Chương 155 : Viết tiếp nhật ký
Sở Lan kiên quyết nói.
Cô nói tiếp: “Chơi với con trai chán chết, hai chị em mình chơi giết thời gian đi.”
Lục Viễn Thu đứng bên cạnh hóng hớt: “Thế chị phải nói chơi trò gì chứ.”
Sở Lan ngồi thẳng dậy, cầm hộp bỏng ngô còn một nửa của mình, nói: “Đơn giản lắm, trò chơi tên là 'Kiếm bỏng ngô'.”
“Chị em mình oẳn tù tì. Em thắng một ván, lấy một hạt bỏng ngô của chị. Chị thắng một ván, lấy một hạt bỏng ngô của em. Nếu em thua mà hộp rỗng không, không có bỏng ngô trả chị, thì chị sẽ búng trán em một cái để trừ nợ.”
Luật chơi đơn giản thật, Bạch Thanh Hạ hiểu ngay.
Cô gật đầu, trong lòng rất vui vẻ. Kiếm được bỏng ngô mà không ăn, vậy là có thể đường hoàng mang cái hộp giấy này về nhà đựng đồ rồi.
Thấy cô gái nhỏ đã sẵn sàng, Sở Lan giơ nắm đấm lên, cười nói: “Nào, oẳn tù tì!”
Ván đầu tiên Bạch Thanh Hạ thua, cô ra búa, Sở Lan ra bao.
“Khà khà khà——”
Lục Viễn Thu nghe tiếng cười của Sở Lan, không nhịn được nói: “Đàn chị, sao tiếng cười của chị nghe bỉ ổi y hệt em thế.”
“Cút đi.”
Sở Lan lườm cậu một cái đầy quyến rũ.
“Hì hì, em gái, em không có bỏng ngô trả chị, chị búng trán đấy nhé.”
“Vâng ạ.”
Bạch Thanh Hạ đưa vầng trán trắng ngần ra. Người chị này tuy có vẻ ngoài hào nhoáng khiến cô hơi e ngại, nhưng tính cách và giọng điệu lại khiến cô không hề cảm thấy phản cảm.
Nhất là sau khi nghe tiếng cười ấy, cô lại càng thấy thân thiết hơn.
Thấy Sở Lan giơ ngón tay được làm móng cầu kỳ lên, Lục Viễn Thu nói: “Móng tay chị thế kia búng có đau không đấy?”
“Nhìn em lo lắng chưa kìa, chị có búng mạnh đâu.”
Sở Lan lườm yêu cậu.
Búng nhẹ vào trán Bạch Thanh Hạ một cái xong, hai người lại chơi tiếp. Kết quả Bạch Thanh Hạ thua liên tiếp ba ván. Tuy búng không đau, nhưng nhìn vẻ mặt thất vọng của cô gái nhỏ, Lục Viễn Thu cũng thấy xót xa.
Sở Lan thì cười khoái chí, “khà khà khà” không ngớt.
Lục Viễn Thu thật không ngờ một ngự tỷ gợi cảm thế này lại có tiếng cười bỉ ổi đến vậy!
Nhưng sau ba ván thua, vận may của Bạch Thanh Hạ bắt đầu đến. Cô thắng được từng hạt, từng hạt bỏng ngô, nụ cười cũng dần nở trên môi.
Đến khi lấy được gần một nửa số bỏng ngô của Sở Lan, hình ảnh trên màn hình lớn cuối cùng cũng chuyển động.
“Kệ nó đi, phim dở ấy mà, chị em mình chơi tiếp.”
Sở Lan xua tay nói với Bạch Thanh Hạ. Cô gái nhỏ gật đầu lia lịa, trò chơi có chiến lợi phẩm này khiến cô hơi nghiện rồi.
Giờ thì Lục Viễn Thu lại thấy chán, cậu bảo cô gái nhỏ: “Cho mượn cái tay nào.”
Bạch Thanh Hạ ngoan ngoãn đưa tay trái cho cậu. Lục Viễn Thu cầm lấy nắn bóp, còn cô thì toàn tâm toàn ý chơi oẳn tù tì với Sở Lan.
Hết phim, trò chơi của hai người cũng buộc phải dừng lại. Bạch Thanh Hạ hài lòng cúi đầu nhìn hộp bỏng ngô đã đầy được một ít nhờ công sức chiến đấu của mình.
Sở Lan định đổ nốt số bỏng ngô còn lại của mình cho cô, nhưng Bạch Thanh Hạ từ chối. Cô bé dường như không muốn chiến lợi phẩm của mình bị pha tạp.
Đêm về nhà.
Dưới ánh đèn vàng vọt trong căn phòng trọ, Bạch Thanh Hạ ngồi một mình bên bàn, viết một đoạn văn vào cuốn sổ tay cũ kỹ ố vàng.
【Ngày 15 tháng 11 năm 2010, thứ Bảy, trời nắng】
【Hôm nay Lục Viễn Thu đưa con đi rạp chiếu phim xem phim, ăn bỏng ngô. Cuối cùng con còn thắng được một ít bỏng ngô mang về cho bố ăn nữa.】
Cô chỉ viết một đoạn rất ngắn, để dành giấy cho những ngày sau.
Gấp cuốn sổ lại, trên bìa sổ viết hai chữ “Lạc Nhiễm”.
Đây là nhật ký của mẹ, ngày tháng dừng lại ở ngày 15 tháng 8 năm 1998.
Cuốn sổ vẫn còn rất nhiều trang trắng phía sau, Bạch Thanh Hạ định viết tiếp câu chuyện của mình vào đó.
Cô tin rằng con chữ có năng lượng, viết ra chắc chắn sẽ có ý nghĩa. Có lẽ sẽ có một sợi dây vô hình kết nối cuốn nhật ký với thiên đường, để người đã khuất ở trên đó có thể đọc được.
Nhật ký của mẹ, chắc chắn mẹ sẽ nhận ra thôi.
...
Chủ nhật, chợ Thanh Niên.
Lục Viễn Thu dẫn Bạch Thanh Hạ đi dạo trong chợ. Ở đây bán rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, lại rẻ nữa, tất, thắt lưng, găng tay... cái gì cũng có.
Sau khi bắt Bạch Thanh Hạ mua một ít áo giữ nhiệt, quần giữ nhiệt và tất dài, Lục Viễn Thu lại dẫn cô đến một sạp giày dép.
Tất cả giày dép đều bày trên một tấm bạt nhựa trải dưới đất. Lục Viễn Thu ngồi xổm xuống xem xét.
Bạch Thanh Hạ xách túi đứng bên cạnh, tay đút trong túi áo nắm chặt số tiền còn lại.
Trước giờ cô vẫn sống thế này, mặc ít đi một hai cái áo cũng chẳng chết rét được. Nhưng Lục Viễn Thu kiên quyết quá, hễ cô tỏ ý không muốn mua là cậu lại mắng.
Lục Viễn Thu ngẩng đầu hỏi ông chủ: “Giày này bao nhiêu một đôi thế chú?”
Ông chủ là một người đàn ông trung niên đeo túi chéo nhỏ màu đen, ngồi trên ghế đẩu rung đùi, đáp: “Đống bên này 29 tệ một đôi, giày Nike đấy, thanh lý xả kho, rẻ bèo.”
Lục Viễn Thu cầm một đôi giày "Nike" lên xem, phát hiện cái logo móc câu này... có góc cạnh hẳn hoi.
Cậu bẻ cái mác ra xem, ôi chao, Nake.
Hàng nhái thì thôi, kẻo Bạch Thanh Hạ đi vào lại bị người ta bàn tán.
Cậu nhìn quanh, thấy một đôi giày thể thao trắng không có nhãn mác gì, bèn cầm lấy, quay sang hỏi Bạch Thanh Hạ: “Đôi này đẹp không?”
29 tệ cũng chấp nhận được... Bạch Thanh Hạ vội gật đầu, sợ Lục Viễn Thu lại chọn sang đống 39 tệ.
“Đẹp!”
Lục Viễn Thu: “Chú ơi, lấy cho cháu đôi size 36.”
“Có ngay!”
Bạch Thanh Hạ lẳng lặng nhìn gáy cậu thiếu niên, nhớ đến món quà sinh nhật của mình. Tiếc là đôi giày da đen đó chỉ hợp mặc váy, không tiện dụng lắm.
Trả tiền xong, gói giày lại, Lục Viễn Thu nói: “Trời sắp lạnh rồi, cứ đi đôi giày vải kia sao chịu được? Mai thay đôi mới này đi luôn nhé.”
Bạch Thanh Hạ quay sang cậu, ngoan ngoãn gật đầu.
Đúng lúc này, bầu trời vốn đang âm u bỗng đổ mưa. Lục Viễn Thu vội giơ tay che đầu, kéo cô chạy về phía chỗ để xe đạp.
Cơn mưa lớn mà dự báo thời tiết nhắc đến cuối cùng cũng tới.
Tối về nhà, ngồi trong phòng khách nghe tiếng mưa rơi rào rào như trút nước bên ngoài, Lục Viễn Thu rót một cốc nước. Lúc này cửa mở, Tô Tiểu Nhã ướt như chuột lột bước vào.
Bà rùng mình một cái, thu ô lại, hỏi con trai: “Mưa to quá, thứ Sáu tuần sau bọn con thi giữa kỳ đúng không? Còn thi được không đấy?”
Lục Viễn Thu thắc mắc: “Chẳng lẽ mưa suốt đến tận thứ Sáu tuần sau ạ?”
“Mẹ xem dự báo thời tiết rồi, có khả năng đấy.”
Lục Viễn Thu ngẩn người nhìn mẹ. Uống cạn cốc nước, cậu trở về phòng ngủ, trong lòng không yên tâm, bèn gọi điện cho Bạch Thanh Hạ.
Chuông reo một lúc lâu đầu bên kia mới bắt máy. Lục Viễn Thu hỏi: “Mai cậu định đi học kiểu gì? Có ô không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
