Chương 153 : Cậu không ăn thật à?
“Cái rạp này vừa vào đã tối om thế này, thảo nào ế khách, thái độ phục vụ thế đấy.”
Thầy Vương Bình càm ràm.
Lục Viễn Thu dắt tay Bạch Thanh Hạ, dò dẫm theo cảm giác đi về phía hàng ghế cuối cùng. Do ánh sáng yếu nên cảnh hai người nắm tay nhau không bị ai nhìn thấy.
Lục Viễn Thu lúc này còn dang tay ôm hờ lấy vai cô gái nhỏ. Không phải cậu có ý đồ sàm sỡ gì, mà thực sự là cậu thấy hơi khó chịu. Cô gái nhỏ cũng ngoan ngoãn để cậu ôm, không phản đối.
Tìm được chỗ ngồi xong xuôi thì đèn trong phòng chiếu bỗng sáng lên.
Bạch Thanh Hạ ngồi xuống, tò mò quan sát xung quanh.
Ghế ngồi êm ái, màn hình to đùng, lát nữa ánh sáng sẽ chiếu lên tấm vải trắng kia, hình người sẽ rất to... Câu miêu tả quen thuộc lại hiện lên trong đầu cô, mọi thứ dường như đều trùng khớp.
Tuy chưa từng đến rạp chiếu phim, nhưng câu nói ấy đã in sâu vào tâm trí cô.
Đèn đã sáng, nhưng tay hai người vẫn nắm chặt.
Lục Viễn Thu biết Bạch Thanh Hạ quên buông tay, cô đang mải mê ngắm nghía xung quanh. Cô không buông, hì hì, cậu cũng không buông. Bàn tay nhỏ nhắn này nắm sướng thật, mềm mại, trơn láng, bóp vào như không có xương vậy.
Lục Viễn Thu bóp nhẹ một cái. Bạch Thanh Hạ cúi xuống nhìn, mới sực nhớ ra, vẻ mặt hơi mất tự nhiên rút tay về.
...Mẹ kiếp, biết thế không bóp nữa.
Lục Viễn Thu tiếc hùi hụi.
Hàng ghế trước, anh Húc và bạn gái xem mắt đã ngồi xuống, tiếp đó là Sở Lan. Phía trước nữa, sáu người ngồi thành một hàng. Chung Cẩm Trình ngồi ngoài cùng, bên cạnh là thầy Vương Bình. Oán khí của cậu chàng lúc này dường như đã ngưng tụ thành thực thể trên đỉnh đầu.
Phim bắt đầu chiếu, đèn tắt. Âm thanh mở đầu rất lớn, Bạch Thanh Hạ tò mò ngẩng đầu nhìn về phía loa. Lục Viễn Thu quay sang ngắm cô, dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt cô gái nhỏ càng thêm trắng trẻo.
Đúng rồi, đèn lại tắt rồi, mình có thể kêu màn hình không đủ sáng mà!
Lục Viễn Thu bĩu môi làm nũng, bàn tay như con thú đi tìm mồi, lần theo hơi ấm mò mẫm trong bóng tối, rồi lại nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.
Bạch Thanh Hạ quay sang nhìn cậu. Gần như chẳng đợi Lục Viễn Thu mở lời, cô đã hiểu ý, nắm chặt lại tay cậu.
Lục Viễn Thu được đà lấn tới, muốn đan mười ngón tay vào nhau, ngón tay len lỏi vào kẽ tay cô. Nhưng Bạch Thanh Hạ không cho cậu làm thế, cô nhìn cậu với ánh mắt thắc mắc: “Sao thế?”
“Nắm thế này sẽ đỡ hơn...”
Lục Viễn Thu vừa đan ngón tay vào tay cô vừa giải thích. Bạch Thanh Hạ rất chiều cậu, hiểu lý do liền làm theo ngay.
“Đỡ hơn chưa?”
Lục Viễn Thu giả bộ tủi thân: “Ừm...”
Thực ra chỉ cần màn hình lớn phía trước sáng đèn là cậu đã không còn cảm giác gì nữa rồi.
Nhưng mà, con trai biết làm nũng số hưởng mà.
Phim chán thật sự.
Nếu không phải vì được thoải mái nắm tay cô gái nhỏ, chắc Lục Viễn Thu đã ngủ gật từ đời nào. Nhưng Bạch Thanh Hạ xem rất chăm chú, thậm chí những đoạn hài nhảm nhí, gượng gạo cô cũng bật cười khẽ, như thể đã chìm đắm vào bộ phim.
Lục Viễn Thu hiểu, Bạch Thanh Hạ không hề giả vờ. Nếu ở bên ngoài có thể cô cũng thấy phim này dở tệ, nhưng đây là bộ phim đầu tiên cô xem ở rạp, nên dù nội dung có dở đến đâu, cô vẫn thật lòng thấy thú vị.
Cô không xem phim, mà đang xem một điều gì đó rất mới mẻ, rất đáng mong chờ đối với cô, bộ phim chỉ là phần thêm thắt cho trải nghiệm đó mà thôi.
“Ăn bỏng ngô đi.”
Lục Viễn Thu nói.
Vì tay ở giữa đang nắm nhau nên cậu phải nghiêng người dùng tay kia để lấy bỏng.
Bạch Thanh Hạ cũng nghiêng người, thò tay vào hộp bỏng ngô, nhón một hạt bỏ vào miệng nhai. Lúc này sự chú ý của cô lại dời khỏi bộ phim, vì sự mới mẻ của món bỏng ngô đã lấn át bộ phim rồi.
Nhìn biểu cảm của cô, Lục Viễn Thu biết chắc cô thấy ngon.
Nhưng Bạch Thanh Hạ chỉ ăn đúng một hạt rồi thôi, lại tiếp tục chăm chú xem phim.
Lục Viễn Thu cũng hiểu lý do.
Vì bỏng ngô là đồ dùng chung. Chính vì là đồ dùng chung nên cô chỉ nếm thử một hạt rồi ngại không dám ăn tiếp, hoặc sẽ đợi rất lâu sau mới ăn thêm một hạt, hoặc là đợi Lục Viễn Thu ăn chán chê rồi cô mới dám lấy.
Đối với việc phân chia đồ dùng chung giữa hai người, cô gái nhỏ luôn để Lục Viễn Thu chiếm phần hơn, như thế cô mới thấy cân bằng. Đó là sự cân bằng của riêng cô.
Cách giải quyết vấn đề này cũng rất đơn giản.
Lục Viễn Thu tự ăn một miếng, rồi bốc một nắm đưa đến tận miệng cô gái nhỏ.
Xung quanh không ai để ý, nên Bạch Thanh Hạ không ngại ngùng gì mà há miệng ra, chỉ là vẻ mặt hơi câu nệ vì được Lục Viễn Thu bón cho.
Lặp đi lặp lại vài lần, tuy bỏng ngô rất ngon, lại được Lục Viễn Thu chủ động bón, nhưng Bạch Thanh Hạ bắt đầu ngại há miệng.
“Thôi, đủ rồi, tớ không ăn nữa đâu, không ăn nữa...”
Cô quay mặt đi.
Lục Viễn Thu biết thừa cô sẽ nói thế, bèn trừng mắt hung dữ dọa: “Cậu không ăn thì tớ cũng chả thích món này, lần nào cũng thế, cuối giờ toàn thừa cả đống bị cô lao công đổ vào thùng rác, phí phạm lắm.”
Bạch Thanh Hạ mở to mắt kinh ngạc.
Đồ ngon thế này sao lại có người không ăn hết chứ?
Nghĩ vậy, cô vội vàng chủ động bốc bỏng ngô ăn, tần suất nhanh hơn hẳn lúc trước. Nhưng ăn được vài miếng, cô lại ngượng ngùng giải thích với Lục Viễn Thu: “Tớ... tớ không muốn lãng phí, cậu cũng ăn đi, đừng để mình tớ ăn.”
“Tớ có thích ăn cái này đâu, nếu không nghĩ cậu thích thì tớ đã chẳng lấy rồi.”
Bạch Thanh Hạ sững người, dò xét: “Thế... thế tớ ăn nhé?”
“Ăn đi, của cậu tất.”
Lục Viễn Thu xua tay.
Lúc này Bạch Thanh Hạ mới yên tâm ăn.
Quả nhiên cô rất thích ăn bỏng ngô, cứ xem một tí phim lại ăn một miếng bỏng. Đến khi ăn hết hơn nửa hộp, nhìn phần còn lại, Bạch Thanh Hạ lại hỏi xác nhận lần nữa: “Cậu không ăn thật à?”
“Hỏi nữa là tớ nhéo má đấy!”
Cô gái nhỏ không dám hỏi nữa, cắm cúi ăn một mình. Đến lúc này cô mới thực sự yên tâm biến món đồ dùng chung thành đồ của riêng mình.
Đúng lúc này, âm thanh trong phòng chiếu đột ngột tắt ngấm.
Lục Viễn Thu ngẩn ra, thấy hình ảnh trên màn hình đứng im bất động.
Đợi một lúc vẫn không thấy gì, Chung Cẩm Trình ngồi hàng trên kêu lên đầu tiên: “Không phải chứ?!”
“Cái rạp này lắm vấn đề thế?!”
Thầy Vương Bình nói: “Đợi thêm mấy phút xem sao, xem có chạy lại được không, không được thì tôi đi tìm nhân viên.”
Rạp phim rách nát gì thế này... Lục Viễn Thu thầm chửi.
Bạch Thanh Hạ không quan tâm mấy chuyện đó. Cô cúi đầu nhìn vào hộp bỏng ngô, mặt suýt chui tọt vào trong. Xác nhận đã hết sạch, cô giơ cái hộp rỗng không cho Lục Viễn Thu xem như vừa hoàn thành nhiệm vụ: “Ăn hết rồi.”
Năm phút sau, thầy Vương Bình không đợi được nữa, đứng dậy đi tìm nhân viên.
Cô gái nhỏ bên cạnh Lục Viễn Thu lại khẽ hỏi: “Cái hộp này lát nữa phải vứt đi à?”
Lục Viễn Thu quay sang nhìn cô: “Sao thế? Cậu còn định mang về nhà à?”
Bạch Thanh Hạ không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn cậu, biểu cảm như muốn hỏi: “Được không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
