Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2777

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 1: Rạng đông tái khởi - Chương 23: Thiếu nữ thể thao rất phong tình

Chương 23: Thiếu nữ thể thao rất phong tình

Suốt cả buổi chiều hôm nay, Lâm Ánh Nguyên cực kỳ vui vẻ, thỉnh thoảng lại đột nhiên cười khúc khích, chẳng hiểu đang ngồi ngẩn ngơ vui sướng vì chuyện gì.

Trạng thái này kéo dài mãi đến tận chập tối, Lâm Tri Diệc cuối cùng không nhịn nổi nữa đành phải hỏi.

Cậu dùng giọng điệu vô cùng nho nhã ôn hòa để hỏi: “Em uống nhầm thuốc à?”

Lâm Ánh Nguyên lại mang bộ dạng như người say rượu, lâng lâng đáp: “Cuộc đời em, thật hạnh phúc quá đi.”

Câu trả lời này hoàn toàn chẳng giúp cậu hiểu thêm được chút gì về mớ suy nghĩ trong đầu cô.

“Cuộc đời tôi thật bi thương quá đi.” Hoàng Chu Húc bi phẫn nói, vẻ mặt đầy đau khổ.

Lâm Tri Diệc âm thầm thở dài trong lòng. Bây giờ đang là giờ hoạt động tự do của tiết thể dục, cậu đã cố tình tìm một góc khuất trên sân trường để ngồi, vậy mà vẫn bị cái thằng nhãi ranh này ám quẻ.

“Sao thế?” Lâm Tri Diệc hỏi lấy lệ, thực ra cậu cũng chẳng thèm quan tâm, vì nghe mùi đã thấy rắc rối rồi. Nếu được, cậu hy vọng Hoàng Chu Húc cứ tiếp tục diễn cái vai thâm trầm đi, cậu xin hứa danh dự là sẽ tuyệt đối không gặng hỏi thêm đâu.

“Sư phụ.” Hoàng Chu Húc cất lời, thần sắc tang thương, “Đời người lúc nào cũng cô độc thế này sao?”

“Có rắm mau thả.”

“Hôm nay lúc chơi bóng rổ, tôi vô tình gặp được người con gái mình thích, thế là bèn sán lại bắt chuyện. Dạo này tôi đã đặc biệt chú ý đến hình tượng cá nhân rồi, lại còn chuẩn bị sẵn mấy câu chuyện cười nữa, định bụng sẽ phô diễn khía cạnh hài hước, dí dỏm của bản thân.”

“Vốn dĩ định bảo cô ấy là ‘Tư thế ném rổ của cậu ngầu thật đấy, có thể dạy tôi được không’, kết quả vì run quá nên lại nói nhầm thành ‘Cậu chơi bóng gà thế, có cần anh dạy thêm cho không’. Cô ấy tức đến mức mặt mày tái mét, bồi luôn cho tôi một cước ngay tại trận, rồi bảo tôi có bệnh thì đi chữa đi.”

Lâm Tri Diệc thử mường tượng lại khung cảnh lúc đó, tự nhiên cũng thấy xấu hổ thay cho Hoàng Chu Thúc.

Hoàng Chu Húc nhăn nhó xoa xoa bắp chân, xem chừng cú đá của cô gái kia cũng dã man lắm.

Cậu ta bắt đầu than vãn như một kẻ điên tình: “Tại sao, tại sao chỉ có mỗi tôi là ế chổng vó hả? Đến cả cái thằng dưa hấu lớp mình còn có bạn gái! Mẹ kiếppppp, cũng có đôi có cặp chỉ trừ mình tôi, chỉ trừ mỗi mình tôi ra thôi!”

“Lưu Hạo Dương cũng đâu có ai.”

“Nó đâu phải là người.” Phản damage nhanh thật đấy.

Nhưng Ngô Tây Qua vậy mà lại có bạn gái cơ á? “Thật đấy à? Kể tôi nghe xem nào.” Lâm Tri Diệc bỗng nhận ra bản thân mình thực chất cũng hóng hớt hơn mình tưởng.

“Ừm, nghe phong phanh thì là thanh mai trúc mã, hai nhà đã hứa hôn từ bé. Cô bé kia dáng người nhỏ nhắn, hai đứa đứng cạnh nhau cao ngang bằng luôn. Nhan sắc thì thực ra cũng bình thường, mặt hơi vuông, thua xa lớp trưởng lớp mình, nhưng được cái lúc nào cũng cười rạng rỡ, tính tình cực kỳ cởi mở. Hai đứa toàn đi học về cùng nhau.”

“Mẹ tôi cứ hay dặn là phải kết bạn với mấy đứa học giỏi vào. Hồi trước tôi chẳng thèm bận tâm đâu. Nhưng từ ngày quen cậu, tôi thấy câu này chí lý thật đấy.”

“Học giỏi đúng là xịn sò, mấy đứa học giỏi thì não cũng có sạn, đến cả tán gái cũng đỉnh. Mẹ kiếp, ghen tị chết tôi rồi.”

Logic trong câu từ của cậu ta bắt đầu trở nên lộn xộn khó hiểu rồi. Cái tình trạng này thường được người ta hay gọi là "đầu dưới điều khiển đầu trên".

Ngoại hình của Hoàng Chu Húc cũng không đến nỗi nào, tút tát lại một chút cũng gọi là có nét đẹp trai, chỉ là tính cách hơi bị kéo chân kéo cẳng quá thôi. Nếu biết sửa đổi tâm tính, thì cũng chẳng đến mức không kiếm nổi lấy một mống bạn khác giới nào.

Nhưng Lâm Tri Diệc không định nói thẳng suy nghĩ của mình ra. Cậu tin rằng con người ta được người khác dạy thì sẽ chẳng bao giờ ngộ ra, nhưng cứ để đời tát cho một cú đau thì sẽ khắc cốt ghi tâm ngay, thế nên cứ để sự đời dạy dỗ cậu ta là tốt nhất.

Hoàng Chu Húc vẫn đang lải nhải không ngừng, nhưng Lâm Tri Diệc đã chẳng còn để lọt tai nữa.

Thực ra nếu chiếu theo tính cách của cậu trong tương lai, e là cậu sẽ chẳng bao giờ qua lại với đám con nít ranh như Hoàng Chu Húc. Không kết bạn WeChat, ở trường cũng chẳng giao du, cứ lạnh nhạt vài lần là đối phương tự khắc hiểu chuyện, rồi tự nhiên sẽ trở thành người dưng nước lã.

Người đàn ông trưởng thành trong lòng cậu lên tiếng: “Nên làm như vậy, bản chất của việc qua lại giữa người với người là sự trao đổi lợi ích. Cậu ta chẳng mang lại được giá trị gì cho cậu cả, chơi với cậu ta hoàn toàn là lãng phí thời gian.”

Ngay bên cạnh, linh hồn tuổi mười bảy của Lâm Tri Diệc lại nhìn cậu bằng ánh mắt như đang nhìn một thứ dơ bẩn, dùng chất giọng non nớt để phản bác: “Xì. Cứ hễ gặp ai là lại đem lên bàn cân tính toán xem họ có thể mang lại lợi ích gì cho mày, biến tất cả mọi người thành những con số và ký hiệu mang giá trị rạch ròi. Sống như vậy không thấy mệt mỏi sao? Giữa người với người cứ đối xử đơn giản với nhau một chút không được à?”

Rốt cuộc suy nghĩ của ai mới là đúng, cậu không tài nào làm rõ được. Thế nên cậu bị kẹt lại ở cái trạng thái dở dở ương ương này, không chủ động mà cũng chẳng từ chối.

Lần trọng sinh này suýt chút nữa thì làm mình bị tâm thần phân liệt luôn rồi. Sao mấy nhân vật trong truyện trọng sinh chẳng bao giờ bị mấy cái vớ vẩn này hành hạ nhỉ? Hay là bọn họ vừa trọng sinh cái là lập tức tiêu trừ luôn cái bản ngã trong quá khứ của mình luôn?

Điện thoại đổ chuông báo hiệu có tin nhắn mới.

Triệu Thanh Ninh: Lát tan học ra sân bóng rổ chơi không?

Cậu gõ lạch cạch lên màn hình, rep một chữ "Được".

Tan học, Lâm Tri Diệc rảo bước ra sân bóng rổ ngoài trời. Cả một khoảng sân rộng thênh thang chỉ lác đác vài bóng người, đảo mắt một vòng cũng chẳng thấy bóng dáng Triệu Thanh Ninh đâu. Sao lại thế nhỉ?

Cậu không nghĩ Triệu Thanh Ninh lại dở trò trêu chọc mình, chẳng lẽ cô ấy có việc đột xuất nên đi trước rồi? Cậu vô thức liếc nhìn điện thoại, không có tin nhắn mới nào cả.

Chợt cậu nhớ ra một chuyện: Sân bóng rổ của trường đâu chỉ có mỗi chỗ này. Kiếp trước cậu vốn chẳng có duyên nợ gì với mấy cái sân bóng, suýt chút nữa thì quên béng mất chuyện này.

“Sân nào vậy? Trong nhà hay ngoài trời?” Cậu nhắn tin hỏi.

Rất nhanh đã nhận được phản hồi: “Trong nhà nhé. Chỗ tòa Thận Tư ấy.”

Lâm Tri Diệc ngẩng đầu nhìn tòa nhà gần mình nhất hiện tại, ở góc trên bên phải là bốn chữ mạ vàng chói lọi: Minh Đức. Tòa Thận Tư thì nằm ngay phía sau tòa Minh Đức, kẹp giữa tòa Cách Vật và tòa Trí Tri.

Trên đường đi tìm Triệu Thanh Ninh, Lâm Tri Diệc vô tình bắt gặp Ngô Tây Qua đang sánh bước cùng một cô bé tết tóc hai bím. Hai người đeo cặp đôi khác màu. Ban ngày vừa mới nhắc đến cậu ta, bây giờ lại tình cờ chứng kiến cảnh này.

Thảo nào lúc ở trong lớp, Ngô Tây Qua chẳng mảy may bận tâm đến mối quan hệ mập mờ giữa cậu và Trình Hy Nhiên, mà chỉ thắc mắc tại sao cậu lại mang điện thoại đến trường. Hóa ra là người ta đã sớm có chốn đi về rồi. Với tính cách của cậu ta, có khi lại còn cho rằng yêu đương mới là chuyện bình thường của tuổi học trò ấy chứ.

Thú vị thật đấy.

Cậu nhắn vào group chat ba người của câu lạc bộ tán gẫu một tin: Tối nay tôi có việc bận không qua câu lạc bộ được, xin phép vắng mặt nhé T^T.

Trình Hy Nhiên thả một cái icon OK, còn Hứa Diệu Nhan thì không thèm rep.

Mặc dù đã hứa là ngày nào cũng sẽ đến câu lạc bộ, nhưng sau đó Hứa Diệu Nhan cũng có bổ sung thêm: “Rảnh thì đến, bận thì cứ làm việc của mình.” Lời cô nói mang ý nghĩa mời gọi, chứ không phải là một sự trói buộc.

Cậu lại nhắn tin cho Lâm Ánh Nguyên báo hôm nay có thể sẽ về muộn một chút, dặn cô nhóc đói thì cứ ăn cơm trước đi.

Học bá nhà Ravenclaw: (Sticker động_Mèo_đen_biết_gòi)

Vừa bước vào nhà thi đấu thể thao trong nhà, ngay cái nhìn đầu tiên cậu đã bắt được hình bóng Triệu Thanh Ninh giữa đám đông.

Lúc này trong sân không còn quá nhiều người, họ rải rác ở khắp các nửa sân, rổ bóng còn trống rất nhiều. Ngoài bóng rổ ra thì cũng có một số học sinh đang tập luyện các bộ môn khác, đủ mọi thể loại. Lâm Tri Diệc không muốn làm phiền họ, lẳng lặng đi đến rìa sân, đặt cặp sách xuống đất, chống hông đứng xem cô chơi bóng.

Triệu Thanh Ninh đang đứng ngoài vạch ba điểm, động tác ném rổ vô cùng mượt mà. Cổ tay khẽ gập, quả bóng rời tay, vút một cái lọt thẳng vào giữa rổ mà không hề chạm vành. Quả bóng rơi xuống đất, nảy lên, âm thanh vang dội dội khắp nhà thi đấu.

Thấy cậu đến, Triệu Thanh Ninh bước chậm lại rồi chạy chậm về phía cậu. Khuôn mặt ửng hồng vì vận động, cô vẫy tay gọi: “Đến rồi à!”

Lâm Tri Diệc mỉm cười gật đầu.

Cô chỉ dùng một ngón tay để giữ thăng bằng cho quả bóng rổ đang xoay tít, hỏi: “Chơi một lát không?”

“Được thôi,” Cậu ngạc nhiên nhìn động tác điêu luyện của cô, “Nhưng cậu phải nương tay đấy nhé.”

“Không thành vấn đề, chị đây sẽ nhường nhóc.” Triệu Thanh Ninh cười tít mắt, chuyền bóng cho cậu.

Lần gần nhất cậu đụng vào quả bóng rổ là hồi đại học ở kiếp trước. Cậu vốn chẳng phải dân thể thao, lúc trước chơi bóng rổ cũng chỉ là để đối phó với bài thi môn thể dục.

Nhưng cơ thể này dù sao cũng có thể nhớ lại kiến thức hồi cấp ba, biết đâu vẫn còn lưu giữ được chút ký ức cơ bắp nào đó.

“Lên, ném thử một quả xem nào.” Triệu Thanh Ninh cười khích lệ.

Vậy thì thử xem sao. Lâm Tri Diệc đứng ngoài vạch ba điểm, ưỡn ngực thẳng lưng, ánh mắt khóa chặt mục tiêu. Quả bóng rổ vẽ một đường vòng cung trên không trung, bay thẳng về phía rổ.

“Oa!” Triệu Thanh Ninh kinh ngạc kêu lên.

“Bộp” một tiếng, bóng lọt rổ.

“Cậu còn giả bộ khiêm tốn hả? Giấu nghề gớm nhỉ.” Cô tò mò nhìn cậu.

“Không có đâu, hoàn toàn là ăn may đấy.” Lâm Tri Diệc nhún vai.

“Không tin, làm một ván không?” Cô cười cười thách thức.

Hai người luân phiên ném rổ, mỗi người năm quả. Triệu Thanh Ninh ném trúng ba quả. Còn Lâm Tri Diệc, ngoại trừ quả đầu tiên là chó ngáp phải ruồi, bốn quả sau đều ném trúng vành rổ kêu leng keng. Nói chính xác hơn thì có một quả thậm chí còn chẳng bay nổi đến bảng rổ. Lần này thì Triệu Thanh Ninh buộc phải tin rồi.

“Cậu biết lên rổ ba bước không?” Triệu Thanh Ninh hỏi.

“Không biết, cái đó là gì thế?”

Thiếu nữ trực tiếp làm mẫu luôn. Dẫn bóng, sải bước, bật nhảy ở ngay dưới góc bảng rổ, tay phải khẽ vuốt, quả bóng ngoan ngoãn nằm gọn vào trong lưới.

Khoảnh khắc đó, Lâm Tri Diệc thực sự bị dáng vẻ cực ngầu ấy làm cho choáng ngợp. Động tác của cô vừa uyển chuyển vừa dứt khoát, sự vươn mình của cơ thể là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và vẻ đẹp. Hôm nay cô mặc một chiếc quần đùi thể thao bó sát và một chiếc áo phông form rộng. Theo nhịp bật nhảy, vạt áo khẽ tung lên trong chớp mắt, để lộ ra vùng rốn phẳng lỳ và những đường cơ số 11 săn chắc.

“Ngầu quá.” Cậu chân thành tán thưởng.

Khóe môi Triệu Thanh Ninh đắc ý vểnh lên: “Chuyện~”

Lâm Tri Diệc chuẩn bị làm thử, cô bước tới giúp cậu chỉnh lại tư thế. Những ngón tay cô chạm nhẹ vào hông cậu, cô ghé sát bên tai cậu, dùng giọng nói trầm ấm để giảng giải bí quyết của động tác. Hơi thở ấm áp phả vào mang tai khiến cậu vô thức rụt cổ lại.

Thử vài lần, cuối cùng cậu cũng nắm được nhịp điệu, và thành công đưa bóng vào rổ bằng bước lên rổ ba bước lần đầu tiên. Cậu phấn khích định thực hiện lại một lần nữa, nhưng đúng vào khoảnh khắc bật nhảy, Triệu Thanh Ninh đột ngột lao đến cản phá. Cô phóng lên như một con báo gấm, vung tay thật mạnh", đập bay quả bóng ra ngoài.

Á đù, cái đồ đáng ghét này không biết nói đạo lý, ỷ lớn hiếp nhỏ đi chặn bóng của một thằng newbie. Cậu xem thế có quá đáng không cơ chứ?

“Vãi c…” Cậu đứng ngây ra tại chỗ, nhìn thẳng vào mắt cô, biểu cảm như đang muốn gào lên: Lương tâm cậu không thấy cắn rứt à?

“Ha ha ha ha xin lỗi xin lỗi nhé,” Triệu Thanh Ninh ôm bụng cười ngặt nghẽo, “Cơ thể nó tự phản xạ ấy mà…”

Bên ngoài nhà thi đấu có lắp đặt một đài phun nước uống trực tiếp, nước đã được lọc và khử trùng. Học sinh sau khi chơi thể thao xong đa phần đều ra đây uống nước. Họ chơi thêm một lúc nữa, cả hai đều đã mồ hôi nhễ nhại, thế là cùng nhau ra đây rửa mặt hạ nhiệt.

Lâm Tri Diệc vừa khom người vốc nước, bỗng nghe Triệu Thanh Ninh gọi tên mình. Cậu vừa ngẩng đầu lên liền bị cô tát thẳng một vốc nước vào mặt.

“Cậu là trẻ lên ba đấy à?” Cậu bực tức vuốt nước trên mặt.

“Ha ha ha ha…”

Lâm Tri Diệc dứt khoát gội đầu luôn. Vận động xong mà được dội nước lạnh thì sảng khoái thôi rồi. Phần tóc mái ướt sũng dính chặt vào trán khó chịu vô cùng, cậu tiện tay vuốt hết tóc ngược ra sau.

Mắt Triệu Thanh Ninh sáng rực lên: “Lúc cậu để lộ trán ra… trông cũng đẹp trai phết, hay cậu thử đổi sang kiểu tóc này xem sao?”

“Để tôi xem xét.”

Cô quay người lại, quay lưng về phía Lâm Tri Diệc rồi thực hiện một động tác giãn cơ. Vạt áo theo đó bị kéo xếch lên, để lộ ra hai hõm lưng sâu hun hút. Những giọt nước men theo rãnh lưng trượt xuống, rồi tan biến vào đường cong căng mẩy nơi vòng ba bị ôm sát bởi chiếc quần thể thao.

Không biết có phải vì vừa mới vận động xong hay không, nhưng dường như từ người thiếu nữ đang tỏa ra một sức quyến rũ khác lạ, tựa như một cỗ máy phát tán hormone di động vậy.

Lâm Tri Diệc có chút thất thần. Yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống, cậu âm thầm đưa tay kéo lại cạp quần.

Cô quay đầu nhìn cậu. Mái tóc ngắn sắc lẹm cắt ngang không khí. Khuôn mặt thanh tú rực lên sắc đỏ sau khi vận động, vài sợi tóc ướt dính bết trên má.

Ánh mắt cậu buông lơi trên đôi môi cô. Đôi môi ấy vì căng máu mà trở nên đỏ mọng, căng đầy. Qua đôi môi khẽ hé mở để đón lấy những nhịp thở gấp gáp, cậu có thể lờ mờ nhìn thấy những chiếc răng cửa trắng ngần.

Hôn lên đôi môi ấy, hương vị chắc chắn sẽ rất tuyệt. Trong đầu cậu chợt lóe lên ý nghĩ đó.

Khóe môi thiếu nữ khẽ nhếch lên, mang theo một nét gợi cảm mà chính cô cũng chẳng hề hay biết.

“Cho cậu cái này.” Cô lại chìa ra mấy thứ nhỏ xinh.

Suýt chút nữa thì quên mất, cô có thói quen mang theo kẹo bên người. Hôm nay lại không phải là kẹo chanh, mà là vị táo xanh. Mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng lẽ hương vị kẹo cô mang theo đều liên quan đến tên cô sao? (Thanh Ninh = Chanh xanh)

Hai người rảo bước quay về. Gió đêm mơn man thổi qua, mát rượi.

“Chẳng phải sắp đến đại hội thể thao rồi sao,” Triệu Thanh Ninh đột nhiên quay sang nhìn cậu, “Dạo này tối nào tôi cũng ra nhà thi đấu tập luyện. Cậu có muốn ra chơi với tôi không?”

“Chắc tôi không đến được đâu,” Lâm Tri Diệc thành thật đáp, “Chơi bóng với cậu rất vui, nhưng tan học tôi còn phải tham gia câu lạc bộ nữa.”

“Ra vậy, cậu đăng ký câu lạc bộ gì thế?”

“Một câu lạc bộ nhỏ thôi, có mỗi ba người à.” Cái tên "Câu lạc bộ tán gẫu" nghe đúng là khó hiểu thật, cậu chẳng biết phải mở miệng giới thiệu thế nào cho khỏi ngượng.

“Thế còn tuyển người không?”

“Cái này để tôi hỏi lại đã.”

Đi đến đoạn ngã rẽ, Triệu Thanh Ninh phải rẽ trái để về ký túc xá. Còn Lâm Tri Diệc thì đi thẳng để về nhà. Cậu đột nhiên gọi giật cô lại: “Triệu Thanh Ninh.”

“Gì đấy?”

“Sẽ có một ngày, tôi sẽ đàng hoàng đánh bại cậu trên sân bóng rổ.”

Triệu Thanh Ninh khẽ sững người, sau đó bật cười rạng rỡ: “Được thôi, tôi đợi cậu.” Cô đưa tay làm một cử chỉ thách thức, rồi tươi cười vẫy tay chào tạm biệt, xoay người bước đi.

Trên đường về, Lâm Tri Diệc lẳng lặng mở điện thoại, đặt mua một quả bóng rổ trên mạng.

Lén lút luyện tập, sau đó làm mù mắt tất cả bọn họ.

……

Lúc về đến nhà, vừa vặn Lâm Ánh Nguyên bước ra khỏi phòng. Nhìn thấy cậu ướt sũng từ đầu đến chân, nước vẫn còn nhỏ ròng ròng trên tóc, cô kỳ quặc nhìn cậu.

“Ngoài trời mưa à?”

“Không.”

“Thế anh đang chơi trò gì đấy?”

“Anh……”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!