Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1342

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 01 - Chương 82 : Đây là nhà tớ

Bên vệ đường, Lục Viễn Thu đang soi gương vào cửa kính ô tô. Cậu nghiêng đầu ngắm nghía, cửa kính đen phản chiếu gương mặt thiếu niên có chút non nớt nhưng đường nét đã bắt đầu góc cạnh.

Thực ra Lục Viễn Thu không có thói quen soi gương.

Vì cậu chẳng thấy mình đẹp trai, không bị xấu như bố là đã may mắn lắm rồi.

Nhưng thời cấp ba, con trai trong lớp ai cũng thích soi gương, nhất là mỗi lần đi vệ sinh ở trường xong.

Chung Cẩm Trình sẽ đứng trước gương nhà vệ sinh, nghiêng người qua lại ngắm nghía, nhíu mày thật chặt, như thể chỉ cần nhíu mày, làm vẻ mặt thâm trầm, là độ đẹp trai sẽ tăng lên mấy bậc.

Vương Hạo Nhiên thì có thói quen chỉnh lại mái tóc rẽ ngôi.

Không biết có phải mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) hay không, mà cậu ta có thể đứng chỉnh tóc suốt cả giờ ra chơi, trong khi đám bạn xếp hàng chờ rửa tay phía sau... nước tiểu sắp đóng thành tinh thể đến nơi rồi mà cậu ta vẫn chưa xong.

Con trai cấp ba, đi vệ sinh rửa tay xong mà nhịn không ngẩng đầu lên liếc gương một cái... trong ấn tượng của Lục Viễn Thu, thật sự không có ai.

Có lẽ vì tự thấy mình không đẹp trai, nên Lục Viễn Thu chưa bao giờ có thói quen điệu đà.

Nhưng hôm nay, cậu hiếm hoi để ý đến ngoại hình của mình.

Mẹ kiếp, sao mình cứ như sắp đi cưới hỏi thế này... Lục Viễn Thu thầm cười tự giễu.

Thật ra mục đích chính của cậu hôm nay là muốn tìm hiểu kỹ hơn về cuộc sống của Bạch Thanh Hạ.

Đúng lúc này, trước mặt vang lên tiếng động cơ "ù ù", cửa kính đen từ từ hạ xuống.

Vẻ mặt Lục Viễn Thu cứng đờ.

Ông anh ngồi ghế lái sốt ruột nói: “Này cậu em, cậu soi ở đây mười phút rồi đấy, xe tôi phải đi rồi!”

Lục Viễn Thu trợn mắt, mặt mày dữ tợn: “Muốn đi thì đi, tôi soi mười phút, ông ngồi trong đó nhìn tôi mười phút à?! Ông rảnh thế?”

“Cậu bị thần kinh à? Tôi chưa vội cậu đã vội cái gì!”

Ông anh lái xe lầm bầm chửi rủa, nổ máy, chẳng thèm đôi co với Lục Viễn Thu, vội vàng lái xe rời khỏi chỗ đậu.

Lục Viễn Thu lúc này mới ngượng ngùng quay lại bên vạch kẻ đường, ngồi xổm xuống cạnh đống quà cáp.

Bạch Thanh Hạ sao còn chưa tới!

Làm ông đây đợi mòn mỏi!

Đợi cô ấy đến, ông đây nhất định phải đánh mông! Đánh cả hai mông! Đánh thật mạnh cho hả giận!

Lục Viễn Thu mặt không cảm xúc nghĩ thầm.

Lúc này, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ bên cạnh.

Quay đầu nhìn, cậu thấy một cô gái mặc đồng phục, hai tay xách một cái túi mua sắm to đùng, vẻ mặt vất vả đi tới ngã tư.

Lục Viễn Thu vội vàng chạy tới, đón lấy cái túi từ tay Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ vừa được giải phóng đôi tay, vội xoa xoa vết hằn đỏ trên lòng bàn tay, áy náy nhìn Lục Viễn Thu: “Xin lỗi, để cậu đợi lâu.”

“Không sao.”

Vừa nhìn thấy Bạch Thanh Hạ, bao nhiêu bực dọc của Lục Viễn Thu tan biến hết, nhưng cậu lại ngạc nhiên vì cô mua nhiều đồ thế này.

Cái túi nặng trịch, ngay cả Lục Viễn Thu xách cũng thấy nặng.

“Đi thôi.”

“Ừm.”

Đến vạch kẻ đường, Lục Viễn Thu dùng tay còn lại xách nốt đống quà của mình lên, khiến Bạch Thanh Hạ sững sờ.

“Sao cậu mua nhiều đồ thế?”

“Cậu cũng thế mà?”

“Tại vì...” Bạch Thanh Hạ gãi đầu, lúng túng nói: “Tớ không biết cậu thích ăn gì, lát nữa cậu xem thử, cậu muốn ăn gì, tớ làm món đó.”

“Cậu biết nấu cơm à?”

“Biết chứ.”

Nói đến đây, giọng điệu của Bạch Thanh Hạ hiếm hoi mang theo chút vui vẻ và tự hào.

Lục Viễn Thu cũng nhận ra mình vừa hỏi một câu thừa thãi.

Bao nhiêu năm nay một mình cô chăm sóc bố, làm sao có thể không biết nấu cơm?

Hai người cùng nhau băng qua đường, đi vào đầu hẻm Quế Hoa. Bạch Thanh Hạ định xách giúp Lục Viễn Thu, nhưng bị cậu quát một cái, rụt ngay tay về.

Cái bàn tay non nớt thế kia mà đòi xách cái đống nặng trịch này, cậu không xót thì tớ xót.

Vừa vào hẻm, Lục Viễn Thu đã ngửi thấy một mùi lạ, như mùi vịt hôi, thấy cậu nhăn mặt, Bạch Thanh Hạ giải thích: “Trong này có nhiều xưởng nhỏ...”

“Thảo nào.”

Lục Viễn Thu nhìn nền xi măng nứt nẻ dưới chân, dây điện chằng chịt trên đầu, và những bức tường loang lổ xung quanh, cảm giác như đang về quê.

Nhưng thực tế ở quê giờ toàn nhà hai tầng rồi.

“Sao cảm giác vắng vẻ thế nhỉ?”

“Chắc mọi người đi làm hết rồi.”

“Lễ Quốc Khánh mà vẫn đi làm? Bận thế à?”

Cô gái nhỏ khẽ nhếch khóe miệng, dùng nụ cười gượng gạo đáp lại sự ngạc nhiên của cậu thiếu niên.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện phiếm, vòng vèo qua mấy con hẻm nhỏ nữa, cuối cùng cũng bước vào một cái sân nhỏ tồi tàn.

Sân rất lộn xộn, những căn phòng ở tầng một có đủ loại người ở, ai nấy đều bận rộn với công việc riêng.

Lục Viễn Thu thấy một ông lão đang phân loại vỏ chai nhựa, một người đàn ông trung niên đang mài kim loại với cái máy ồn ào... Họ chỉ liếc nhìn hai người một cái rồi lại cắm cúi làm việc.

Lục Viễn Thu thu hồi tầm mắt, đi theo cô gái nhỏ lên một cái cầu thang dốc đứng, lan can gỉ sét.

Bạch Thanh Hạ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn, như sợ Lục Viễn Thu bước hụt.

Lục Viễn Thu ngẩng đầu, bất ngờ nhìn thấy... vòng ba tròn trịa dưới lớp quần đồng phục của cô gái nhỏ.

Con gái đúng là đơn thuần, lên cầu thang cũng không biết che chắn. Nếu là ở trường, có con trai đi sau, chắc đám con gái hận không thể hàn thêm cái nồi sắt vào mông lúc lên cầu thang.

Lên đến tầng hai, Bạch Thanh Hạ dẫn Lục Viễn Thu đi dọc theo một hành lang hẹp, phía trên treo đầy quần áo phơi phóng. Lục Viễn Thu len lỏi qua đám quần áo, mặt đập trúng... một cái áo ngực màu đỏ.

Cậu vội rụt cổ lại. Quay sang, đột nhiên thấy trước cửa một căn phòng bên cạnh, có một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt đang đứng.

Người phụ nữ nhan sắc bình thường, mặc váy ngủ lụa màu hồng, tóc uốn xoăn nhẹ, móng tay sơn đỏ chót, trên người tỏa ra mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc.

Lúc này cô ta đang đứng cắn hạt dưa, tò mò nhìn Lục Viễn Thu.

“Ai đấy Tiểu Hạ, bạn à?”

Giọng nói cũng ẻo lả, lả lơi.

Điều khiến Lục Viễn Thu ngạc nhiên là, Bạch Thanh Hạ vậy mà lại mỉm cười đáp lại người phụ nữ này: “Vâng, cậu ấy là bạn em. Chị Lệ Lệ, trưa nay cho em mượn bếp một lát được không ạ?”

“Cứ dùng đi. Ái chà, mua nhiều đồ thế? Trưa nay chị qua ăn ké được không?”

Bạch Thanh Hạ hé miệng, không trả lời, lặng lẽ nhìn sang Lục Viễn Thu. Dường như đoán được suy nghĩ của cô gái nhỏ, người phụ nữ cười khanh khách: “Đùa thôi, hai đứa tự ăn đi.”

Bạch Thanh Hạ mím môi, ngượng ngùng gật đầu.

Lục Viễn Thu ngạc nhiên vì Bạch Thanh Hạ lại cười với người phụ nữ này, xem ra quan hệ giữa họ cũng không tệ.

Thấy Bạch Thanh Hạ dừng bước, mở cánh cửa bên cạnh, Lục Viễn Thu mới phát hiện, hóa ra họ là hàng xóm.

Cô gái nhỏ bước vào trước, khẽ hít hà, xác nhận trong phòng không có mùi lạ, lúc này mới né sang một bên, vẻ mặt thấp thỏm ngước nhìn Lục Viễn Thu, mời cậu vào.

“Đây là nhà tớ...”