Trùng Sinh Đâu Đồng Nghĩa Với Việc Muốn Bị Các Mỹ Thiếu Nữ Chinh Phục

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

200 3835

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

36 126

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Hoàn thành)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

242 2776

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

174 1907

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

157 7038

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

219 1787

Quyển 1: Rạng đông tái khởi - Chương 17: Cô luôn mang theo kẹo chanh (1)

Chương 17: Cô luôn mang theo kẹo chanh (1)

Hôm nay đến trường từ sớm, cậu thấy trước cổng trường đang tụ tập một đám đông. Bọn họ đang lần lượt kiểm tra tư trang của từng học sinh bước vào. Bình thường việc này vốn dĩ đều do đội cờ đỏ đảm nhận. Chẳng hiểu sao vào hôm nay, giữa đám nữ sinh ấy lại sừng sững một giáo viên.

Ánh mắt Lâm Tri Diệc lướt qua đám đông, bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Thiếu nữ với mái tóc cắt ngắn ngang vai thanh thoát, đang tươi cười nói chuyện gì đó với cô bạn bên cạnh, hàng mi rợp bóng cứ chớp chớp liên hồi. Trên cánh tay cô cũng đeo một chiếc băng đỏ của đội kỷ luật.

Đối phương cũng vừa vặn đưa mắt nhìn sang. Bốn mắt chạm nhau, Triệu Thanh Ninh nháy mắt với cậu một cái, cậu cũng mỉm cười đáp lại.

“Lâm Tri Diệc.”

Hương hoa hồng trắng thoang thoảng vương vấn nơi chóp mũi. Cậu ngoái đầu lại theo tiếng gọi, chạm ngay vào đôi mắt sâu thẳm, tĩnh mịch.

Hai người chào hỏi nhau vài câu. Trình Hy Nhiên bước đến đứng cạnh cậu, cùng xếp hàng chờ đến lượt kiểm tra.

Vị giáo viên đột ngột xuất hiện này mang họ Tuân (荀). Thế nhưng nhân phẩm của ông ta thì đúng là ba chấm. Thế nên đám học sinh thường lén lút tráo đổi chữ, lén gọi chệch đi thành thầy Cẩu (苟).

Từng tốp học sinh sau khi bị kiểm tra xong xuôi liền cất bước vào khu giảng đường. Vị trí của Lâm Tri Diệc và Trình Hy Nhiên trong hàng cứ thế nhích dần lên, cho đến khi đứng ngay hàng đầu tiên.

Thầy Tuân hiển nhiên là nhận ra Trình Hy Nhiên. Ông ta cười khan một tiếng, nếp nhăn nơi khóe mắt xô cả vào nhau: “Trình Hy Nhiên thì chắc không cần phải kiểm tra đâu nhỉ? Người ta thành tích xuất sắc như thế, tôi chắc chắn yên tâm, kiểu gì cũng chẳng mang điện thoại đến trường đâu.”

Lời còn chưa dứt.

Ting!

Một tiếng chuông thông báo vang lên.

Mấy người có mặt ở đó vô thức đổ dồn ánh mắt vào chiếc túi đeo chéo của Trình Hy Nhiên. Âm thanh ấy rõ ràng vừa phát ra từ chính nơi đó.

Lâm Tri Diệc suýt thì phì cười. Thế này chẳng phải là vả mặt chan chát rồi sao?

Trình Hy Nhiên khẽ mím môi, tranh thủ lén lút liếc nhìn cậu một cái. Lâm Tri Diệc vậy mà lại đọc được một tia cảm xúc xẹt qua trong ánh mắt cô. Mỹ nhân băng giá này hiện tại đang thấy hơi ngượng rồi.

Thầy Tuân trầm ngâm mất một lúc, sau đó hắng giọng rống lên: “Người tiếp theo!”

Cái lão này? Trắng trợn vờ như không nghe thấy thật luôn à!?

Này này này, định xử lý theo kiểu điếc đột xuất đấy à? Tiếng chuông to oành như thế, Lão Cẩu à, ông thử nhìn biểu cảm của cái cô bạn mặt tròn đứng cạnh thầy xem, khó tả đến mức nào rồi kìa.

Cô bạn ấy lên tiếng rồi, vị cờ đỏ ấy cuối cùng cũng lên tiếng rồi:

“Thưa, thưa thầy… Có tiếng… tin nhắn…”

Thầy Tuân “hửm?” một tiếng đầy khó hiểu: “Có tiếng… sáo trúc? Không tồi không tồi, tiếng trúc thanh thúy, đây chính là âm vần của mẹ thiên nhiên đấy.”

Lâm Tri Diệc hóa đá tại chỗ.

WHAT?

Cái đệt, lão già này vừa mới chơi chữ đấy à? Vào đúng cái lúc này?

“Không phải… Là có tiếng điện thoại kêu…”

“Có tiếng con gà gáy? Rất tốt rất tốt, gà là loài động vật có ích cho nhân loại, nhắc nhở con người ta mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi. Được rồi, Trình Hy Nhiên, em mau vào lớp đi.”

Bạn mãi mãi không thể đánh thức một kẻ đang giả vờ ngủ.

Thầy Tuân còn tự tìm lý do vớt vát thêm một câu: “Người ta xếp hạng toàn khối chưa bao giờ lọt khỏi top mười. Học sinh xuất sắc như vậy, giáo viên chắc chắn phải yên tâm, khỏi cần kiểm tra! Nếu mấy đứa mà thành tích cũng chót vót như thế, tôi đây cũng yên tâm y hệt vậy!”

Trình Hy Nhiên lẳng lặng cất bước đi vào khu giảng đường. Lâm Tri Diệc theo thứ tự tiến lên phía trước.

Trong lòng cậu có chút nơm nớp lo sợ. Bởi vì chiếc điện thoại của cậu lúc này cũng đang nằm ngoan ngoãn trong cặp sách.

Nội quy nhà trường tuy cấm tiệt việc mang điện thoại, nhưng thực chất ai nấy cũng đều lén lút mang theo. Cái loại luật lệ này mọi người đều ngầm coi như không tồn tại. Chỉ cần không bị tóm tận tay thì chẳng có vấn đề gì, bạn bè với nhau cũng chẳng rảnh rỗi đi tố giác làm gì.

Ngày thường đội kỷ luật cũng chỉ làm cho có lệ, chẳng ai rảnh rỗi mà vạch lá tìm sâu. Muốn mang vào thì chịu khó giấu đi một chút, không bị mấy cô nàng cờ đỏ nhìn thấy thì cũng chẳng ai làm khó dễ làm gì.

Hoặc giả lỡ có bị phát hiện, thì cũng phải giấu ở chỗ khiến đối phương có muốn cũng chẳng mở miệng bóc phốt nổi… Lấy ví dụ như Hoàng chó điên chẳng hạn.

Lần nào Hoàng Chu Húc cũng nhét điện thoại vào ngay đũng quần, cộm lên một cục to tướng. Thế là một bầy nữ sinh cờ đỏ đẹp như hoa như ngọc dù có nhìn thấu, cũng sẽ đứt dây thần kinh xấu hổ chẳng dám chỉ điểm. Kết quả là cậu ta ngang nhiên mang điện thoại vào trường mỗi ngày.

Lâm Tri Diệc không đến mức bỉ ổi như cậu ta. Điện thoại của cậu được giấu kỹ trong ngăn phụ của cặp sách. Không bới lông tìm vết thì tuyệt đối không thể nhìn ra.

Nói cách khác, nếu thực sự muốn lục lọi thì kiểu gì cũng lòi ra.

Cậu để ý thấy chẳng biết từ lúc nào, Triệu Thanh Ninh đã lặng lẽ đổi vị trí, vừa vặn đến lượt cô phụ trách kiểm tra cậu. Lâm Tri Diệc chạm mắt với cô, nhìn thấy cô mỉm cười nháy mắt một cái.

Cậu thở phào nhẹ nhõm. Thầy Mã nói cấm có sai, kết giao nhiều bạn bè quả nhiên có vô vàn lợi ích.

Nào ngờ đúng lúc này, thầy Tuân, à không, thầy Cẩu. Chẳng hiểu vì lý do chết tiệt gì, ông ta đột ngột chỉ thẳng tay vào mặt cậu, cất giọng: “Để tôi kiểm tra cậu ta.”

Toang rồi!!!

Cậu lập tức mở lời: “Thầy Tuân, thành tích của em cũng nằm trong top mười toàn khối, có thể miễn kiểm tra được không?”

Dù sao cũng phải thử giãy giụa một phen.

“Không được!” Lão Cẩu lật mặt nhanh như chớp, nghề tay trái chắc là múa lật mặt Xuyên Kịch rồi. “Top mười toàn khối thì làm sao? Trạng thái học tập lơ đễnh thì kỳ thi tới thứ hạng cũng tụt dốc không phanh thôi! Hơn nữa, thanh minh tức là che đậy, cậu có tật giật mình đúng không, mau để tôi xem nào!”

Mẹ cái thằng @#$% nhà ông.

“Đây là cái gì?” Thầy Cẩu chỉ tay vào chiếc điện thoại. “Cậu xem xem, tôi đã bảo rồi mà? Biết ngay là cậu giấu đồ cấm mà, mau giao ra đây cho tôi.”

Bị ông ta bắt được thóp, mắng nhiếc một trận, ông ta mới chịu xua tay ra hiệu cho cậu vào trường.

Lâm Tri Diệc lôi điện thoại từ trong cặp ra. Triệu Thanh Ninh cực kỳ đúng lúc bước tới: “Thưa thầy, để em cất hộ cho.”

Thầy Cẩu ừ một tiếng, ra hiệu cho cô cầm lấy, miệng vẫn không ngừng quở trách: “Tối tan học tự lên văn phòng mà lấy điện thoại!”

Lâm Tri Diệc gật đầu lách qua người ông ta. Sau lưng lập tức vang lên tiếng đối thoại.

Người tiếp theo xếp sau cậu vậy mà lại là cậu bạn cùng bàn. Thằng nhóc để kiểu đầu nấm, tên là Ngô Tây Qua (Tây Qua = Dưa Hấu).

Tây Qua không mang điện thoại, đương nhiên chẳng sợ bị lục soát. Dưới sự kiểm tra bới bèo ra bọ của thầy Cẩu vẫn hoàn toàn trong sạch, vinh dự nhận được một lời khen “Không tồi!”.

“Đương, đương nhiên rồi! Em, em em là người tuân thủ nội quy nhất mà.” Ngô Tây Qua vui vẻ đáp lời, cậu nhóc này mắc tật nói lắp.

“Nhìn xem, mấy đứa mở to mắt ra mà xem, tất cả đều phải học tập bạn Ngô Tây Qua đây này!”

Lâm Tri Diệc nhún vai, rảo bước đi vào khu giảng đường.

Trong đầu văng vẳng lời thì thầm bên tai ban nãy của Triệu Thanh Ninh.

“Trưa nay hẹn ở chỗ cũ nhé.”

Ngô Tây Qua cũng lót tót bám theo cậu bước vào phòng học, vẻ mặt vẫn còn chút ngây ngô bắt chuyện: “Lâm, Lâm Tri, Tri Diệc.”

Đọc cái kiểu gì mà nghe như tên tiếng Nhật thế hả?

“Sao vậy”

“Lần, lần sau đừng, đừng mang điện thoại nữa. Lúc, lúc tan học lên lấy, kiểu, kiểu gì cũng bị bắt viết bản kiểm điểm đấy.” Cậu nhóc có vẻ rất sợ phải viết bản kiểm điểm. Hoặc nói đúng hơn, cậu ta thực chất rất sợ bị giáo viên phê bình.

“Cảm ơn cậu đã nhắc nhở.” Ngoài miệng Lâm Tri Diệc thì đáp lời như thế, nhưng trong thâm tâm lại tự nhủ: Lần sau vẫn mang.

Buổi trưa.

Cậu ngồi chờ bên bồn hoa, thầm nghĩ, rõ ràng mới gặp Triệu Thanh Ninh ở đây đúng một lần, vậy mà tự dưng lại biến thành “chỗ cũ” rồi, thú vị thật đấy.

Đợi một chốc, cậu nghe thấy tiếng bước chân chạy bộ dồn dập tiến lại gần.

Triệu Thanh Ninh mang theo đôi gò má đỏ ửng, khuôn ngực phập phồng lên xuống, hơi thở khe khẽ gấp gáp, vài lọn tóc mái ướt đẫm mồ hôi dán chặt lên vầng trán.

“Cho cậu này!”

Cô chìa chiếc điện thoại ra trả lại cho Lâm Tri Diệc.

“Cậu không biết đâu, tôi tuồn được cái của nợ này ra ngoài khổ sở đến mức nào đâu. Cảm giác cứ y như đặc vụ 007 ấy.”

“Cảm ơn, ngàn lần cảm ơn! Bạn hiền ạ, cậu mới là người anh hùng thực sự đấy.” Lâm Tri Diệc chỉ tay về phía cô, đồng thời nắm tay tự đấm thùm thụp lên ngực mình.

Cô phì cười, nhìn dáng vẻ bấm bấm điện thoại của Lâm Tri Diệc: “Bao uy tín nhé, người anh em.”

Bị cô cứ dán mắt nhìn chằm chằm, cậu đâm ra hơi ngại ngùng bèn lên tiếng: “Căng tin lát nữa là hết chỗ ngồi mất…”

“Có muốn đi ăn cùng nhau không?” Cô tiện miệng buông lời mời.

Hôm kia cũng chính là cái buổi trưa Lâm Tri Diệc nhặt lại kẹp tóc giúp Triệu Thanh Ninh, nghe cậu bảo vẫn chưa ăn cơm, lúc đó cô đã hơi muốn rủ cậu đi ăn cùng rồi. Nhưng ấp úng nửa ngày, cuối cùng lại chẳng dám mở lời. Lần này thì rốt cuộc cũng thốt ra được.

Lâm Tri Diệc thuận miệng đáp ứng ngay: “Được thôi, đi nào.”

Triệu Thanh Ninh cười rạng rỡ để lộ ra hai chiếc răng khểnh, xoay người cất bước đi trước cậu.

“Đi căng tin nào đây? Căng tin số 1 dạo này đang sửa chữa. Số 2? Số 3? Hay là số 2.5?”

“Số 3 đi. Cái dì ở căng tin số 2 mắc bệnh Parkinson rồi. Cứ mỗi lần múc đồ ăn vung muôi lên một cái là y như rằng tôi lại rớt mất hai miếng thịt.”

“Ha ha ha ha ha! Chuẩn chuẩn chuẩn!” Triệu Thanh Ninh cười đến là sảng khoái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!