Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 02 - Chương 195 : Vì cô gái tốt bụng này, cháu sẽ ích kỷ một lần

Chương 195 : Vì cô gái tốt bụng này, cháu sẽ ích kỷ một lần

“Lão Trịnh, con gái tôi mới chính là hy vọng cứu vãn thương hiệu Bạch Tê.”

...

Câu nói ấy hiện lên trong đầu, Lục Viễn Thu vừa bất ngờ vừa thấy hợp lý, đưa tay gãi đầu húi cua.

Trong điện thoại, giọng Lục Thành vang lên: “Không ngờ ông chủ Bạch còn giữ lại con bài này, âm thầm trao công thức bí mật cho con gái. Bác đoán Tiểu Hạ cũng không biết đâu, nếu không con bé đã chẳng hồn nhiên nấu bát mì ấy trước mặt bao người.”

Lục Viễn Thu ngước mắt lên hỏi: “Mọi người định làm gì?”

Giọng ông Nhị gia uy nghiêm truyền tới: “Chủ nhật tuần sau, cháu dẫn con bé đến văn phòng ông. Ông và hai bác sẽ nói chuyện với nó.”

Lục Viễn Thu im lặng, dường như chưa hoàn hồn, vẫn đang tiêu hóa thông tin này.

Công thức thật sự của mì ăn liền Bạch Tê đã biến mất 14 năm nay, nhiều người thậm chí đã quên mất hương vị của loại mì từng làm mưa làm gió khắp cả nước ấy.

Nói cách khác, Bạch Thanh Hạ đang nắm trong tay khối tài sản trị giá hàng trăm triệu tệ.

Nhưng chính cô cũng không hề hay biết.

Giọng ông Nhị gia lại vang lên: “Nghe thấy chưa? Nếu thỏa thuận thành công, nhà họ Lục sẽ không để con bé thiệt thòi đâu.”

Lục Viễn Thu hít sâu một hơi, cố nặn ra nụ cười, giọng nhẹ tênh: “Đến lúc đó hẵng hay ạ.”

Chưa đợi ông Nhị gia nói tiếp, cậu đã cúp máy.

Lục Viễn Thu thở dài, lặng lẽ ngồi xuống bên bồn hoa.

Để Bạch Thanh Hạ giao công thức ra, dù là giao cho người nhà họ Lục chứ không phải người ngoài, nghe có vẻ không tệ... nhưng làm vậy có thực sự đúng không?

Nếu cảm thấy đúng, có lẽ vừa nãy Lục Viễn Thu đã vui vẻ nhận lời ông Nhị gia rồi.

Nhưng cậu đang do dự.

Có lẽ vì nể mặt cậu, cô gái ngốc nghếch ấy sẽ đồng ý giao công thức cho ông Nhị gia, dù sao giữ trong tay cũng chẳng để làm gì.

Nhưng làm vậy có công bằng với cô không?

Có công bằng với chú Bạch không?

Công thức nằm trong tay cô thì cô có giá trị, công thức bị công khai thì cô mất đi giá trị. Đó là suy nghĩ của bất kỳ thương nhân nào, kể cả ông Nhị gia, bác cả và bác hai.

Nhưng Lục Viễn Thu lại nghĩ, Bạch Thanh Hạ không nên dâng công thức của bố cho người khác, dù đó là người nhà họ Lục... Cô nên dùng chính đôi tay mình để làm rạng danh công thức ấy trong tương lai, hoàn thành tâm nguyện dang dở của bố.

Hoặc ít nhất, hãy giao công thức cho cậu, để cậu cùng cô phát triển nó trong tương lai... Bởi vì “chúng ta là một”, câu nói đó Lục Viễn Thu không nói suông.

Cậu là một trong những người tốt nhất trên đời đối với cô gái nhỏ, và cái “một trong” ấy chỉ bao gồm hai người. Bạch Thanh Hạ cũng chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong lòng cậu. Vì vậy Lục Viễn Thu tự thấy mình có tư cách cùng cô nắm giữ công thức này, bởi mục đích của cậu sau khi có được công thức không chỉ là kiếm tiền.

Bác cả, bác hai, ông Nhị gia tuy không xấu, cũng là người thân, nhưng họ suy cho cùng vẫn là những thương nhân lạnh lùng, và họ với Bạch Thanh Hạ, suy cho cùng vẫn là người dưng nước lã.

Xin lỗi ông Nhị gia, bác cả, bác hai.

Vì cô gái tốt bụng này, cháu sẽ ích kỷ và tùy hứng một lần.

Cất điện thoại vào túi, Lục Viễn Thu đi về phía chiếc xe Audi. Bạch Thanh Hạ xuống xe nhường cậu vào ngồi giữa, còn cô quen ngồi ngoài rìa.

Đóng cửa xe, Lục Thiên hỏi: “Sao thế? Nói chuyện gì mà phải tránh mặt mọi người?”

Lục Viễn Thu: “Không có gì to tát đâu bố, về nhà thôi.”

Chiếc Audi lăn bánh. Bạch Thanh Hạ lặng lẽ quay sang nhìn cậu thiếu niên bên cạnh, tay nắm chặt gấu váy trên đầu gối, cuối cùng cũng không nhịn được thốt ra câu hỏi đã kìm nén bấy lâu: “Hôm nay tớ có... làm sai gì không?”

Lục Viễn Thu nhìn cô, cười nhéo má cô: “Cậu nói linh tinh cái gì đấy? Hôm nay cậu là người thể hiện xuất sắc nhất đấy!”

Nghe hai đứa nói chuyện, Tô Tiểu Nhã cũng quay lại phụ họa: “Đúng đấy Tiểu Hạ, con giành được cả thỏi vàng cơ mà, sao lại làm sai gì được.”

Lục Viễn Thu đoán được lý do cô hỏi vậy, bèn an ủi: “Bà nội tớ là cao thủ làm mì, mỗi lần nếm được bát mì ngon hơn mình làm, bà đều có biểu cảm đó đấy. Đó là biểu cảm bị sốc, lần nào bà cũng sốc rất lâu.”

“Thật á?” Nghe vậy, Bạch Thanh Hạ cuối cùng cũng bật cười xấu hổ.

“Thật mà.”

Nói xong, Lục Viễn Thu đặt thỏi vàng vào lòng Bạch Thanh Hạ: “Cái này là của cậu.”

Cô gái nhỏ vội từ chối: “Tớ không lấy đâu, tớ chỉ tình nguyện giúp cậu làm mì thôi mà.”

Lục Viễn Thu thấy cô từ chối cũng không ép, để thỏi vàng ở nhà cô không an toàn, chi bằng cậu giữ hộ cô trước.

“Thế này nhé, tớ lấy cả cũng ngại, ừm... tiền may váy của cậu coi như xong nhé, trừ vào đây.”

Nghe Lục Viễn Thu nói vậy, tuy hơi ngại ngùng nhưng Bạch Thanh Hạ vẫn vui vẻ gật đầu, rồi lại cúi đầu e thẹn.

Vì cô thực sự đã lo lắng về số tiền may váy này rất lâu rồi.

Cô biết một thỏi vàng chắc chắn rất rất giá trị, so với nó, việc cô giúp Lục Viễn Thu thắng cuộc rồi được trừ tiền váy chắc cũng không có gì quá đáng... chắc là công bằng thôi.

Chiếc Audi đi xa dần.

Nhìn theo bóng chiếc Audi khuất dần, Trương Dật Bân mặc vest trắng dập tắt điếu thuốc trên tay, ngồi vào xe, cười hỏi người bạn bên cạnh:

“Lão Lý, cậu thiếu gia nhà họ Lục kia có biết tôi không nhỉ? Sao tôi cảm giác cậu ta có vẻ thù địch với tôi thế? Cậu ta đã tiếp quản công ty đâu, chắc không đến mức đó chứ, ha ha.”

Thanh niên mặc vest đen được gọi là lão Lý đáp: “Thù địch với cậu á? Cậu nhìn nhầm rồi chăng?”

Trương Dật Bân cười xòa: “Chắc tôi đa nghi quá, hôm nay cậu ta làm động tác khiêu khích với tôi, làm tôi hơi ngớ người.”

Thanh niên vest đen: “À đúng rồi, tôi nghe nói em trai cậu đang thi đấu bóng rổ với cậu ta ở trường đấy. Có khi vì là đối thủ trong trường nên cậu ta ghét lây sang cả ông anh này, cậu không biết em trai cậu đấu với cậu ta à? Ông chủ Liễu cũng đang quan tâm vụ này đấy.”

Trương Dật Bân ngẩn ra, cười lắc đầu: “Không biết, tôi với thằng em đó... bình thường ít nói chuyện lắm. Haiz, tuổi nổi loạn mà.”

Nếu là vì chuyện bóng rổ thì sự thù địch kia dễ giải thích rồi. Hừ, hóa ra vẫn chỉ là một thằng nhóc con.

Trương Dật Bân cứ tưởng Lục Viễn Thu biết những chuyện hắn làm sau lưng nên mới ra hiệu cảnh cáo khi hắn “ngắm nghía” cô gái kia...

...

1 giờ 30 phút chiều.

Trường Trung học số 7 Lô Thành.

Đúng giờ hẹn, Trịnh Nhất Phong rời bữa tiệc, mặc nguyên bộ vest đến cổng trường.

Mặc vest chơi đàn piano chắc đẹp trai lắm nhỉ? Tuy cậu thiếu niên muốn buổi “hẹn hò” này trang trọng một chút, nhưng không muốn lộ liễu quá, lát nữa cứ giải thích là vừa đi tiệc về vậy.

Đang đợi Tô Diệu Diệu thì điện thoại reo.

Nhìn tên người gọi là mẹ kế, Trịnh Nhất Phong áp điện thoại vào tai.

“Trịnh Nhất Phong mày muốn chết à? Mày vứt thằng Tuấn Hào ở đấy, chú hai mày đang bàn chuyện làm ăn, thời gian đâu mà trông nó?!”

Trịnh Nhất Phong lạnh lùng đáp: “Tôi cũng có việc chính, nó không lạc được đâu.”

“Mày thì có việc chính chó gì! Đồ rác rưởi đẻ ra đã là rác rưởi, cùng một giuộc với con mẹ mày! Thích đi chứ gì? Tối nay đừng vác mặt về nữa!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!