Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 197 : Cây thông Noel và những tờ giấy ước nguyện

Chương 197 : Cây thông Noel và những tờ giấy ước nguyện

“Kết quả thế nào?”

Bà chủ mặt mày khó coi: “Kết quả là La Cường thấy anh trai bạn nữ đó bị xe đâm trong con hẻm nhỏ. Lúc đó thằng bé sợ quá, trốn tiệt không dám lại gần. Đến lúc hoàn hồn thì xe đã đi mất, anh trai kia cũng tập tễnh về nhà rồi.”

“Nhưng hôm sau, anh trai bạn nữ kia qua đời. Chuyện này trở thành bóng ma tâm lý của thằng bé, nó cứ áy náy mãi.”

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, người đàn ông đang ăn quýt gật đầu ngơ ngác, rồi biện minh: “Cái này... cũng đâu trách La Cường được, nó mới học lớp 4. Lúc đó nó còn định đuổi theo xin lỗi cơ mà, người anh trai kia bị xe đâm cũng đâu thể đổ lỗi cho nó được.”

“Nhưng chuyện anh trai bạn nữ kia bị đâm chết là thật. Nếu tối hôm đó cậu ấy không ra ngoài...”

Người đàn ông nhai miếng quýt, thở dài, rồi hỏi: “À, thế có bắt được tài xế không?”

Bà chủ: “Nghe nói tài xế có đền tiền, nhưng không nhiều, sau đó thế nào thì không rõ nữa.”

“Đúng là xui xẻo thật.”

Nói đến đây, người đàn ông liếc nhìn La Cường đang cắm cúi làm bài tập, cảm thán: “Thằng bé này sang năm thi đại học rồi, cho nó đổi môi trường sống một thời gian chắc sẽ khá hơn. Thế nào? Có hỏi nó muốn thi trường nào chưa?”

Bà chủ: “Nó bảo muốn thi vào một trường ở thành phố Châu, đến thành phố lớn cho biết.”

“Điểm chuẩn ở đó cao lắm đấy?”

“Thì học lực của La Cường cũng đâu có tệ.”

“Hê, cũng phải.”

“Thôi đừng nói nữa, mau mang váy múa đến cho người ta đi. Khu chung cư Hạnh Phúc, tòa 23, phòng 1701, đừng quên đấy, tên người nhận là Lục Viễn Thu.”

“Được rồi, đi đây!”

Người đàn ông ném vỏ quýt vào thùng rác, ôm gói hàng bước ra khỏi cửa hàng Vũ Động Thanh Xuân.

Đêm xuống.

Trường Trung học số 7 Lô Thành, giờ tự học tối.

Lục Viễn Thu đang chăm chú giải đề Toán, bỗng nghe thấy tiếng vo ve bên tai.

Cậu ngẩng đầu lên, thấy một con bướm đêm đen sì to bằng ngón tay út đang đậu trên tường.

Lục Viễn Thu không để ý, định làm bài tiếp, nhưng dần dà, cậu nhìn chằm chằm vào tờ đề thi mà thấy chán ngắt, chủ yếu là vì bài này khó quá, nghĩ mãi không ra.

Cậu thiếu niên ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn con bướm đêm trên tường. Nhìn một lúc, dường như nghĩ ra trò gì hay ho, khóe miệng từ từ nhếch lên nụ cười tà ác.

Lục Viễn Thu liếc nhìn cô bạn cùng bàn buộc tóc đuôi ngựa đang yên lặng làm bài, rồi nhìn những tấm lưng đang cúi đầu của các bạn khác trong lớp, cuối cùng nhìn về phía Tô Diệu Diệu đang cúi đầu xem điện thoại trên bục giảng.

Im lặng quá, im lặng quá, thế này có ổn không? Không ổn chút nào.

Trong đầu cậu hiện lên một từ tiếng Anh.

Passion (Đam mê)!!!!

Thế là cậu thiếu niên bất ngờ co rúm người lại, hét lên đầy sợ hãi: “Á!!! Có sâu——!!! Sợ quá đi mất!!”

Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía bàn cuối cạnh cửa sổ.

Bạch Thanh Hạ giật mình vì tiếng hét, run bắn người quay sang nhìn cậu. Lục Viễn Thu đang cười “khà khà khà”, đột nhiên nghe tiếng “phạch phạch”, cậu quay đầu lại, phát hiện con bướm đêm trên tường đang bay về phía hai người.

Đậu xanh, mày điều khiển bằng giọng nói à! Nụ cười trên mặt Lục Viễn Thu cứng đờ.

Cậu không sợ con bướm này, nhưng sợ nó lao vào mặt mình!

Thấy nó sắp bay tới, Bạch Thanh Hạ cũng sợ hãi ngả người ra sau. Lục Viễn Thu vội vàng đẩy cô gái nhỏ vào trong, con bướm đêm bay vèo qua giữa hai người.

Trịnh Nhất Phong bị đánh thức, ngẩng đầu nhìn về phía đó.

Lục Viễn Thu giơ tay đập con bướm, nhưng trượt, tuy nhiên cậu đã thành công xua nó bay vào giữa lớp.

Cao Cường ngồi gần đó lập tức hưng phấn hét lên, quả không hổ danh là cây hoạt náo của lớp: “Vãi chưởng! Bay tới rồi! Bay tới rồi! Đập nó đi!”

Tô Diệu Diệu dường như rất sợ mấy con vật có cánh này. Dù đang đứng trên bục giảng cách con bướm khá xa, nhưng cô vẫn sợ hãi đứng bật dậy, chạy bước nhỏ trốn ra cửa lớp.

“Nhanh nhanh nhanh! Mở cửa sổ ra, đuổi nó đi!”

Tô Diệu Diệu sốt ruột gọi.

Nhưng đám con trai dường như đã thống nhất ý kiến ngay từ khoảnh khắc này, đồng thanh hét lớn: “Mau đóng cửa sổ lại! Đừng để nó bay mất! Đập chết nó!!!”

Đám con gái: “Mở cửa sổ ra! Đuổi nó đi!!!”

Đám con trai: “Đóng cửa sổ lại! Đập chết nó!!!”

Bạch Thanh Hạ ngồi cạnh cửa sổ định mở ra, nhưng cậu thiếu niên phía sau đã đứng dậy đóng sầm cửa lại.

Bạch Thanh Hạ khó hiểu quay đầu, rồi cau mày, nhận ra Lục Viễn Thu cố tình làm vậy.

“Các em làm cái gì thế hả!”

Tô Diệu Diệu nhìn cảnh tượng hỗn loạn, dậm chân lo lắng.

Con bướm đêm đen sì bay lượn trên không trung, đám con trai thi nhau cuộn sách lại, đứng lên ghế, vung sách đập tới tấp.

Lúc này sách của Chung Cẩm Trình quẹt trúng con bướm, khiến nó rơi bộp xuống đầu Trần Phi. Cô gái ngước mắt lên nhìn, sợ hãi hét toáng lên, vội vàng đưa tay gạt đi.

Con bướm lại rơi xuống đầu Trịnh Nhất Phong bên cạnh.

Tô Diệu Diệu nhìn cảnh này mà mắt trợn tròn, không thể tưởng tượng nổi cảm giác có con “quái vật nhỏ” đó trên đầu sẽ thế nào.

Trịnh Nhất Phong lờ đờ ngước mắt lên nhìn, vẻ mặt bình thản.

Trần Phi thì hoảng loạn, co rúm người lại hét: “Trịnh Nhất Phong, nó ở trên đầu cậu kìa!”

Trịnh Nhất Phong: “Ờ.”

Kết quả giây tiếp theo, hai cuốn sách cùng lúc đập bốp vào đầu Trịnh Nhất Phong. Lục Viễn Thu và Chung Cẩm Trình cầm sách nhìn nhau, con bướm vẫn trốn thoát thành công, chỉ có Trịnh Nhất Phong bị đập cho choáng váng, tỉnh cả ngủ.

Lục Viễn Thu nghiêm túc: “Người anh em, tôi định cứu ông đấy, nhưng anh hùng cũng có lúc lỡ tay mà.”

“Bốp!”

Một tiếng động giòn giã vang lên, Vương Hạo Nhiên đã đập bay con bướm. Nó bay về phía cửa, Tô Diệu Diệu thấy thế vội ngồi thụp xuống, phía sau cô kịp thời xuất hiện một người phụ nữ đẫy đà.

Xác con bướm rơi vào tóc Lưu Vi. Bà cô chủ nhiệm vội lắc đầu rũ nó ra, cúi xuống nhìn, sợ hãi nhảy dựng sang một bên.

Sau đó bà quay sang quát lớp học đang hỗn loạn: “Coi trời bằng vung rồi hả! Ở văn phòng cũng nghe thấy các em la hét om sòm! Có mỗi con sâu thôi mà, làm quá lên thế à?!”

Nói xong, bà liếc nhìn Tô Diệu Diệu vẫn đang ngồi co ro dưới đất run lẩy bẩy, khóe miệng giật giật, vội bước tới đỡ cô dậy.

Đám con trai lập tức về chỗ ngồi ngay ngắn, Vương Hạo Nhiên thì thấp thỏm cúi gằm mặt.

Nhưng điều cậu ta lo sợ không xảy ra. Lưu Vi bước vào lớp, gõ gõ lên cạnh bục giảng, nghiêm giọng nói: “Nói một chuyện, cây thông Noel cạnh tòa nhà dạy học các em thấy chưa?”

Cả lớp ngơ ngác.

Lưu Vi: “Trường đặc biệt tổ chức hoạt động cho lễ Giáng sinh, dành cho toàn trường. Các em viết điều ước lên giấy, rồi treo lên cây. Ghi tên hay không tùy ý, muốn viết thì viết. Nhưng nếu ghi tên thì có quà đấy, nghe nói hôm Giáng sinh sẽ chọn ra một số tờ điều ước có ghi tên, bỏ vào tất, trong tất sẽ có quà Giáng sinh.”

Cao Cường hỏi: “Là ông già Noel bỏ quà vào ạ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!