Chương 186 : Là tớ sơ suất
“Nhanh lên nhanh lên, để cháu ra ngoài xem.”
“Đi nhanh đi!”
“Từ từ đã, Thu.”
Lục Viễn Thu vừa định đi thì bà cụ vội kéo lại. Đôi bàn tay gầy guộc bốc một nắm kẹo sữa màu đỏ từ trong đĩa, cười hiền từ nhét hết vào túi áo vest của cậu cháu trai.
Thực ra Lục Viễn Thu chỉ thích ăn loại kẹo này hồi bảy tám tuổi, nhưng ký ức của bà dường như cũng dừng lại ở khoảng thời gian đó.
Bà cụ cười: “Cầm lấy, ăn không hết thì cho Đông Đông, hoặc cho cô bé cháu thích cũng được.”
“Vâng ạ, cháu cảm ơn bà!”
...
Một góc trong sảnh tiệc, gia đình Lục Thiên đang ngồi ăn điểm tâm, tiện thể chờ mọi người tập hợp.
“Anh Hai đi đâu rồi nhỉ? Đừng bảo là lén xin tiền tiêu vặt của bà nội đấy nhé?”
Lục Dĩ Đông vừa đung đưa đôi chân ngắn vừa nhấm nháp bánh su kem. Tô Tiểu Nhã vỗ vai con gái, mắng: “Ăn ít thôi!”
Bạch Thanh Hạ cũng vừa cắn một miếng, má phồng lên như sóc con. Nghe vậy, cô lặng lẽ đặt đĩa bánh xuống... Cô thấy bánh này ngon lắm, nếu dì Tô không nói thế thì cô còn muốn ăn thêm cái nữa.
Đúng lúc này, bên cạnh vang lên tiếng gọi.
“Bạch Thanh Hạ!!”
Bạch Thanh Hạ giật mình quay lại như kẻ trộm bị bắt quả tang, vội vàng nuốt chửng miếng bánh, đưa tay quệt mép. Trước mắt cô là một cô gái dáng người cao ráo, vẻ đẹp mạnh mẽ, sắc sảo đang chỉ vào cô, reo lên đầy ngạc nhiên.
Là Liễu Vọng Xuân.
Ba bố con vừa ra khỏi thang máy, Liễu Kiến Thanh cũng nhìn thấy Bạch Thanh Hạ, nhưng cô ta không ngạc nhiên. Đây là tiệc mừng thọ bà nội Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ.
“Bố, con gặp bạn rồi! Con ra chào một tiếng nhé!”
Liễu Vọng Xuân nói xong buông tay bố ra.
Liễu Thừa Nghiệp hơi không vui. Ông định khoác tay hai cô con gái đi chào hỏi bạn bè cho nở mày nở mặt, ai ngờ cô con gái cả quan trọng nhất lại chạy mất.
“Nhanh lên đấy nhé!”
“Biết rồi biết rồi!”
Bạch Thanh Hạ vội đứng dậy, lí nhí: “Liễu...”
“Liễu Vọng Xuân!”
Việc Liễu Vọng Xuân gọi cô là “bạn” trước mặt bao nhiêu người khiến Bạch Thanh Hạ vừa mừng vừa sợ. Cô quay sang nhìn Lục Thiên, thấy ông gật đầu: “Bạn con à? Ra nói chuyện đi, đừng đi xa quá nhé.”
“Vâng ạ.”
Liễu Vọng Xuân mặc chiếc váy dạ hội rực rỡ sắc màu, bước đi uyển chuyển như một chú bướm xinh đẹp.
Bạch Thanh Hạ nhìn cô bạn, thấy cô ấy tự tin hơn hẳn những người xung quanh.
So với cô, Liễu Vọng Xuân mới thực sự giống một nàng thiên nga kiêu hãnh.
Hai người đi ra ban công lớn ngoài trời, ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến Bạch Thanh Hạ phải đưa tay che mắt.
“Không ngờ gặp cậu ở đây, bất ngờ ghê. Hôm nay cậu xinh quá.” Liễu Vọng Xuân cười tươi rói.
Bạch Thanh Hạ ngại ngùng gật đầu: “Cậu cũng vậy, cậu cũng rất xinh...”
Ngoài ban công đông người hơn, khiến cô càng thêm căng thẳng, xung quanh cũng chẳng có ai quen biết.
Dường như nhận ra đây là lần đầu tiên cô bạn tham dự sự kiện thế này, Liễu Vọng Xuân cười nói: “Cậu hơi căng thẳng đúng không? Nhìn tớ này, tớ chẳng thấy căng thẳng gì cả, dù đây cũng là lần đầu tớ đi cùng bố đến mấy chỗ này.”
Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên nhìn cô bạn. Lần đầu tiên mà tự nhiên được thế này sao?
Khoảng cách giữa người với người quả là lớn thật.
Liễu Vọng Xuân liếc nhìn cô bạn, vỗ ngực ra vẻ bí hiểm: “Vì tớ có bí kíp chống căng thẳng, muốn học không?”
Bạch Thanh Hạ biết mình chẳng học nổi, nhưng vẫn khẽ gật đầu. Cô không muốn làm phật lòng đối phương, nhất là người vừa công khai gọi cô là bạn bè.
Hai chữ “bạn bè” với Bạch Thanh Hạ quá đỗi xa xỉ.
“Bí kíp là thế này, cậu nhìn tớ nhé, hít một hơi thật sâu.”
Liễu Vọng Xuân làm động tác như đang vận công, hai tay đưa lên trước ngực, ra hiệu cho Bạch Thanh Hạ làm theo.
Bạch Thanh Hạ xách túi quà từ nãy đến giờ chưa buông tay, bất tiện giơ tay lên, chỉ đành hé miệng hít một hơi thật sâu.
Rồi nghe Liễu Vọng Xuân nói tiếp: “Hít vào thở ra đều đặn, đồng thời tưởng tượng những cái đầu trước mặt chỉ là củ cải, bắp cải chui ra từ cổ áo giả làm người thôi, không phải người thật đâu.”
Bạch Thanh Hạ phì cười. Câu nói này quen quá, hình như Lục Viễn Thu cũng từng nói với cô điều tương tự.
“Thế nào, đỡ hơn chưa?” Liễu Vọng Xuân hỏi.
Thực ra chẳng có tác dụng gì mấy, nhưng có thêm một người quen ở nơi xa lạ cũng khiến Bạch Thanh Hạ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều... Cô gật đầu, mỉm cười đáp lại: “Đỡ hơn nhiều rồi.”
Đúng lúc này, phía sau có tiếng gọi: “Tiểu Hạ!”
Lục Thiên gọi. Bạch Thanh Hạ vội quay đầu lại. Liễu Vọng Xuân thấy thế bèn nói: “À ừ, cậu qua đó trước đi, lát gặp lại nhé!”
“Ừ...”
Hai người vẫy tay chào tạm biệt.
Quay lại chỗ cũ, Bạch Thanh Hạ mới phát hiện Lục Viễn Thu đã trở lại. Ngoài ra, xung quanh cậu còn có một nhóm người lạ, trong đó chỉ có ba người cô thấy quen mặt là bác cả, bác hai và bác ba của Lục Viễn Thu.
Bên cạnh ba người bác đều có một người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ. Bác cả thấy đông đủ rồi bèn lên tiếng: “Đi thôi, vào gặp cụ nào.”
Xung quanh toàn người nhà họ Lục, Bạch Thanh Hạ là người ngoài duy nhất nên cảm thấy lạc lõng, bước chân theo sau mọi người cũng trở nên rụt rè. Bất chợt, Lục Viễn Thu quay lại nắm lấy tay cô, dặn dò: “Theo sát vào, đừng để bị tụt lại.”
Bạch Thanh Hạ sững sờ, rồi vội vàng mỉm cười gật đầu.
“À quên mất.” Lục Viễn Thu như sực nhớ ra điều gì, vội lấy từ trong túi đồ trên tay ra một đôi giày cao gót pha lê size 36.
Cậu ngồi xổm xuống, nắm lấy cổ chân trắng ngần thon thả của Bạch Thanh Hạ dưới lớp váy.
Cô gái nhỏ ngơ ngác. Thấy Lục Viễn Thu ngẩng lên nhìn mình, cô vội bám vào vai cậu, lo lắng nhấc chân phải lên.
Lục Viễn Thu giúp cô cởi đôi giày size 38 ra, đi vào đôi giày pha lê size 36. Vừa khít, gót chân hồng hào ôm trọn lấy chiếc giày.
“Là tớ sơ suất, quên mất cậu không có giày hợp với váy. Lúc trên xe mới để ý thấy cậu đi giày không vừa chân.” Cậu thiếu niên ngồi xổm dưới đất nói.
Bạch Thanh Hạ xúc động không nói nên lời. Trong hoàn cảnh căng thẳng thế này, hành động nhỏ nhặt ấy suýt nữa làm cô bật khóc.
Nhưng cô không muốn làm Lục Viễn Thu mất mặt nên cố kìm nén.
“Hóa ra đôi giày Tiểu Thu nhờ chị mang theo là cho em à? Trùng hợp ghê, hai chị em mình cùng size chân đấy...”
Bên cạnh vang lên giọng nói chậm rãi như con lười. Bạch Thanh Hạ quay sang, thấy một cô gái có vẻ mặt ngây ngô như vừa ngủ dậy đang đứng cạnh mình từ lúc nào.
Cô giật mình suýt ngã, người nghiêng sang một bên. Lục Viễn Thu vội đứng dậy ôm vai đỡ cô đứng thẳng.
Lục Viễn Thu cau mày: “Chị ba đừng có thoắt ẩn thoắt hiện dọa người ta thế.”
“Ò...”
Chị ba nhìn cậu em họ, chu môi đáp.
“Ba đứa làm gì đấy? Nhanh lên nào!”
Bác cả dừng lại ở phía trước hành lang, gọi với lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
