Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 01 - Chương 87 : Bố ơi! Cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa!

Lục Viễn Thu: “Vãi thật.”

“Móc phơi quần áo thành công cụ trừng phạt gia truyền nhà mình rồi đấy à?”

Tô Tiểu Nhã cười: “Chứ sao.”

Đột nhiên bà nhớ ra điều gì, vội quay người, nhét cái móc phơi quần áo vào bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Thanh Hạ, nói: “Tiểu Hạ, sau này nó còn bắt nạt con, con cứ cầm cái này mà phang nó. Ở nhà Lục Viễn Thu sợ nhất cái này đấy.”

Lục Viễn Thu: ? ? ?

Lục Thiên đang lái xe đắc ý: “Thế chả phải nhờ công tôi dạy dỗ à?”

Chuyện này thì có gì đáng tự hào hả cái ông già này.

Lục Viễn Thu bực bội nhìn bố, rồi thu hồi tầm mắt, nhìn chiếc móc áo trong tay Bạch Thanh Hạ. Bạch Thanh Hạ cũng ngước mắt nhìn cậu, bốn mắt nhìn nhau, chiếc móc áo cứ thế lơ lửng giữa không trung.

Tô Tiểu Nhã như thể chẳng muốn nhìn đường nữa, cứ ngoái đầu nhìn con trai và Tiểu Hạ ở ghế sau, lúc này bà cổ vũ: “Móc áo trong tay, thiên hạ có ta!”

Lục Viễn Thu: “Vè vè cái gì nghe phèn thế.”

“Mặc kệ mẹ.” Tô Tiểu Nhã lườm con trai, rồi động viên Bạch Thanh Hạ: “Tiểu Hạ, vừa nãy nó bắt nạt con đấy, đánh lại nó đi. Giờ con không phản kháng, sau này nó bắt nạt con dài dài.”

Lục Viễn Thu nghe vậy, lặng lẽ liếc nhìn mẹ, nhếch mép cười khẩy. Mẹ nói cái gì thế không biết.

Cậu nhún vai, thỏa hiệp: “Được rồi được rồi, tớ không đánh trả đâu, cậu đánh đi.”

Bạch Thanh Hạ đỏ mặt, cắn môi, cầm chiếc móc áo, chần chừ mãi không ra tay. Lúc này Lục Dĩ Đông bên cạnh sốt ruột không chịu được, như thể tìm được cơ hội ngàn năm có một: “Mẹ, con khỏe lắm, hay mẹ ban quyền lực này cho con đi?”

Tô Tiểu Nhã trừng mắt: “Liên quan gì đến con? Khỏe thì sau này đi bốc vác, ngồi im cho mẹ.”

“Mẹ... thiên vị! Hứ!” Lục Dĩ Đông bĩu môi, nhưng mắt vẫn dán chặt vào diễn biến bên cạnh.

Tô Tiểu Nhã: “Để Tiểu Hạ đánh.”

Bạch Thanh Hạ thẹn thùng giơ tay nhỏ lên, chiếc móc áo nhẹ nhàng... chạm vào cánh tay Lục Viễn Thu một cái.

Mặt Tô Tiểu Nhã cứng lại, rồi ngay sau đó nụ cười rạng rỡ không thể che giấu nở rộ trên môi: “Cái này... cái này là làm gì đây? Thằng nhóc này xấu xa thế, có gì mà không nỡ đánh chứ?”

Bạch Thanh Hạ nghe vậy đột nhiên cuống lên, ngẩng đầu, ngượng ngùng giải thích: “Cậu ấy không bắt nạt cháu, Lục Viễn Thu tốt lắm, cháu không đánh cậu ấy.”

Nghe câu này, khóe miệng Lục Viễn Thu... còn khó ghìm hơn cả AK47.

Tô Tiểu Nhã thì như rơi vào trạng thái kích động, hưng phấn tột độ, bà nắm chặt tay, quay người đấm thùm thụp vào vai chồng.

Bạch Thanh Hạ ngơ ngác nhìn, không hiểu gì cả.

“Làm gì đấy! Làm gì đấy! Đang lái xe mà!”

Lục Thiên hét lớn, nhưng mặt cũng tươi cười hớn hở, câu nói vừa rồi của Bạch Thanh Hạ ông cũng nghe thấy.

Con bé này... tốt thật, ai mà không thương cho được?

Ngược lại, thằng Lục Viễn Thu sau này mà dám làm gì có lỗi với con bé, thì ba ông bác cũng chẳng bảo kê nổi nó.

Chiếc Audi chẳng mấy chốc đã dừng trước cổng một khu vui chơi giải trí.

Chỉ đi chơi nửa ngày, cả nhà cũng chẳng nghĩ ra được chỗ nào hay ho, đưa Bạch Thanh Hạ đi chơi mấy trò chơi mạo hiểm cũng là một ý tưởng không tồi.

Lục Viễn Thu lấy máy ảnh đeo lên cổ, mở cửa xe cho cô gái nhỏ, hỏi: “Lát nữa muốn chơi trò gì?”

Bạch Thanh Hạ đứng trước cổng lớn, ngước nhìn vòng đu quay cao vút, có chút bất ngờ. Cô không nghĩ là sẽ đến khu vui chơi.

Trong ký ức của Bạch Thanh Hạ, khu vui chơi chỉ gắn liền với một cái mác... "đắt đỏ", và đó là ký ức từ rất lâu rồi.

Khi đó anh trai vẫn còn, bố chưa hóa điên.

Cô gái nhỏ khó xử mở miệng: “Tớ...”

“Hôm nay coi như team building của công ty, sếp bỏ tiền túi mời nhân viên đi chơi, bình thường mà. Muốn chơi gì thì chơi, chúng ta cùng chơi, đâu phải mỗi mình cậu.”

Lục Viễn Thu vừa chỉnh máy ảnh vừa nói.

Bạch Thanh Hạ lúc này mới cười gượng gạo: “Vậy tớ sao cũng được...”

“Sao cũng được hả?” Lục Viễn Thu cười gian xảo.

“Ừm.”

Cô gái nhỏ lúc này vẫn chưa nhận ra... nụ cười của cậu ẩn chứa điều gì.

Đỗ xe xong, "cả nhà năm người" bước vào cổng. Lục Dĩ Đông rất tự nhiên nhảy chân sáo đến, khoác tay Bạch Thanh Hạ, chẳng nói chẳng rằng, động tác vô cùng thành thục.

Tim Bạch Thanh Hạ thót lên một cái, quay đầu nhìn, thấy cô nhóc loli tóc ngắn đang ngẩng đầu cười với mình cực kỳ đáng yêu. Bạch Thanh Hạ thấy vậy cũng mỉm cười đáp lại.

Cô nhìn cánh tay hai người khoác vào nhau, hàng mi dài và cong chớp chớp, cảm giác thật kỳ diệu.

Lục Viễn Thu vẫn đang cúi đầu chỉnh máy ảnh, lầm bầm: “Bố ơi, cái máy này bố mua từ đời nào thế?! Hôm nay mà không chụp được ảnh con thề con nổ tung cho bố xem!”

Lục Thiên cầm cái móc phơi quần áo đi tới.

Lục Viễn Thu nuốt nước bọt cái "ực", cười gượng: “Quá đáng rồi đấy, đi khu vui chơi mà bố cũng mang theo cái của nợ này?”

“Mày thì lúc nào mà chả khốn nạn!”

Lục Thiên mắng xong, cúi đầu nhìn, nói: “Cái máy này đúng là mua mấy năm rồi, đưa bố xem nào. Phế vật, cầm hộ cái móc áo.”

Lục Viễn Thu nhận lấy móc áo, tiện tay ném vào thùng rác bên cạnh, rồi thản nhiên đi về phía Bạch Thanh Hạ.

“Dựa vào đâu mà hai người được khoác tay nhau? Tớ không được, tớ dỗi rồi, tớ cũng muốn khoác.”

Lục Viễn Thu bĩu môi, như một đứa trẻ to xác, đưa khuỷu tay huých nhẹ vào cánh tay còn lại của Bạch Thanh Hạ, chờ được khoác.

Cô gái nhỏ vừa định giơ tay lên, Lục Dĩ Đông đã cau mày, kéo Bạch Thanh Hạ ra xa: “Đồ biến thái! Con gái với con gái mới khoác tay nhau, vì bọn em là chị em tốt. Anh là cái gì? Chị Bạch đừng để ý ổng, anh trai em là đồ biến thái đấy, em nói chị nghe, hôm nọ ổng còn sờ chân em...”

Lục Viễn Thu giật giật khóe miệng. Con em gái này... có thể ném vào thùng rác cùng cái móc áo kia được không?

Có lẽ vì hôm nay là ngày áp chót của kỳ nghỉ lễ, nên người trong khu vui chơi tuy đông nhưng không đến mức chen chúc.

Cả nhóm đi đến khu vòng xoay ngựa gỗ trước, vì Lục Dĩ Đông cứ gào lên đòi chơi trò này.

Bạch Thanh Hạ mặc chiếc váy hoa nhí màu vàng đứng đó, ngẩn ngơ nhìn vòng xoay ngựa gỗ. Nhìn bóng lưng Lục Dĩ Đông đang reo hò nhảy nhót, ký ức của cô... như bị kéo ngược về một buổi chiều nào đó.

...

“Bố ơi! Cưỡi ngựa! Con muốn cưỡi ngựa!”

Cô bé buộc tóc hai chỏm vui vẻ chạy đến bên hàng rào, bàn tay nhỏ nắm chặt thanh sắt, đôi mắt to tròn lấp lánh ánh sao mong chờ.

Hôm nay là sinh nhật 5 tuổi của Hạ Hạ, cả nhà bốn người vừa ăn bánh kem trong bệnh viện xong.

Bạch Tụng Triết nhìn quầy bán vé, trên đó ghi giá vé 5 tệ một người, hai người là 10 tệ.

Ông đưa bàn tay dán đầy băng keo cá nhân vào túi áo, lấy ví ra, lật xem một chút, vẻ mặt có chút khó xử.

“Bố, nhà mình bây giờ khác ngày xưa rồi, tiết kiệm chút đi bố. Để Hạ Hạ chơi một mình thôi, em ấy chưa được chơi bao giờ. Con chơi rồi, con biết cảm giác đó rồi.”

Cậu con trai mười tuổi đứng bên cạnh, ra dáng người lớn nói.

Bạch Tụng Triết quay đầu, thấy Bạch Nhược An đang mỉm cười nhìn bóng lưng em gái, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Bố ơi! Cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa!”

Cô bé buộc tóc hai chỏm cười quay lại, ngón tay múp míp chỉ vào vòng xoay ngựa gỗ đầy háo hức, đôi mắt sáng rực rỡ.

Ngày 19 tháng 9 năm 1998.

Hôm nay Hạ Hạ rất vui, vừa ước xong một điều ước sinh nhật là "tóc mẹ ngày mai sẽ mọc lại", buổi chiều bố và anh trai đã đưa mình đi khu vui chơi rồi.

Vòng xoay ngựa gỗ trông vui quá, mình muốn ngồi cùng anh trai.