Chương 193 : Lấp lánh tỏa sáng
“Chị ba bắt nạt trẻ con!”
Lục Dĩ Đông nhe nanh múa vuốt định giật lại túi bột mì. Bình thường phải động tay động chân thì cô bé yếu ớt như Lâm Đại Ngọc, nhưng lúc này lại hung hăng như Lý Quỳ.
Lục Đậu Tình phản bác em gái bằng giọng chậm rãi đầy tủi thân: “Chị cũng vẫn là trẻ con mà...”
Đứng ngoài đám đông, bác ba Lục Uyên nhìn cảnh này mà thấy mất mặt, cười gượng gạo với mọi người xung quanh.
Đường đường là người lớn 20 tuổi đầu rồi mà đi tranh giành với con nhóc 14 tuổi, túi bột mì có thiếu đâu...
Chị cả nhanh chóng cốc đầu mỗi đứa em một cái, mắng: “Trên bàn đầy ra đấy không lấy, đi tranh nhau làm gì!”
Lục Đậu Tình lúc này mới buông tay, quả nhiên thấy đám đông tản ra, trên bàn còn lại cả đống túi bột mì. Xem ra “bột mì” không phải hàng hiếm.
Vừa dạy dỗ xong hai cô em gái, chị cả quay sang thì thấy Bạch Thanh Hạ đã ôm một đống đồ về đặt lên bếp lò rồi.
Cảm giác này giống hệt như đang trong giờ học, cúi xuống nhặt cái bút, ngẩng đầu lên đã thấy bảng đen viết chi chít chữ.
Từ từ thôi! Chậm lại chút! Không theo kịp mất! Chị cả thầm gào lên trong lòng.
Liễu Vọng Xuân nãy giờ vẫn bắt chước Bạch Thanh Hạ, nhưng vẻ mặt cô nàng ngày càng hoang mang. Bạch Thanh Hạ lấy hành lá thì còn hiểu được, nhưng tại sao lại lấy cả thịt lợn?
Thịt lợn trên bàn không nhiều, chỉ mình Bạch Thanh Hạ lấy một phần, phần còn lại chẳng ai dám động vào vì không biết sơ chế thế nào.
Chẳng lẽ cậu ấy định nấu món cao lương mỹ vị gì à? Thế thì mình chịu rồi, thôi học mót mấy cái râu ria vậy... Nghĩ thế, Liễu Vọng Xuân lập tức từ bỏ ý định lấy thịt lợn.
Tuy nhiên, thấy Bạch Thanh Hạ lấy gia vị gì, cô nàng cũng bắt chước lấy theo, dù sao dùng gia vị cũng dễ hơn sơ chế thịt lợn nhiều.
Trên bàn dài lúc này, ba thứ ế ẩm nhất là bột mì, muối và cán bột.
Thấy mấy cậu thiếu niên cầm cán bột khua khoắng trêu đùa nhau như đang “đại chiến”, các bậc phụ huynh đứng xem chỉ biết toát mồ hôi hột.
Vốn định để lũ trẻ thể hiện chút tài năng trước mặt các bậc trưởng bối cho nở mày nở mặt, giờ chỉ cầu mong chúng đừng làm ra món “thảm họa” nào khiến cụ bà Lục ăn vào phun ra ngay tại chỗ, thế thì mất mặt lắm.
Thấy Bạch Thanh Hạ lấy toàn những thứ khó hiểu, mấy chị em nhà họ Lục dần từ bỏ ý định học theo. Nói thật lòng, họ cũng chẳng mong giật giải thỏi vàng, chỉ mong đừng nấu dở quá khiến bà nội phật ý là được.
Lúc này, khá nhiều người đã lấy xong đồ và quay về “chiến trường” của mình. Bước đầu tiên đương nhiên là nhào bột trong chậu.
Nhưng có một người lại khác biệt, cô đang dùng thịt mỡ để rán lấy mỡ lợn.
Lục Đậu Tình quay sang ngẩn ngơ nhìn thao tác của Bạch Thanh Hạ, bếp lò của cô nằm ngay bên trái Bạch Thanh Hạ.
Thôi, tự lực cánh sinh vậy... Lục Đậu Tình bắt đầu nhào bột như mọi người. Nhưng khi người ta nhào xong xuôi cả rồi, cô nàng mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế vẫn cắm cúi gỡ từng tí bột dính trên ngón tay.
Bên phía Tống Huyên Huyên, ông bố nhìn con gái mà cạn lời. Cô con gái rượu cứ chạm vào cái gì là lại chạy ra vòi nước rửa tay, như thể tay không sạch thì không làm tiếp được vậy.
Hiện trường hỗn loạn, cho đến khi một âm thanh thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Á!”
Do chiều cao khiêm tốn, Lục Dĩ Đông vô tình hất tay làm đổ ụp chậu bột mì lên đầu.
“Khụ khụ!”
Cô bé ho sặc sụa, mỗi tiếng ho lại phun ra một làn “khói trắng” vào không khí.
MC quan sát nãy giờ, lặng lẽ đưa tay che miệng. Anh ta là người chuyên nghiệp, không được cười.
Nhìn cô em gái nhỏ biến thành “Bạch Vô Thường”, Liễu Vọng Xuân cũng buồn cười lắm nhưng thấy tội tội, đành rút mấy tờ giấy ăn đưa cho cô bé.
Vợ chồng Lục Thiên thấy cảnh này chỉ biết thở dài.
Quả nhiên Lục Dĩ Đông vẫn là cây hài sáng nhất đêm nay.
Không bất ngờ, một chút cũng không bất ngờ.
Lục Viễn Thu vẫn dán mắt vào Bạch Thanh Hạ.
Cô gái búi tóc củ tỏi đưa cánh tay trắng ngần quệt mồ hôi trên má, vớt tóp mỡ ra, rồi thả hành lá vào chảo mỡ lợn đang sôi sùng sục.
Quả nhiên cô ấy có bí quyết riêng... Lục Viễn Thu thầm nghĩ.
Trên sân khấu, 20 thí sinh khiến khán giả nhìn không kịp mắt.
Có người làm trò cười, nhưng cũng có người nghiêm túc nấu nướng, không chỉ riêng Bạch Thanh Hạ. Lục Dĩ Đông vẫn là tâm điểm chú ý với những pha xử lý cồng kềnh khiến các cô các chú cười không ngớt miệng.
Thực ra kiếp trước Lục Viễn Thu nấu nướng cũng chẳng khá hơn em gái là bao.
Tuy nhiên lúc này, ánh mắt của không ít thanh niên lại đổ dồn về phía Bạch Thanh Hạ. Bởi cô không chỉ là cô gái xinh đẹp nhất, mà còn là người tự tin nhất hiện trường lúc này. Người tự tin luôn vô tình trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Từng cử chỉ của cô gái nhỏ đều nhịp nhàng, không chút luống cuống, hoàn toàn trái ngược với những người xung quanh.
Quả thực, Lục Viễn Thu chỉ nhìn thấy ánh hào quang chân thực nhất, rực rỡ nhất toát ra từ cô gái này khi cô nấu ăn.
Ánh sáng khi cô nhảy múa bên đường vào đêm Halloween cũng không thể sánh bằng lúc này.
Cô ấy thực sự yêu thích nấu ăn... Ơ? Hình như mình từng thốt lên câu này rồi thì phải?
Khi một số người đã bắt đầu luộc mì, Bạch Thanh Hạ mới đặt bát nước sốt màu nâu sẫm xuống, dùng màng bọc thực phẩm bọc lại.
Lục Đậu Tình hít hít mũi, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Cô quay sang, phát hiện trên bàn Bạch Thanh Hạ đã có hơn chục lọ gia vị được mở nắp.
Chỉ trong nháy mắt... em ấy đã cho những gì vào thế??
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, chỉ còn khoảng mười mấy phút nữa là hết giờ. Trong khi Lục Dĩ Đông vẫn đang cẩn thận vê sợi mì bằng hai tay thành một sợi dài ba mét, thì nhiều người đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng đám người này lại ngớ người ra, vì MC bảo phải đợi hết một tiếng mới được mang lên cho bà cụ nếm thử cùng lúc.
Thế thì toang rồi, đợi mười mấy phút nữa thì mì trương phềnh lên mất!
Lục Viễn Thu nhìn đám người sốt ruột đó, lúc này mới hiểu tại sao Bạch Thanh Hạ làm xong mì rồi mà mãi chưa chịu luộc, cứ đứng lau bàn để giết thời gian.
Hóa ra chỉ có mình cô hiểu và tuân thủ luật chơi.
Phải đợi hết một giờ mới được nếm thử, làm xong sớm đồng nghĩa với việc mì sẽ bị trương dần.
Khi chỉ còn mười phút cuối cùng, Bạch Thanh Hạ mới bắt đầu thả mì vào nồi nước sôi.
Một lát sau, cô gái đổ bát nước sốt đã pha chế vào nồi. Nước sốt màu nâu sẫm gặp nước sôi liền tan ra, biến thành màu vàng óng ánh, mùi thơm từ trong nồi tỏa ra ngào ngạt, lại một lần nữa thu hút ánh nhìn của Lục Đậu Tình.
Mì của Lục Đậu Tình đã trương nát rồi, nhưng cô chẳng quan tâm nữa. Điều cô muốn làm nhất bây giờ là nếm thử mì của Bạch Thanh Hạ.
Sau một tiếng đồng hồ quan sát, không ai cảm nhận rõ ràng hơn cô về sự cầu kỳ trong các công đoạn làm mì của cô em dâu tương lai này.
Nên cô rất tò mò về hương vị của nó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
