của cô, tim Lâm Tri Diệc chợt thắt lại. Tự nhiên cậu rất muốn dỗ dành cho cô vui lên, bèn cố tỏ ra thoải mái nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, anh chẳng thèm để tâm đến mấy cái vặt vãnh này. Tưởng gì? Ba cái trò sứt sẹo này ngày nào anh chẳng ngã, nhẹ tựa lông hồng ấy mà.”

“Phủi phui cái miệng anh đi! Ngày nào cũng ngã cái đầu anh ấy!”

“Anh không xót nhưng có người xót thay anh đấy.” Lâm Ánh Nguyên lườm cậu một cái xéo xắt. Nhìn cái bản mặt nhăn nhở của cậu, cô đột nhiên sôi máu, vồ lấy cánh tay cậu định cắn cho một phát. Nhưng rồi lại đổi ý, hàm răng trắng bóc chỉ chạm khẽ lên da cậu một cái, cảm giác giống như một nụ hôn phớt hơn là một cú cắn.

“Cảm ơn em.” Lâm Tri Diệc khẽ nói.

“Anh cảm ơn em cái gì chứ.” Cô có chút hờn dỗi, bĩu môi, giọng điệu ngang phè phè.

Cô ngồi xuống cạnh cậu, khẽ nói: “Sắp được nghỉ lễ rồi.”

Một câu nói chẳng đầu chẳng đuôi, không biết là tiện miệng nhắc tới hay là đang ngầm ám chỉ điều gì.

Lâm Tri Diệc chợt nhớ ra vụ tin nhắn gửi nhầm lúc nãy. Lẽ nào Lâm Ánh Nguyên chưa đọc được? Cậu quyết định coi như chưa có chuyện gì xảy ra, hùa theo lời cô: “Đúng rồi đấy, nghỉ lễ mình đi chơi nhé?”

“Thật á?” Giọng điệu cô nhóc lập tức rộn ràng hẳn lên. “Mình đi đâu vậy?”

“Cho anh xin tí thời gian lên kế hoạch đã,” Lâm Tri Diệc cười nói, “Nhưng tóm lại là nhất định phải dắt em đi ăn một chầu no nê.”

Nghe cậu nói xong, cả người Lâm Ánh Nguyên như được thắp sáng, khóe môi không kiềm được mà cong tít lên, vui vẻ nhìn cậu.

“Hóng quá đi mất.”

“Anh cũng thế.”

Hai người nhìn nhau cười, bầu không khí ấm áp vừa vặn.

Đúng lúc này...

“Lâm Tri Diệc! Cậu có ở đây không?” Cửa phòng y tế đột ngột bị đẩy ra, giọng nói tràn đầy năng lượng của Triệu Thanh Ninh vọng vào. Tiếng bước chân cô dồn dập, có vẻ như đã bước hẳn vào trong rồi.

Lâm Tri Diệc không đáp lời ngay. Cậu nhớ lại chuyện Lâm Ánh Nguyên dường như không muốn để người khác biết hai người quen nhau.

Cậu đưa mắt dò hỏi ý kiến cô nhóc, kết quả lại chứng kiến một màn vô cùng đặc sắc.

Lâm Ánh Nguyên như thể hóa thân thành nữ đặc điệp viên đã qua huấn luyện bài bản. Cô thực hiện một cú lộn vòng điệu nghệ, dứt khoát chui tọt vào gầm chiếc giường Lâm Tri Diệc đang ngồi. Tấm ga trải giường rủ xuống, vừa vặn che khuất hoàn toàn bóng dáng cô.

Lâm Tri Diệc: “…”

Có cần phải làm đến mức này không vậy?

Đôi khi cậu thực sự không thể nào hiểu nổi mạch não của Lâm Ánh Nguyên, hay nói đúng hơn là cậu chưa từng hiểu bao giờ? Phân tích một cách lý trí thì vế sau có vẻ đúng hơn.

Triệu Thanh Ninh kéo từng bức rèm ra một, cuối cùng cũng tìm thấy cậu: “Thì ra cậu nấp ở đây à, sao gọi không thưa?” Cô ngồi xuống đúng chỗ Lâm Ánh Nguyên vừa ngồi ban nãy, cười nói: “Khó khăn lắm mới chuồn được đấy, vừa bị cô Mạn Mạn mắng cho một trận.”

Cô chú ý đến miếng băng gạc trên đầu gối cậu: “Cậu ổn chứ? Băng bó trông cũng chuyên nghiệp phết đấy, tự làm à?”

“Ừm…” Cậu ậm ờ đáp qua loa.

“Vốn định ở lại tâm sự với cậu thêm lúc nữa, nhưng lát nữa tôi còn phải thi môn khác,” Cô cười có chút ngại ngùng, “Biết thế chả đăng ký nhiều làm gì.”

“Không sao đâu.” Cậu lắc đầu.

Thấy cậu có vẻ trầm xuống, thiếu nữ gãi đầu, chớp mắt suy nghĩ một lát rồi dùng giọng điệu nhẹ nhõm để hỏi:

“Sắp nghỉ lễ rồi đấy, tận bảy ngày lận, tôi tính đi dạo vòng vòng quanh thành phố chơi, cậu có kế hoạch gì chưa?”

Không ngờ Triệu Thanh Ninh cũng lôi cái chủ đề này ra hỏi.

“Tôi chưa.”

“Vậy à… Hôm nào rảnh tôi rủ cậu đi chơi nhé. Lát nữa tan học không biết còn cơ hội gặp mặt không, chúc cậu Quốc Khánh vui vẻ nha, hi hi.”

Cô dùng nắm đấm huých nhẹ vào vai cậu một cái.

“Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”

Khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ lộ ra vẻ lo lắng, sau đó xoay người rời đi. Lâm Tri Diệc dõi theo bóng lưng khỏe khoắn của cô, chiếc quần đùi thể thao bó sát tôn lên vòng ba căng tròn, nảy nở, theo từng nhịp bước khẽ rung rinh, đường cong căng mẩy trông hệt như một trái đào chín mọng.

Đợi đến khi cửa phòng đóng lại, cậu mới nói khẽ: “Người ta đi rồi, ra đi.”

Dưới gầm giường vang lên tiếng sột soạt, tiếp đó là một tiếng “bộp” trầm đục vang lên, rồi im bặt.

“Hức hức hức…”

Một lát sau, dưới gầm giường truyền đến tiếng thút thít đầy tủi thân của thiếu nữ.

“Quá đáng lắm, quá đáng lắm, quá đáng lắm luôn á…” Cô vừa quệt những giọt nước mắt không hề tồn tại, vừa dùng giọng điệu cường điệu để diễn kịch, “Chồng tôi và người đàn bà khác ôm ấp tình tự với nhau, còn tôi lại chỉ có thể rúc dưới gầm giường. Chịu đựng nỗi khổ ải và u sầu, nuốt nước mắt vào trong… Ôi, Lâm Ánh Nguyên, sao mà nực cười, sao mà đáng thương, sao mà đáng yêu đến thế.”

Cái con bé này lại lên cơn nghiện diễn rồi. Chỉ là đóng kịch giả nghèo giả khổ chưa quá ba giây đã bắt đầu chuyển sang chế độ tự luyến, tự sướng khen mình lấy khen để.

Lâm Tri Diệc cười lắc đầu: “Để anh xem nào, đụng trúng chỗ nào rồi?”

“Chỗ này.” Cô chỉ tay lên đỉnh đầu, bộ dạng ấm ức vô cùng. Cậu nhìn theo, quả nhiên có một cục u nhỏ sưng lên.

Cậu xoa xoa đầu cô, tránh chỗ sưng ra, vừa xót xa vừa buồn cười nói: “Haiz, đúng là đôi bạn cùng tiến.”

“Giờ thì em cũng thành thương binh rồi, anh dịch ra. Nhích sang bên kia đi, cái giường bệnh này bị em tịch thu.” Cô đá văng đôi giày, xoay người leo tót lên giường, gác thẳng hai chân lên đùi Lâm Tri Diệc.

Nhìn đôi tất bông trắng tinh trên đùi mình, Lâm Tri Diệc nhất thời cạn lời. Cậu tóm lấy một bàn chân của cô, ngón tay cố tình thọc lét vào lòng bàn chân. “Áhahaha… đừng…”

Lâm Ánh Nguyên cười ầm lên, giãy giụa kịch liệt. Kết quả vì vung vẩy quá trớn mà “bộp” một tiếng, đầu cô nàng lại tông thẳng vào thanh sắt đầu giường. Cô trợn trắng mắt, nằm thẳng cẳng bất động luôn.

“Này, có sao không đấy…” Cậu hốt hoảng hỏi.

Lâm Ánh Nguyên chẳng có phản ứng gì, hai mắt nhắm nghiền, thần thái an tường, trông cứ như thể đã ra đi được một lúc lâu rồi.

“Ánh Nguyên.”

“…Đừng có làm phiền em, để em yên tĩnh một lát.” Xác chết biết nói kìa.

Lâm Tri Diệc đành để cô yên tĩnh thật. Ánh mắt cậu dạo quanh phòng y tế vắng tanh.

Hình như trong mấy bộ light novel, cứ hễ xuất hiện cái role cô giáo phòng y tế thì kiểu gì cũng là một nữ bác sĩ ngực bự, lại còn có sở thích trêu ghẹo mấy cậu nam sinh làm thú vui.

Nhưng mấy thứ đó chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng thôi, thực tế thì khác một trời một vực, tin sao được. Nói không chừng bác sĩ trường cậu lại là một ông lão hiền từ ấy chứ.

Cửa phòng y tế lại một lần nữa mở ra, tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà vang lên rõ mồn một.

Vì ban nãy Triệu Thanh Ninh đã kéo toang hết rèm ra rồi, nên lần này Lâm Ánh Nguyên hoàn toàn không kịp chui xuống gầm giường trốn nữa. Nhưng điều khiến cô thở phào nhẹ nhõm là người đến không phải học sinh.

Một người phụ nữ trưởng thành mặc áo blouse trắng, sở hữu một bộ ngực đồ sộ bước vào. Vừa nhìn thấy cặp đôi nam thanh nữ tú đang đùa giỡn với nhau trên giường, cô lập tức nở một nụ cười đầy ái muội:

“Ara ara, đang hẹn hò đấy à. Xin lỗi vì đã làm phiền hai đứa nhé~ Đúng là tuổi trẻ mà!”

“Lão Lâm à, để tôi kể mày cậu nghe, thằng Hoàng chó điên suýt chút nữa thì tiễn thầy Cẩu về chầu ông bà rồi.” Lưu Hạo Dương tóm ngay lấy Lâm Tri Diệc vừa mới quay lại để kể lể.

Cậu ta và Hoàng Chu Húc vừa thi ném tạ xong.

“Quả tạ của nó nhắm thẳng trán thầy Cẩu mà bay tới. Làm thầy Cẩu hết hồn, chớp mắt đã phi xa 5 mét, tốc độ khéo phá con mẹ nó kỷ lục Guinness luôn ấy chứ.”

“Vốn dĩ thầy Cẩu cũng không đến mức điên tiết thế đâu. Nhưng Hoàng chó điên lại dở cái giọng hèn hạ chạy đến trước mặt ông ấy: ‘Sumimasen sensei-chan, em thực sự không cố ý đâu, tại lực tay nó đi hơi lệch. Nhưng mà cái cú bật nhảy lúc nãy của thầy xem chừng còn lưu loát hơn cả lúc thầy dạy bọn em nhảy xa ấy chứ, ngầu bá cháy luôn.”

“Cái thằng ngu ấy còn tưởng mình ăn nói có duyên lắm cơ. Chọc cho thầy Cẩu tức đến mức râu vểnh ngược, trợn trừng mắt tước luôn quyền thi đấu, chấm ngay con 0 điểm tròn trĩnh.”

Thành tích ném tạ của Lưu Hạo Dương thì lại khá khẩm, ném được tận 15 mét 2, trong đám nam sinh trung học thì được coi là đỉnh của chóp rồi. Nhưng vì cái vụ của Hoàng Chu Húc, xếp hạng của lớp kiểu gì cũng bị tụt hạng thê thảm.

Hoàng Chu Húc gãi đầu, trông có vẻ hơi quê.

Buổi chiều, đại hội thể thao dần đi đến hồi kết.

Cổng trường đông nghịt người qua lại, tiếng còi xe inh ỏi vang lên không ngớt, ồn ào náo nhiệt.

Ở cổng trường, cậu và Lâm Ánh Nguyên chạm mắt nhau một cái, cô rẽ sang một hướng khác. Dù đi hai hướng khác nhau, nhưng cuối cùng mọi nẻo đường đều đổ về một đích đến.

Kiểu gì thì lát nữa cũng sẽ gặp lại nhau ở nhà thôi.

Trong đầu cậu đột nhiên hiện lên bóng dáng ấy. Hình như vẫn chưa nói lời tạm biệt với cô ấy, có nên đi tìm không nhỉ? Hay là… nhắn một cái tin.

Thôi bỏ đi, làm thế trông cố ý quá. Chắc cũng không thiếu người chủ động đến tạm biệt lớp trưởng đâu, thiếu mỗi mình cũng chẳng chết ai.

Ting.

Cậu mở điện thoại, phát hiện khung chat ghim trên cùng có tin nhắn mới.

Trình Hy Nhiên: Kỳ nghỉ vui vẻ nhé.

Cậu trầm mặc hồi lâu, ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy cậu mập Lưu Hạo Dương. Cậu ta đang mặc một chiếc áo khoác đồng phục chật ních, bực bội lải nhải: “Đây đâu phải áo của tao đâu? Đứa nào xỏ nhầm áo tao đi mất rồi?”

Cậu rảo bước về phía nhà mình. Nơi tận cùng tầm mắt, một chiếc Maybach vụt qua tựa như một con tuấn mã màu đen, lao nhanh đến mức cái bóng của chính nó cũng chẳng đuổi kịp.

Ra khỏi khuôn viên trường, sóng điện thoại cuối cùng cũng không còn phế vật nữa. Cậu phát hiện ra Lâm Ánh Nguyên đã trả lời tin nhắn từ mấy tiếng trước rồi, nhìn thời gian thì chắc là lúc cô nhóc chưa đến phòng y tế.

Học bá nhà Ravenclaw: Em cũng thích anh trai của em lắm!!!!

Và cái câu “Gõ nhầm chữ” chết dẫm gửi mãi không đi của cậu, lại trùng hợp báo "đã gửi" ngay vào đúng cái thời điểm nhạy cảm này.

“…” Lâm Tri Diệc đưa tay ôm trán. Tại sao lại ra cơ sự này cơ chứ?

Lâm Ánh Nguyên rep trong một nốt nhạc, quăng thẳng một cái dấu chấm hỏi chà bá.

Thế là đoạn lịch sử trò chuyện biến thành thế này đây:

[Nhất Chi Lê: Anh thích em]

[Học bá nhà Ravenclaw: Em cũng thích anh trai của em lắm!!!!]

[Nhất Chi Lê: Gõ nhầm chữ.]

[Học bá nhà Ravenclaw: ?]

[Học bá nhà Ravenclaw: Anh thấy trêu em vui lắm hả?]

Hậu quả là ngày hôm đó về nhà, Lâm Ánh Nguyên giận dỗi không thèm nói chuyện với cậu suốt hai tiếng đồng hồ.

Tối hôm đó, Lâm Tri Diệc nhận được một tin nhắn mới. Cậu ngó thử, không nhận ra người này là ai. Ảnh đại diện là một con bướm vẽ tay màu đỏ, phông nền trắng bóc.

702: Ngày mai có rảnh không, dạy phụ đạo.

Cậu sực nhớ ra, là chị gái của Hứa Hướng Dương, người tên là Lý Nghệ Chỉ.

Nhất Chi Lê: Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ mà đã học bù rồi á?

702: Cũng đúng, ngày nghỉ lễ theo luật, trả cậu gấp ba lương vậy.

Mặc dù bản ý của Lâm Tri Diệc hoàn toàn không phải là muốn đòi thêm tiền, nhưng mà…

“Thế này thì không đến không được rồi.”

Cậu nhấn nút gửi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!