Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 2: Tiếng ve và bức thư tình - Chương 2: Gió mùa hạ (2)

Chương 2: Gió mùa hạ (2)

Chẳng ai ngờ tới, ngay sáng sớm ngày hôm sau, nhà đã có khách ghé thăm.

“Ồ, Lão Lâm đấy à, cả nhà ông về rồi đấy hả? Thật là quý hóa quá, bao lâu rồi mới gặp!” Giọng nói hào sảng của ông Triệu vang lên cùng tràng cười nhiệt thành.

“Chứ còn gì nữa Lão Triệu, mới đó mà cũng thoắt cái gần hai năm rồi nhỉ?”

Triệu Thanh Ninh nép sau khung cửa lén lút ngó ra ngoài. Một đôi vợ chồng ăn vận chỉnh tề đang dắt theo một cậu bé, đứng giữa sân trò chuyện rôm rả cùng cha mình.

Cậu bé đó chẳng phải là Nhạc Nhạc ngày hôm qua sao?

Nhạc Nhạc vừa vặn bắt gặp ánh mắt cô, cậu mỉm cười nháy mắt rồi khẽ vẫy tay chào.

“Hai đứa nhỏ đừng có khép nép thế,” Giọng ông Triệu vọng vào, “Tiểu Nha, dẫn Nhạc Nhạc vào phòng con chơi đi.”

Triệu Thanh Ninh đỏ mặt bước ra khỏi sau cánh cửa, đôi tay cứ xoắn xuýt vào nhau chẳng biết nói gì. Nhạc Nhạc lại rất tự nhiên tiến lên phía trước: “Phòng của cậu ở đâu thế?”

Hai đứa trẻ một trước một sau bước vào căn phòng của Triệu Thanh Ninh. Trên bức tường màu xanh lá nhạt dán vài bức tranh động vật, trên giá sách là mấy cuốn truyện đã lật đến sờn rách, chậu cây nhỏ bên bậu cửa sổ khẽ đung đưa theo gió.

Cậu nhóc hứng khởi dạo quanh một vòng, nhìn ngó khắp nơi rồi tò mò hỏi: “Bình thường ở nhà cậu hay chơi trò gì?”

Cô bé lắc đầu.

Dáng vẻ ấy khiến Nhạc Nhạc có chút bối rối: “Nhà cậu không có gì để chơi sao?”

Triệu Thanh Ninh rụt rè liếc nhìn cậu một cái, dường như sợ cậu thấy chán mà bỏ đi, cô vội vàng nói: “Có… cái này.” Cô lôi từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp gỗ, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Nhạc Nhạc gật đầu: “Là cờ tướng à, bố tớ từng dạy tớ rồi, mình chơi đi.”

Hai đứa trẻ ngồi xếp bằng trên sàn, bày bộ bàn cờ ra. Thanh Ninh cầm quân đỏ, Nhạc Nhạc cầm quân đen. Chưa đầy mười phút, quân Soái của Thanh Ninh đã bị chiếu bí, không còn đường thoát.

Ván thứ hai bắt đầu, lần này Nhạc Nhạc nhường cô hẳn một đôi Xe, Mã, Pháo, vậy mà cô vẫn không tài nào thắng nổi.

“Cậu đánh giỏi thật đấy,” Triệu Thanh Ninh lí nhí, ngón tay mân mê quân Tốt – chiến lợi phẩm duy nhất mà cô bắt được, “Bình thường chẳng có ai chơi cùng tớ cả.”

Nhạc Nhạc gãi gãi đầu: “Tớ thấy thắng thua không quan trọng đâu, quan trọng là mình phải cân nhắc kỹ từng bước đi.”

“Cậu còn trò gì khác không?”

Triệu Thanh Ninh nghĩ ngợi một lát rồi nhảy xuống giường, chạy lạch bạch đi lấy tập bản thảo vẽ tranh và hộp bút màu nước của mình ra.

“Chúng mình vẽ tranh nhé?”

Lúc đang chạy, cô vô tình làm rơi một tờ giấy, Nhạc Nhạc thuận tay nhặt lên.

“Đợi đã…” Triệu Thanh Ninh định ngăn cậu lại, nhưng cậu đã nhìn thấy mất rồi.

Trên trang giấy là hình hai người nhỏ bé đứng bên bờ suối, giữa một ngôi làng với rất nhiều thửa ruộng bao quanh.

Tuy nét vẽ đơn giản và còn nhiều chỗ vụng về, nhưng tình cảm gửi gắm trong đó lại vô cùng chân thật.

“Đây chẳng phải là chúng mình ngày hôm qua sao?” Nhạc Nhạc kinh ngạc thốt lên.

“Cái đó…” Mặt Triệu Thanh Ninh đỏ rựng, cũng may làn da cô đen nhẻm nên chắc là nhìn không rõ, “Tớ vẽ linh tinh thôi.”

Nhạc Nhạc lật sang một trang mới, đưa cho cô cây bút màu nước màu xanh lam: “Chúng mình vẽ thêm một bức nữa đi? Vẽ chính chúng mình của ngày hôm nay.”

Hai đứa trẻ đầu sát bên đầu, chăm chú tô vẽ trên trang giấy. Ánh mặt trời dần ngả về tây, kéo dài cái bóng của hai đứa trẻ rồi hòa quyện chúng vào nhau.

Bức tranh của Nhạc Nhạc rất đơn giản: Một bầu trời nắng ráo với ông mặt trời rạng rỡ, giữa hai người nhỏ bé là một bàn cờ.

Người que màu hồng đó chắc là mình rồi, Triệu Thanh Ninh thầm nghĩ.

Nhưng bức tranh của Triệu Thanh Ninh thì lại chẳng hề “hòa bình” như thế. Trong tranh, Nhạc Nhạc mọc thêm hai cái sừng trên đầu, trông như một đại ma vương, dàn quân Xe Mã hùng hậu phía sau đuổi theo đánh cho cô tơi bời hoa lá, phải tháo chạy thục mạng. Trong hình, Triệu Thanh Ninh ngã sóng soài dưới đất, đôi mắt biến thành hai dấu gạch chéo lớn.

“Tớ đáng sợ đến thế cơ à?” Cậu bé sờ sờ mặt mình, hoang mang hỏi.

Cô bé mím chặt đôi môi nhỏ, cúi đầu lén lút mỉm cười.

Nhạc Nhạc viết tên của cả hai lên tờ giấy vẽ.

Triệu Thanh Ninh chợt cảm thấy, kỳ nghỉ hè năm nay chắc chắn sẽ thú vị hơn hẳn mọi năm.

Ở trong nhà mãi cũng thấy ngốt, hai đứa trẻ định rủ nhau ra ngoài.

Triệu Thanh Ninh vốn định thưa với cha một tiếng. Cô khẽ vén một góc màn che phía trên sofa, nhìn sang căn phòng bên cạnh thì bỗng giật bắn mình.

Bên trong, hai người đàn ông mang thần sắc vô cùng nghiêm trọng, nét mặt u ám, còn người phụ nữ xinh đẹp kia thì khóe mắt đỏ hoe, dường như vừa mới khóc xong.

“Chữa, sao lại không chữa? Dù có phải đập nồi bán sắt cũng nhất định phải gom cho đủ số tiền này! Căn bệnh này nhất định phải chữa.” Ông Triệu kiên quyết khẳng định.

Triệu Thanh Ninh chưa bao giờ thấy cha mình xúc động như vậy. Cô nín thở, vội vàng rụt đầu lại không dám nhìn thêm. Họ dường như đang bàn bạc một chuyện vô cùng hệ trọng, lúc này không nên làm phiền.

Cô nghĩ vậy rồi quay sang nhìn Nhạc Nhạc.

“Chúng mình ra ngoài trước đi.” Nhạc Nhạc không còn vẻ rạng rỡ như thường ngày, giọng điệu của cậu bình thản đến lạ lùng.

Triệu Thanh Ninh khẽ vâng một tiếng rồi bước theo sau cậu.

Bệnh ư? Có ai bị bệnh sao? Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ.

Thực ra, Triệu Thanh Ninh lại có chút thích việc bị ốm. Bởi vì chỉ khi đó, mẹ mới dành trọn cả ngày để lo cho cô, nấu canh lê cho cô uống, hát ru cho cô ngủ. Cha cũng sẽ đến xoa đầu cô, ngồi túc trực bên cạnh. Bình thường họ luôn quá bận rộn, hiếm khi trò chuyện cùng cô. Cô thèm được ở bên họ thêm một chút.

“Giá mà mình cứ ốm mãi thì tốt biết mấy…”

Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cô đã lập tức lắc đầu. Không được ích kỷ như vậy. Cha mẹ còn có việc riêng của họ, nếu cô cứ ốm mãi sẽ chỉ khiến họ thêm lo lắng mà thôi.

Cả hai im lặng bước đi, tiến về phía gốc hòe già đầu làng phía đông, nơi họ đã gặp nhau lần đầu.

Cậu bé vẫn luôn mím chặt môi, không nói một lời.

Triệu Thanh Ninh cảm nhận được cậu đang buồn, nhưng lại chẳng biết phải an ủi ra sao. Cô cúi đầu, vô thức bấu chặt những đầu ngón tay, khẽ cắn môi.

Mùa hè năm ấy, hai đứa trẻ luôn như hình với bóng. Triệu Thanh Ninh hệt như một cái đuôi nhỏ của Lâm Tri Diệc, cậu đi đến đâu là cô theo đến đó.

Nhạc Nhạc phát hiện một chú chim sẻ nhỏ bị thương trong lùm cỏ, cánh nó rủ xuống, phát ra những tiếng kêu thảm thiết yếu ớt.

Triệu Thanh Ninh chỉ nhìn một cái là biết ngay, chắc chắn là do đám trẻ con trong làng dùng súng cao su bắn trúng.

Hai đứa nhỏ cẩn thận mang chú chim về nhà, dùng vải cũ lót thành một chiếc tổ. Cả hai cùng hái vài loại lá cây, giã nát rồi đắp lên vết thương cho nó.

Hai đứa nhóc tuy bé nhưng lại hay suy nghĩ vẩn vơ, chẳng biết đứa nào đã đưa ra ý tưởng rằng chỉ cần tìm được người thân của chú chim này, họ sẽ đến chăm sóc cho nó.

Cái ý tưởng ngây ngô ấy một khi đã nảy mầm là không sao dứt ra được. Thế là hai bóng hình nhỏ bé chạy đôn chạy đáo khắp núi rừng nửa ngày trời, khắp người bám đầy tơ nhện và bùn đất. Bất chợt trời đổ mưa, hai đứa lại vắt chân lên cổ chạy về làng.

Chúng chạy đến tiệm tạp hóa nọ, cái mái hiên dài lúc này mới phát huy tác dụng. Hai đứa trẻ ngồi xổm dưới hiên tránh mưa. Hôm nay trời mưa nên bà lão không mở cửa tiệm, hai đứa cứ thế ngồi đó, lặng lẽ sóng vai nhìn màn mưa trắng xóa.

Dưới nền đất xung quanh, thấp thoáng vài cái hố nhỏ do tụi trẻ con đào để chơi bắn bi, giờ đây đều bị nước mưa gột rửa tan tác.

Cả thế giới dường như bị bao trùm bởi tiếng mưa rơi, trước mắt chỉ còn lại một màn nước mịt mùng. Nước mưa hội tụ thành những dòng nhỏ, từ những viên ngói trên mái hiên chảy xuống thành dòng, rơi tí tách trên mặt đất.

Một chú mèo vàng không biết từ đâu chạy tới trú mưa cùng. Mèo trong làng vốn chẳng sợ người, vừa vào đến hiên là nó rũ sạch nước trên bộ lông, rồi thản nhiên ngồi liếm lông ngay cạnh hai đứa nhỏ.

Cả thế giới bỗng trở nên tĩnh lặng vô cùng, tựa hồ như chỉ còn tồn tại hai đứa trẻ bọn họ.

Triệu Thanh Ninh thầm nghĩ, như thế này… xem ra cũng không tệ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!