Chương 21: ERROR
Công việc phụ đạo cho Hứa Hướng Dương kết thúc khi trời đã sang chiều.
Theo kế hoạch ban đầu, buổi học chỉ kéo dài bốn tiếng, nhưng cậu nhóc Hướng Dương dường như đã tìm thấy niềm hứng khởi với việc học. Cậu bé gặng hỏi Lâm Tri Diệc rất nhiều vấn đề, và cậu, với tinh thần "dạy mà chơi", đã hào phóng dạy thêm miễn phí nửa giờ đồng hồ nữa rồi mới chuẩn bị rời đi.
Lúc này, cái nắng gay gắt nhất trong ngày đã dịu bớt. Thẩm Thanh Hà vẫn chưa về nhà, nên khi cậu ra về, chính Lý Nghệ Chỉ là người tiễn cậu ra cửa.
“Cô không cần tiễn đâu, quay vào đi.”
Nhìn thiếu nữ chỉ khoác trên mình chiếc váy ngủ mỏng manh vẫn có ý định tiếp tục bước ra ngoài cùng mình, Lâm Tri Diệc khéo léo lên tiếng khuyên ngăn.
“Cậu có biết đường không đấy? Cứ đi vòng qua lối kia, xuống dưới chân dốc là có trạm xe buýt rồi.”
Cô đứng ngay trước ngưỡng cửa của dinh thự xa hoa, vươn ngón tay thon dài tựa búp măng ra chỉ dẫn cho cậu địa thế phức tạp của khu biệt thự, vì sợ cậu lần đầu tới đây sẽ bị lạc lối. Nhưng trên thực tế, khả năng định vị của Lâm Tri Diệc rất tốt, lối ra cậu đã sớm ghi nhớ rành rẽ trong đầu.
“Đừng có quên giao kèo của chúng ta đấy nhé.”
Cô giơ một ngón tay lên, biểu cảm vô cùng tinh quái.
Lý Nghệ Chỉ còn nhấn mạnh thêm một lần nữa: Tuyệt đối không được để Thẩm Thanh Hà biết chuyện cô nhờ cậu phụ đạo riêng.
Lâm Tri Diệc nghiêm túc cam đoan sẽ làm đúng như vậy, nhưng trong lòng không khỏi thầm cảm thán.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy một đứa trẻ lén lút sau lưng phụ huynh để… đi học thêm.
Cảm giác xác suất xảy ra chuyện này còn thấp hơn cả việc một người lạ tự dưng chạy tới nhét vào tay cậu 200 tệ vậy.
Nào ngờ, vừa mới chào tạm biệt cô gái có phần kỳ lạ này xong, vừa bước ra khỏi cửa, một sự kiện xác suất thấp khác lại lập tức ập đến.
Cậu vừa rời khỏi khu biệt thự, sải bước xuống một con dốc lớn thì bắt gặp một cô gái trẻ đang đi ngược chiều lên. Cô mặc một chiếc áo khoác xanh phối cùng chân váy ngắn màu trắng, đôi chân thon dài trắng ngần lướt trên đôi giày thể thao trắng tinh khôi không một vết bụi.
Lâm Tri Diệc đang đi xuôi theo hướng nắng, mắt hơi nheo lại. Cậu xuống dốc, còn cô lên dốc.
Thiếu nữ che một chiếc ô che nắng màu trắng, từ góc nhìn của Lâm Tri Diệc, chiếc ô đã che khuất nửa thân trên của cô.
Khi hai người tiến lại gần, Lâm Tri Diệc định lách qua người cô thì đột nhiên, cô gái ấy cất giọng bình thản gọi tên cậu.
“Lâm Tri Diệc.”
Cậu khựng lại nhìn đối phương. Cô gái khẽ nâng tán ô, bên dưới hiện ra khuôn mặt với những đường nét tinh xảo cùng đôi mắt đẹp nhưng mang vẻ lạnh lùng, xa cách.
Một cơn gió thoảng qua làn da nơi cổ, cảm giác mát lạnh khiến tim cậu khẽ run rẩy.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lâm Tri Diệc cảm thấy đây chính là cô gái xinh đẹp nhất thế gian.
“Lớp trưởng? Sao lại gặp cậu ở đây, trùng hợp thật đấy.” Cậu sực tỉnh, dùng giọng điệu ngạc nhiên để che giấu sự rung động nhất thời trong lòng.
“Đúng vậy, sao cậu lại ở đây?”
“Tôi tới đây làm thêm, dạy gia sư. Còn cậu?”
“Tôi sống ở gần đây.” Cô đưa ngón tay chỉ vào khoảng không, ra hiệu hướng nhà mình ở phía đó.
Biệt thự đơn lập, tựa núi gối rừng.
Việc cô sống ở đây không khiến Lâm Tri Diệc ngạc nhiên, điều làm cậu thấy lạ là Trình Hy Nhiên lại đi bộ một mình, không có xe đưa xe đón.
“Ra là vậy.” Cậu đáp.
Giữa hai người rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Cô đột nhiên tò mò hỏi: “Cậu dạy học sinh lớp mấy?”
“Tiểu học. Lúc đầu tôi cứ ngỡ là học sinh cấp hai, tại lúc đó quên không hỏi cho rõ.”
Đứng giữa đường nói chuyện, nắng vẫn hơi gắt khiến Lâm Tri Diệc nheo mắt lại.
Trình Hy Nhiên tiến lên một bước, giơ tán ô che lên đầu cho cả hai người. Ánh sáng chói mắt bị ngăn lại, mùi hương hoa hồng trắng dịu nhẹ len lỏi vào cánh mũi cậu.
Lâm Tri Diệc đột nhiên cảm thấy muốn bỏ chạy.
Gần đây, linh hồn mười bảy tuổi có vẻ đang chiếm ưu thế quá nhiều, đã đến thời kỳ bộc phát rồi.
“Cậu bé đó… hình như còn có một người chị gái nữa đúng không?” Cô im lặng một lát rồi hỏi.
“Đúng vậy.”
Nghe cậu khẳng định, Lâm Tri Diệc cảm thấy Trình Hy Nhiên đã tĩnh lặng mất ít nhất mười giây. Cậu nhận ra điều bất thường: “Lớp trưởng, cậu quen họ sao?”
Trình Hy Nhiên gật đầu: “Chị gái của câu bé ấy là bạn của tôi.”
Thế à, bạn của cậu đang nhờ tôi phụ đạo đấy. Nhưng cậu không nói câu đó ra khỏi miệng.
Dẫu cho Lý Nghệ Chỉ chỉ dặn không được nói với Thẩm Thanh Hà chứ không cấm nói với Trình Hy Nhiên, nhưng cậu không phải kẻ lắm mồm.
“Ồ, thế thì đúng là trùng hợp thật… Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại ở trường.”
Cậu vội vã thoát ra khỏi tán ô, nhanh chân bước đi. Nhưng mới đi được một bước, một tiếng gọi từ phía sau đã níu chân cậu lại.
“Lâm Tri Diệc.”
Cậu dừng bước, chậm rãi quay người lại. Đôi mắt thiếu nữ bình thản nhìn xoáy vào cậu.
“Có muốn lên nhà tôi ngồi chơi một lát không? Hiện tại ở nhà không có ai cả.”
Ánh mắt cậu khựng lại: “… Thôi lớp trưởng, lát nữa tôi còn có việc.”
Biểu cảm của Trình Hy Nhiên không chút thay đổi, cô chỉ gật đầu: “Vậy hẹn gặp lại ở trường.”
Cô quay người rời đi, bóng lưng yểu điệu xa dần.
Lâm Tri Diệc cũng quay đầu, tiếp tục xuống dốc.
Tại sao mình lại từ chối? Suốt quãng đường về, cậu cứ mãi quẩn quanh với ý nghĩ đó.
Cô đã chủ động mời mình rồi. Đến nhà cô, hai người có thể cùng trò chuyện, hiểu nhau hơn, dần dần trở nên thân mật. Thậm chí có thể được thấy phòng của cô, và nếu đủ may mắn, biết đâu sẽ có một chút chuyện mờ ám xảy ra.
Có lẽ là bởi vì… cậu đã không còn thích Trình Hy Nhiên nữa. Có lẽ không nên tiếp xúc quá nhiều, để tránh đối phương nảy sinh hiểu lầm.
“Mày thực sự không còn thích cô ấy nữa sao? Thế tại sao mày lại tham gia câu lạc bộ của cô ấy?” Linh hồn tuổi mười bảy khó chịu vặn hỏi.
“Đó chẳng phải là để đối phó với lão Mã sao?” Linh hồn người trưởng thành thay cậu trả lời.
Phải rồi, cậu không còn thích Trình Hy Nhiên nữa, vào câu lạc bộ chỉ là để đối phó với giáo viên thôi.
Nghĩ đến đây, cậu đột ngột dừng bước.
Một cơn gió thổi qua làm rối mái tóc cậu. Rõ ràng đang là giữa mùa hè oi bức, nhưng cậu lại cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương.
Một ý nghĩ chực chờ thoát ra trong đầu, nhưng rồi lại biến mất trong chớp mắt.
Cậu nhíu mày, bản năng mách bảo có điều gì đó rất kỳ lạ, nhưng lại không thể nắm bắt được mảnh vỡ ký ức đang trôi nổi kia.
Với cái cảm giác bất an không rõ nguyên do đó, suốt dọc đường về nhà, tâm trí cậu cứ treo ngược trêm cành cây.
Tiếng lạch cạch mở khóa vang lên.
Lâm Ánh Nguyên mở cửa, hét lớn một câu “Em về rồi đây!”, sau đó đá văng đôi giày, lao thẳng vào phòng tắm và kêu gào “Đi tắm đây, đi tắm đây!”. Cô cũng đổ mồ hôi nhễ nhại.
Lâm Tri Diệc ngồi thẫn thờ trên sofa.
Đến khi Lâm Ánh Nguyên tắm xong đi ra, cậu vẫn ngồi yên ở đó. Cô vừa lau tóc vừa kỳ quặc nhìn ông anh trai đang ngồi đực mặt ra như tượng gỗ trên ghế.
“Anh có sao không đấy?”
“Ánh Nguyên này.” Cậu ngơ ngác nhìn cô một cái.
“Gì thế?”
“Em đã bao giờ gặp kiểu người mà… rõ ràng là ai cũng thích người ấy, nhưng em lại chẳng hề có cảm giác gì không?”
Lâm Ánh Nguyên nhạy bén nhận ra tâm trạng anh mình có gì đó không ổn. Cô quan sát kỹ sắc mặt cậu rồi lên tiếng: “Chưa gặp bao giờ. Anh không thích ai à? Sao thế, kể em nghe xem nào?”
“…”
Lâm Tri Diệc lại chìm vào im lặng.
Thấy cậu không nói, cô nhóc tự mình tiếp lời: “Nhưng mà cũng bình thường thôi. Thích hay không thích là chuyện cá nhân mà, đôi khi chẳng giải thích nổi cho người khác đâu, chỉ mình anh biết tại sao là được. Anh tự biết là được rồi, quan tâm người ta làm gì?”
Phải rồi, chỉ cần mình biết là được…
Nhưng mà mình đâu có biết?
Đúng thế, tại sao lại không thể thích Trình Hy Nhiên? Có gì mà không thể thích chứ? Tại sao trong tiềm thức, cậu luôn cảm thấy mình không được phép thích cô?
Cơ hội trọng sinh quý giá nhường nào. Quay trở lại đây và phát hiện ra bản thân kiếp này vẫn còn yêu nồng nàn mối tình đơn phương của kiếp trước, rồi dốc sức theo đuổi cô, bù đắp cho một nỗi nuối tiếc thuở thiếu thời.
Nghe qua thì đây là một câu chuyện vô cùng tuyệt vời mà. Dù cuối cùng không đến được với nhau, thì chí ít việc đã thử sức cũng giúp cậu hòa giải được với chính mình, không phải sao?
Vậy tại sao, trong sâu thẳm tiềm thức, cậu lại luôn kháng cự chuyện này?
Cậu nhíu chặt mày, những giọt mồ hôi li ti rịn ra trên trán.
Cậu cảm thấy… mình không giống chính mình cho lắm.
Bất chợt, cậu cảm giác như một sợi dây vốn luôn căng cứng trong não mình vừa đứt phựt.
Có những chuyện bạn chưa bao giờ thèm suy nghĩ đến, nhưng một khi đã bắt đầu đặt câu hỏi, bạn sẽ thấy nó phi lý vô cùng, càng nghĩ càng thấy nực cười.
Lúc đầu cậu cứ ngỡ đó chỉ là sự tự giễu của một bản thân trưởng thành đối với những cảm xúc thời thơ dại, nhưng dần dần cậu nhận ra không phải vậy. Cậu nhận ra việc mình phủ nhận tình cảm dành cho Trình Hy Nhiên đã đạt đến mức độ gần như là cố chấp.
Giống như… một ý nghĩ bị ai đó cưỡng ép cấy sâu vào trong đại não vậy.
“Cậu không được phép thích Trình Hy Nhiên.”
Giọng nói của một thiếu nữ đột nhiên vang lên bên tai, hư ảo như mộng mị, vừa mờ mịt lại vừa rõ ràng. Đó là giọng của ai?
Cậu bừng tỉnh, đứng bật dậy, lao vào nhà vệ sinh tạt nước lên mặt cho tỉnh táo.
Cậu chống tay lên bồn rửa, nhìn vào gương. Trong gương phản chiếu khuôn mặt góc cạnh của một thiếu niên, những giọt nước lăn dài trên má.
Thật kỳ lạ.
Sau lần trọng sinh này, dường như có điều gì đó đã thay đổi.
Trong phút chốc, nhìn qua tấm gương, thứ cậu thấy không còn là chính mình nữa, mà là một con rối bị giật dây, đang bước đi theo một quỹ đạo đã được lập trình sẵn, tiến về một kết cục không thể tránh khỏi của định mệnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
