Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 02 - Chương 182 : Chuyện Tiểu Hạ giúp con nấu mì e là không được đâu

Chương 182 : Chuyện Tiểu Hạ giúp con nấu mì e là không được đâu

Đôi mắt Bạch Thanh Hạ vốn đã rất đẹp, nên không cần trang điểm cầu kỳ, kẻ vẽ nhiều quá lại thành ra lòe loẹt. Trương Lệ biết gu trang điểm đậm thường ngày của mình không được tinh tế cho lắm, nhưng khổ nỗi mấy gã đàn ông chị hay gặp lại cứ thích thế, chị cũng chẳng hiểu nổi.

Vì vậy với Bạch Thanh Hạ, chỉ cần đánh chút phấn má hồng nhẹ nhàng, tô thêm lớp son bóng nhạt cho khuôn mặt thêm tươi tắn, rạng rỡ, rồi chỉnh trang lại mái tóc, thêm vài phụ kiện là ổn.

Trương Lệ vừa làm vừa thủ thỉ: “Hai chị em mình ít khi có cơ hội đi đến những nơi sang trọng thế này, đã đi là phải thật xinh đẹp. Chị thì nhan sắc có hạn, chứ Tiểu Hạ nhà mình xinh thế này cơ mà.” Chị vừa nói vừa cười nhìn cô gái trong gương.

Bạch Thanh Hạ vội lắc đầu: “Chị Lệ cũng đẹp mà.”

Trương Lệ bật cười: “Cô bé này, giá mà đến bữa tiệc em cũng khéo miệng được như thế này thì tốt biết mấy.”

“Nhưng chị biết đấy là điều xa xỉ, nên chị chỉ có thể giúp em trở nên xinh đẹp hơn, để bà nội Lục Viễn Thu ấn tượng với em hơn, ấn tượng hơn cả mấy tiểu thư con nhà giàu quyền quý kia. Dù sao thì Tiểu Hạ nhà mình cũng chẳng kém cạnh ai về nhan sắc cả, đúng không?”

Bạch Thanh Hạ im lặng.

Cô biết một số suy nghĩ của chị Lệ không giống mình.

Cô không muốn so bì nhan sắc với ai cả, cô chỉ muốn được ở bên cạnh Lục Viễn Thu, được ra mắt người thân của cậu, cố gắng “hòa nhập” vào không khí bữa tiệc một cách tự nhiên nhất, không làm Lục Viễn Thu mất mặt là được.

Thực tế chứng minh, chị Lệ trang điểm rất khéo.

Bạch Thanh Hạ thậm chí không nhận ra gương mặt mình thay đổi nhiều lắm, nhưng cảm giác khác hẳn ngày thường. Cô gái trong gương trông tươi tắn, rạng rỡ hơn, bớt đi vẻ u sầu thường thấy.

Mái tóc cô được chị Lệ búi cao kiểu củ tỏi, hai lọn tóc mai buông nhẹ hai bên được uốn xoăn nhẹ, trông cô như một nàng công chúa bước ra từ truyện cổ tích.

Bạch Thanh Hạ không dám tin cô gái xinh đẹp trong gương kia lại là chính mình, cô nhìn “người lạ” ấy hồi lâu không nói nên lời.

Trương Lệ nói: “Hình như cũng chẳng cần phụ kiện gì cầu kỳ đâu. À đúng rồi, cái kẹp tóc màu hồng của em đâu? Kẹp lệch sang một bên là đẹp.”

Bạch Thanh Hạ ngẩn người một lúc mới phản ứng lại, vội xòe bàn tay đang nắm chặt ra, chiếc kẹp tóc vẫn luôn nằm gọn trong lòng bàn tay cô!

Hóa ra trở nên xinh đẹp thực sự là một điều đáng mừng.

Cô gái nhỏ dường như nhận ra điều này muộn màng hơn so với những người khác.

Khoảng bốn năm mươi phút sau, điện thoại của Lục Viễn Thu gọi đến.

Bạch Thanh Hạ xinh đẹp lộng lẫy xách theo chiếc túi giấy nhỏ đựng quà, khoác tay bố bước ra khỏi con hẻm nhỏ. Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cô khiến cô hơi ngượng ngùng, thầm cầu mong các cô các bác hàng xóm không nhận ra mình.

Thực ra hàng xóm không phải không nhận ra cô, chỉ là ánh mắt họ ánh lên sự ngỡ ngàng.

Từ con hẻm tồi tàn này, sao lại có thể bước ra một nàng công chúa như thế chứ?

Ra đến đường lớn, từ xa Bạch Thanh Hạ đã nghe thấy tiếng trầm trồ vọng ra từ chiếc xe Audi đối diện, khiến cô đỏ mặt tía tai.

“Vãi chưởng!”

Lục Viễn Thu mặc vest bảnh bao thò đầu ra cửa sổ xe, bị Tô Tiểu Nhã mắng cho một câu, cậu vội mở cửa xe bước xuống. Cậu đứng một mình ở đuôi xe, ngẩn ngơ nhìn nàng công chúa đang đứng đối diện bên kia đường nhìn mình.

Lục Viễn Thu thực sự bị choáng ngợp.

Nói thế nào nhỉ, cậu cũng đoán được Bạch Thanh Hạ sẽ chải chuốt một chút, chắc là thả tóc hoặc tết tóc đuôi sam xinh xắn gì đó.

Nhưng cậu không ngờ cô lại trang điểm nhẹ nhàng và làm kiểu tóc công chúa hoàn hảo đến thế.

Nhìn đôi giày cao gót màu xám bạc lấp lánh ẩn hiện dưới tà váy dài khi cô bước tới, Lục Viễn Thu hiểu ra tất cả.

Chị Lệ!

Chị Lệ mới là MVP của ngày hôm nay.

“Sao cậu xinh thế này, định không cho ai sống nữa à?”

Trước lời khen không chút kiêng dè của cậu thiếu niên, Bạch Thanh Hạ xấu hổ cúi đầu, khóe miệng vương nụ cười e thẹn. Lúc này Tô Tiểu Nhã ngồi ghế phụ vẫy tay, giọng vui vẻ: “Lên xe nhanh đi Tiểu Hạ!”

Cô gái nhỏ vội ngẩng đầu đáp: “Vâng ạ!”

Cô lén nhìn Lục Viễn Thu một cái, thấy hôm nay cậu cũng rất đẹp trai. Nhưng cô không dám khen thẳng thừng như cậu, chỉ dám nhìn trộm rồi lại ngại ngùng không dám nhìn thẳng như mọi khi.

Ngồi ở ghế sau, Lục Viễn Thu đóng cửa xe, quay sang định tiếp tục ngắm nhìn Bạch Thanh Hạ, nhưng phát hiện cô vội vàng lảng tránh ánh mắt cậu, ánh mắt hơi hoảng loạn ôm chặt chiếc túi giấy trước ngực.

“A~ Vừa nãy cậu nhìn trộm tớ!”

Lục Viễn Thu reo lên như bắt được quả tang.

Đầu Bạch Thanh Hạ càng cúi thấp hơn, vì Lục Viễn Thu nói trúng tim đen.

Cô vội lảng sang chuyện khác: “Đưa bố tớ đến siêu thị trước đã.”

Lục Thiên: “Đúng rồi, sau đó qua siêu thị đón Đông Đông rồi cả nhà đi thẳng đến khách sạn Liễu Thị.”

Đánh trống lảng thành công, Bạch Thanh Hạ lại dùng khóe mắt lén nhìn Lục Viễn Thu.

Bộ vest này hợp với Lục Viễn Thu ghê, lần này cậu còn đeo nơ cổ thay vì cà vạt, trông bảnh bao quá... Cô gái nhỏ thầm nghĩ.

Lục Thiên đang lái xe, cũng mặc vest thắt nơ, lên tiếng: “À này con trai, chuyện Tiểu Hạ giúp con nấu mì e là không được đâu.”

Lục Viễn Thu sững người: “Sao ạ? Nói với bà nội một tiếng là được mà?”

Lục Thiên cau mày: “Bà nội có thể đồng ý, nhưng ông Nhị gia chắc chắn không chịu đâu. Ông ấy coi trọng thể diện, quy tắc lắm. Con cái nhà người ta tự mình làm mì, còn con thì hai người làm, định đi cửa sau công khai đấy à? Hơn nữa trong dịp này, bà nội dù có chiều con đến mấy chắc cũng không đồng ý đâu.”

Lục thị khởi nghiệp từ thực phẩm, ông Nhị gia luôn đề cao sự trung thực và công bằng, quả thực khó có chuyện ông ấy để Lục Viễn Thu làm càn trong một cuộc thi mang ý nghĩa chúc thọ như vậy.

Lục Viễn Thu ướm hỏi: “Thế hay là... để Bạch Thanh Hạ làm thay con?”

Lục Thiên nghiêm giọng: “Đừng có đề xuất cái đó, bà nội sẽ giận con đấy.”

“Thôi được rồi...”

Lục Viễn Thu quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ, thấy cô đang mỉm cười an ủi mình.

Lục Viễn Thu cũng an ủi lại: “Không sao, đằng nào lần trước tớ cũng có được thỏi vàng đâu.”

Vừa dứt lời, không khí trong xe bỗng chốc im bặt.

Lục Viễn Thu giật mình, vội chữa cháy: “À, ý tớ là, đằng nào tớ cũng chẳng nghĩ mình thắng nổi, ha ha ha.”

Lục Thiên cười khẩy: “Bố cứ tưởng mày tham gia trong mơ rồi chứ, còn lần trước nữa? Làm bố hoang mang quá.”

Bạch Thanh Hạ cũng bật cười.

Cô siết chặt món quà chuẩn bị cho bà nội, không biết liệu bà có ưng ý món quà này không.

Rất nhanh, chiếc xe Audi đỗ lại trước cửa siêu thị. Lục Dĩ Đông mặc chiếc váy vàng rực rỡ chạy ra, reo lên: “Chị Bạch! Chú đeo đai... à nhầm, chú Bạch!”

Cô bé chủ động chạy tới đỡ Bạch Tụng Triết xuống xe.

(Tác giả có lời muốn nói:) Chắc sẽ bị mắng là câu chương mất, xin lỗi mọi người nhé. Duy trì cường độ cập nhật cao suốt một tháng (đối với tôi là cao), hôm nay tự nhiên thấy hơi mệt, không có phong độ tốt nhất, nên cố tình viết chậm lại một chút. Vì nội dung bữa tiệc khá khó viết, nhiều nhân vật quan trọng xuất hiện, cần phải trau chuốt kỹ lưỡng. Nhưng chương hôm nay tôi tự thấy mình cũng đang nỗ lực trải đường đấy chứ, không phải cố ý câu giờ đâu...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!