Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 02 - Chương 185 : Hôm nay cháu dẫn một cô gái mình thích đến

Chương 185 : Hôm nay cháu dẫn một cô gái mình thích đến

“Nói thì nói vậy! Nhưng quy củ là quy củ! Lễ nghĩa là lễ nghĩa!”

Lục Hành Chu tức giận đập bàn.

“Quy củ, quy củ, quy củ, cả đời chỉ biết ôm khư khư cái quy củ. Chú đấy... Haiz, chị già rồi, giờ cũng chẳng nói lại chú nữa...”

Bà cụ nhấp một ngụm trà, lẩm bẩm một mình: “Kể cũng lạ, sao thời gian trôi nhanh thế nhỉ? Cảm giác chưa làm được gì, vèo cái đã bảy mươi rồi, sắp xuống lỗ đến nơi rồi.”

Nghe chị dâu cười tự giễu, Lục Hành Chu cau mày.

Bản thân ông thì sao cũng được, nhưng nhìn đám con cháu đông đúc của chị dâu, bình thường đến cái bóng cũng chẳng thấy về thăm bà, ông lại giận sôi máu.

Nuôi một lũ ong tay áo!

...

Lục Viễn Thu gõ cửa từng phòng tìm kiếm. Đột nhiên thấy ông cụ lông mày dài khoác tay cô cháu gái học sinh đi tới, cậu vội bước lên hỏi: “Cho cháu hỏi, phòng của chủ nhân bữa tiệc hôm nay ở đâu ạ?”

Cô gái nhìn chằm chằm Lục Viễn Thu, Lục Viễn Thu cảm nhận được ánh mắt ấy cũng nhìn lại, lịch sự gật đầu chào.

Cô gái lạnh lùng dời ánh mắt đi, vẻ mặt và thần thái lạnh như băng, giống như mùa đông giá rét vậy.

Lục Viễn Thu nhớ ra rồi, cô gái này chính là người cậu nhìn thấy trong chiếc xe thương vụ bên ngoài, góc nghiêng đó...

Nhìn chính diện thì không giống lắm, nhưng góc nghiêng thì rất giống người cậu từng thấy trong một quảng cáo nào đó.

Không phải là sao nhí nào đó chứ?

Ông cụ lông mày dài quay lại chỉ vào căn phòng cuối hành lang, nói: “Phòng kia kìa cháu.”

“Vâng, cháu cảm ơn ông ạ!”

“Không có gì đâu chàng trai.”

Đợi Lục Viễn Thu đi khuất, ông cụ lông mày dài quay lại nhìn theo, bỗng nhiên cảm thán: “Chắc là cháu trai của bà chị già kia rồi, giống thật đấy, giống hệt ông nội nó hồi trẻ.”

“Cậu ấy cũng khá đấy ông ạ, tên là Lục Viễn Thu, học sinh trường Số 7. Cháu xem video cậu ấy úp rổ vỡ bảng rồi.”

Cô gái nói với giọng lạnh lùng, ngay cả khi nói chuyện với ông nội mình cũng giữ tông giọng này.

Ông cụ lông mày dài cười híp mắt, xoa đầu cháu gái: “Thế Tiểu Đông có thích không?”

Cô gái trả lời không chút giấu giếm: “Cậu ấy đúng là gu của cháu.”

“Được, thế để ông cố gắng qua lại nhiều hơn với bên Lục thị nhé?”

“Vâng ạ.”

“Muốn học cùng trường đại học với cậu ấy không? Nhưng mà cháu chắc chắn học ở thành phố Châu rồi, không biết sang năm thằng nhóc này có thi vào đó không nữa.”

“Tùy duyên thôi ông ạ.”

Hai ông cháu vừa trò chuyện vừa đi về phía thang máy.

Đến cửa thang máy, một thanh niên mặc vest trắng vừa bước ra. Thấy hai ông cháu đi tới, anh ta vội quay lại giữ cửa thang máy.

“Hai người xuống ạ?” Người đàn ông hỏi, giọng nói trầm ấm lịch thiệp.

Ông cụ lông mày dài cười híp mắt: “Đúng rồi, cảm ơn cậu thanh niên nhé.”

“Không có gì ạ.”

Cô gái băng giá liếc nhìn cổ tay người thanh niên, thấy một hình xăm quân bài bích. Cô không để tâm lắm, dời mắt đi, theo ông nội vào thang máy.

...

Không phải chứ, bài hát này bật chế độ lặp lại à?

“Có lẽ ký ức đã rơi xuống biển sâu~”

“Có lẽ những chuyện cũ sẽ chẳng bao giờ trở lại~”

Lục Viễn Thu nghe bài Đây, chính là yêu của Trương Kiệt vang lên hết lần này đến lần khác, thầm than trong lòng, đồng thời đẩy cửa phòng trong cùng ra.

Nhìn thấy bà cụ mặc sườn xám đang đứng đó, cậu cười tươi, quỳ một gối ngay cửa, dang rộng hai tay, hét lớn: “Bà nội của cháuuuu!!!!!”

Bà cụ nghe tiếng ngẩng đầu lên, xúc động đứng dậy: “Ôi chao Thu Thu! Đến bao giờ thế cháu?”

Thấy chị dâu đi hơi nhanh, Lục Hành Chu vội đi theo đỡ.

“Bé mồm thôi, sắp thành niên rồi mà cứ bốp chát như trẻ con thế hả!”

Ông mắng Lục Viễn Thu một câu.

“Ông Nhị gia ạ.” Lục Viễn Thu cụp mắt, liếc nhìn ông cụ phía sau, chào một câu lấy lệ với ông Nhị gia cổ hủ và đầy quy tắc này.

Ông Nhị gia và cậu như nước với lửa.

Một người chết cũng phải giữ quy tắc, một người thì phá vỡ mọi quy tắc.

Đôi khi Lục Viễn Thu cảm thấy ông Nhị gia và Bạch Thanh Hạ như cùng một khuôn đúc ra vậy, đó cũng là lý do cậu thấy Bạch Thanh Hạ nên sống ở thế kỷ trước thì hợp hơn.

Lục Viễn Thu chuyển ánh mắt về phía bà nội, lập tức khoa trương khen ngợi: “Bà nội ơi, hôm nay bà đẹp quá đi mất huhuhu... Thế này ai bảo 70 tuổi chứ, bà nhìn còn trẻ hơn cả bố cháu ấy.”

Bà Tào cười không khép được miệng, vội kéo tay Lục Viễn Thu vào trong: “Vào đây vào đây, bà có kẹo này, cho cháu mấy cái.”

“Bà ơi cháu không thích ăn kẹo, cháu có phải Lục Dĩ Đông đâu.”

“Ăn ít thôi, cầm về cho em gái cháu nữa.”

Lục Hành Chu nghiêm mặt nhìn hai bà cháu, trong lòng hơi ghen tị. Lần nào thằng nhóc Lục Viễn Thu này xuất hiện là chị dâu lại chẳng thèm để ý đến ông nữa.

“Bà nội, hôm nay cháu đến đây là muốn nói với bà một chuyện.”

Lục Viễn Thu bóc một cái kẹo bỏ vào mồm. Hành động này khiến bà cụ vui lắm, vỗ vỗ tay cậu: “Nói đi cháu!”

“Hôm nay cháu dẫn theo một... một cô gái cháu thích đến đây chúc thọ bà ạ.” Lục Viễn Thu nhanh trí gán cho Bạch Thanh Hạ cái mác “cô gái cháu thích” để tăng thiện cảm của bà nội dành cho cô.

“Thích với chả không thích! Yêu sớm à! Tao thấy bố mày đánh mày vẫn còn nhẹ đấy! Bố mày cũng đáng ăn đòn!” Ông Nhị gia đứng bên cạnh trợn mắt quát.

Lục Viễn Thu lặng lẽ đổi chỗ ngồi, tránh để ông Nhị gia táng cho một cú vào đầu thật. Ông già này dám làm thật đấy, trong nhà đến bác ba còn bị ông tát cho nữa là.

Bà Tào lườm Lục Hành Chu một cái, rồi quay sang cười tươi roi rói với cháu trai: “Cô gái cháu thích à? Ôi chao, tốt, tốt lắm, chắc là xinh xắn lắm nhỉ?”

“Đương nhiên rồi ạ, xinh cực kỳ luôn. Bà nội ơi, cháu đang nghĩ là hôm nay cho bạn ấy làm mì cùng cháu được không ạ? Bà cũng biết đấy, cháu mà nấu ăn thì chỉ có nước thành thảm họa thôi.”

“Không được!” Ông Nhị gia bác bỏ ngay lập tức.

Ông cụ râu ria xồm xoàm cau mày: “Vốn là một tiết mục mang ý nghĩa tốt đẹp, thanh niên trai tráng mỗi người tự dựa vào bản lĩnh của mình để giành lấy thỏi vàng may mắn, mày lại định nhờ quyền trợ giúp à? Tuyệt đối không được! Không thương lượng gì hết!”

Biết ngay lão già chết tiệt này sẽ nói thế mà.

Lục Viễn Thu quay sang bà nội, bĩu môi làm nũng: “Bà nội ơi~”

Bà Tào khó xử nhìn cháu trai, rồi liếc nhìn em chồng, thở dài: “Thu à, bà thấy cũng được thôi, nhưng ông Nhị gia nói cũng có lý đấy. Dù sao hôm nay cũng không chỉ có người nhà mình, làm thế sợ người ta dị nghị.”

Thấy chị dâu đồng tình với mình, khóe miệng Lục Hành Chu hơi nhếch lên, nhưng ông kìm nén cảm xúc rất tốt.

Lục Viễn Thu thở dài trong lòng. Cậu đã cố hết sức rồi, nếu bà nội không đồng ý thì chuyện này coi như xong.

Thôi thì đành vậy, cùng lắm thì lại giống kiếp trước... Nhưng Lục Viễn Thu vẫn thấy không cam lòng, vì nhiều lý do.

“Vâng ạ.”

Lúc này ông Nhị gia hỏi: “Mọi người đến đông đủ chưa? Mấy giờ rồi mà còn chưa thấy mặt mũi đâu? Trước khi tiệc bắt đầu người nhà mình phải đến trước, cả nhà xếp hàng chỉnh tề chúc thọ bà nội chứ.”

Lục Viễn Thu không dám nói chị ba mới ngủ dậy, nếu không ông Nhị gia sẽ mắng chết chị ấy mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!