Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 1: Rạng đông tái khởi - Chương 18: Cô luôn mang theo kẹo chanh (2)

Chương 18: Cô luôn mang theo kẹo chanh (2)

Triệu Thanh Ninh bưng khay cơm ngồi xuống đối diện cậu. Cô gọi một suất cơm phần bình thường, hai mặn một rau thêm một bát canh.

Lâm Tri Diệc ăn mì dẹt.

Sau đó, cậu phát hiện sức ăn của Triệu Thanh Ninh rất lớn, nhiều hơn cậu không ít.

Ngày nào cũng ăn nhiều thế này mà vóc dáng chẳng béo chút nào, chứng tỏ lượng vận động của cô rất cao. Triệu Thanh Ninh dáng người cao ráo, sở hữu đôi chân thon dài trắng trẻo, đường nét trên cẳng tay trông rất có lực.

Cô là học sinh năng khiếu thể dục. Đại hội thể thao năm ngoái, cô đăng ký một môn chạy bền và một môn chạy nước rút, ôm luôn cú đúp vô địch.

Có lẽ nhận ra ánh mắt có phần ngạc nhiên của Lâm Tri Diệc, cô hơi ngại ngùng mỉm cười: “Tôi ăn hơi nhiều.”

“Như thế rất tốt mà.”

Lâm Tri Diệc mỉm cười, bị nụ cười rạng rỡ thanh xuân của thiếu nữ lây nhiễm. Kiếp trước, sau khi tốt nghiệp đại học rồi dồn hết tâm trí vào công việc, đã rất nhiều năm rồi cậu không còn được thấy một nụ cười rạng rỡ, trong ngần đến thế.

“Tôi rất thích những cô gái có sức ăn lớn, đó là minh chứng của sức sống. Cực kỳ đáng yêu.” Cậu bật thốt lên từ tận đáy lòng.

Lúc vừa nói xong cậu còn chưa thấy có gì. Nhưng một lát sau, nhìn thấy trên má Triệu Thanh Ninh ửng lên một rặng mây hồng, cậu mới sực nhận ra có gì đó không ổn.

Câu này của mình nghe mờ ám quá rồi đấy.

Cậu ăn nhiều. Tôi lại thích những cô gái ăn nhiều.

Nghe có khác gì đang tỏ tình không chứ?

“Ý gì đây, trêu ghẹo tôi đấy à?” Cô cắn môi dưới, chằm chằm nhìn cậu.

“Không không không…”

Lâm Tri Diệc xin thề với trời, cậu tuyệt đối không cố tình buông mấy lời này để cợt nhả cô.

Cậu chỉ không muốn một cô gái đang tuổi ăn tuổi lớn vì e ngại ánh nhìn của người khác mà không dám ăn uống đàng hoàng, nên mới định lên tiếng khích lệ cô một chút. Từ ngày có em gái, cậu đâm ra hay mắc cái bệnh lo bao đồng này.

Nhưng Triệu Thanh Ninh rõ ràng không phải kiểu con gái quá để tâm đến ánh mắt người đời, xem ra cậu lo thừa rồi.

Cô cũng không bám riết lấy vấn đề này, chỉ lí nhí đáp: “Vậy thì tôi… ăn nhiều thêm một chút…”

“Ừm… được…” Lâm Tri Diệc ậm ờ đáp lại, vành tai cũng hơi phiếm hồng.

Lời cô nói hình như cũng có ý tứ khác thì phải?

Cậu thích con gái ăn nhiều, thế nên tôi sẽ ăn nhiều thêm một chút.

Nghe cứ như đang ngầm ám chỉ điều gì. Không thể nào là do mình tự mình đa tình hiểu lầm đâu nhỉ... Không, chắc chỉ là do mình nghĩ nhiều thôi. Triệu Thanh Ninh là kiểu con gái rất không câu nệ tiểu tiết, dù mới quen biết chưa lâu nhưng cậu có thể cảm nhận rõ điều đó.

Giống hệt như cái cách mình vạ miệng ban nãy, có lẽ cô ấy cũng chỉ là bâng quơ nghĩ gì nói nấy mà thôi.

Lâm Tri Diệc lắc lắc đầu, ăn cơm, ăn cơm thôi.

Triệu Thanh Ninh mang lại cảm giác là một người có tính cách cởi mở, trong lòng hẳn là không giấu giếm tâm sự gì. Thấy cô có vẻ đã nhanh chóng quăng cái sự cố nho nhỏ này ra sau đầu, lại cắm cúi ăn ngon lành.

Ăn xong, hai người băng qua khu cảnh quan nhân tạo của trường, sải bước trên con đường rải sỏi hướng về phía ký túc xá.

Hàng cây hai bên đường cao lớn thẳng tắp, cành lá sum suê, tựa như những vệ sĩ đang lặng thầm canh gác cho các học trò trẻ tuổi nơi khuôn viên này.

Thời tiết hơi nóng, Triệu Thanh Ninh có vẻ là thể trạng dễ đổ mồ hôi, mới đi một lát mà đã ướt nhẹp mồ hôi. Cô túm lấy vạt áo trước ngực phẩy phẩy, miệng không ngừng thổi phù phù. Lâm Tri Diệc dời mắt nhìn về phía cổ cô. Chiếc cổ thiên nga rướm mồ hôi với đường nét tuyệt đẹp. Có lẽ do thường xuyên vận động, làn da của Triệu Thanh Ninh không được trắng trẻo như Trình Hy Nhiên và Lâm Ánh Nguyên, nhưng cũng không hề đen, ngược lại mang đến cảm giác rất khỏe khoắn, tràn đầy sức sống.

“À đúng rồi, cho cậu cái này!”

Cô móc từ trong túi áo ra một viên kẹo chanh đưa cho cậu.

“Lại là cái này à? Triệu Thanh Ninh lúc nào cũng mang theo kẹo chanh sao?” Lâm Tri Diệc trêu.

“He he, đảm bảo luôn~” Cô tinh nghịch nháy mắt phải.

Lâm Tri Diệc không có khả năng chỉ nháy một bên mắt. Nếu cậu cố làm cái động tác này thì biểu cảm trông sẽ cực kỳ ngu ngốc. Cái này cũng liên quan đến thể chất, giống như có người uốn được lưỡi có người không, hay có người biết cử động tai vậy.

Đi ngược chiều với họ là hai cô gái. Họ cất cao giọng chào hỏi Triệu Thanh Ninh, hai cặp mắt còn tò mò nhìn chằm chằm Lâm Tri Diệc, biểu cảm đầy ý trêu chọc khiến cậu có chút không tự nhiên.

Hai nhóm người lướt qua nhau. Cậu còn nghe thấy tiếng họ thì thầm to nhỏ gì đó ở phía sau rồi bật cười hì hì.

Biểu cảm của Triệu Thanh Ninh không còn được tự nhiên nữa. Cô nhìn sang một bên, ngón tay bấu bấu vào nhau.

“Bạn cậu à?”

“Bạn cùng phòng.” Cô đáp khô khốc, chẳng rõ vì cớ gì lại không chịu nhìn thẳng vào mắt cậu nữa.

“Cậu sao thế?” Cậu nhận ra Triệu Thanh Ninh có chút khác thường, tò mò hỏi.

“Không có gì… chỉ là tôi đã nói với họ hôm nay không ăn trưa cùng. Chẳng phải là đi đưa điện thoại cho cậu sao… Chắc là họ tưởng…”

Lâm Tri Diệc không hiểu cô đang nói gì: “Tưởng cái gì?”

“Ây da, thì là, ừm, thôi bỏ đi, không có gì đâu.”

Tuyến đường của bọn họ trước khi đến được ký túc xá nam sẽ đi ngang qua ký túc xá nữ, thế nên Triệu Thanh Ninh đến nơi trước. Cô lanh lảnh buông một câu “Tạm biệt”, đi đến cửa rồi vẫn còn ngoái đầu lại vẫy tay với cậu thêm lần nữa.

Lâm Tri Diệc cũng vẫy tay chào lại.

Cậu không phải học sinh nội trú mà là học sinh ngoại trú, đang sống chung với hoa khôi lớp mười Lâm Ánh Nguyên ở ngoài trường (tất nhiên là không phải rồi), đến đây là vì bị Hoàng Chu Húc gọi qua chơi.

Cậu đi đến dưới lầu ký túc xá nam nhưng không lên thẳng tầng, mà rẽ qua siêu thị trong trường nằm ngay cạnh đó. Trong ký túc xá không có điều hòa, còn ở đây thì có máy lạnh. Một số học sinh rất hay chạy ra đây trốn nóng.

Cậu đi sâu vào trong siêu thị, định mua một chai nước, không ngờ lại đụng mặt cô ở ngay gần tủ đá.

Thiếu nữ với mái tóc buộc đuôi ngựa cao đang ngồi xổm trên mặt đất, tầm mắt quét qua quét lại giữa hai loại sữa chua, cuối cùng chọn lấy vị dâu tây.

Lâm Tri Diệc chủ động cất tiếng chào: “Lớp trưởng.”

Thiếu nữ ngẩng đầu lên, trong chớp mắt đã tìm thấy ánh mắt cậu.

Lâm Tri Diệc đến cũng vội mà đi cũng vội, cầm lấy một chai nước lạnh rồi quay người đi luôn: “Tạm biệt.”

“Đợi một chút, Lâm Tri Diệc.”

“Sao thế?”

“Tôi có một câu hỏi.”

Lâm Tri Diệc tò mò nhìn cô, chờ cô nói tiếp.

Cô mỉm cười khẽ hỏi: “Cậu… sao lại không trả lời tin nhắn của tôi.”

Lâm Tri Diệc tỏ vẻ bừng tỉnh: “Sáng nay điện thoại của tôi bị tịch thu rồi. Thầy Cẩu... à nhầm, thầy Tuân bảo tan học đến văn phòng lấy, nghe nói còn phải viết bản kiểm điểm nữa.”

Trình Hy Nhiên hơi sững lại, khẽ cau mày.

“Không sao đâu, cậu đừng lo.”

Tựa hồ như hoàn toàn không nghe thấy câu này của cậu, cô cắn cắn ngón tay, dường như đang ngẫm nghĩ điều gì đó. Giây lát sau, cô đột nhiên quay ngoắt người bỏ đi.

Lâm Tri Diệc ngẩn ngơ nhìn bóng lưng cô, thầm nghĩ chẳng nhẽ cô định đi lấy lại điện thoại giúp mình sao? Nhưng rồi lại cảm thấy suy nghĩ này có hơi tự mình đa tình, làm như ai cũng xoay quanh cậu không bằng.

Cậu không nói cho cô biết Triệu Thanh Ninh đã lén lút trả lại máy cho mình rồi. Bởi vì đây là người ta "lạm dụng chức quyền" lấy ra giúp cậu, nói thẳng ra thì có khác nào bán đứng người ta đâu.

Đi thôi.

Cậu bước vào ký túc xá, vặn nắp chai nước lạnh, một hơi tu sạch nửa chai. Giữa mùa hè oi bức mà được làm một ngụm thế này, cái mát lạnh tức thì chạy dọc từ cổ họng xuống tận tâm can.

“Đúng là cứu mạng.”

Trình Hy Nhiên bước vào văn phòng giáo viên, tiến thẳng đến một chiếc bàn ở trong góc.

Thầy Tuân vừa nhìn thấy cô là trên mặt đã chất đầy nụ cười: “Là Tiểu Trình đấy à. Dạo này thầy lại thấy bài phỏng vấn bố em trên tờ Nhật báo Ninh Hải rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao, tinh anh trong giới mà. Con gái của ông ấy cũng thông minh xinh đẹp, luôn là học sinh xuất sắc của trường...” Lải nhải một đống lời lẽ bợ đỡ xu nịnh.

Trình Hy Nhiên chẳng thèm đáp lời thầy ta, tự ý lục lọi trong đống điện thoại bị tịch thu. Tìm mãi tìm mãi, nhưng tìm hoài vẫn không thấy cái mà cô muốn tìm.

Động tác tay của cô khựng lại.

“Sao thế, có điện thoại của bạn em à? Em cứ việc lấy đi là được, không cần cậu ta phải viết bản kiểm điểm nữa đâu.” Thầy Cẩu tươi cười nói.

“Không có gì.”

Trình Hy Nhiên như đang đăm chiêu điều gì, quay người bước ra khỏi văn phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!