Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11218

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 249 : Ảnh gia đình

Chương 249 : Ảnh gia đình

Bạch Tụng Triết đứng bên ngoài, tay ôm áo khoác của con gái. Ông rất muốn vào trong, nhưng Bạch Thanh Hạ nghiêm mặt cấm ông vào giúp.

Lục Viễn Thu nhìn cô gái nhỏ đang hăng hái đuổi theo con gà, ngạc nhiên hỏi: “Cậu không sợ gà à? Tớ nhớ con gái thường sợ mấy con này lắm mà.”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu: “Không sợ, tớ giúp cậu bắt thì sẽ nhanh hơn.”

“Thế cẩn thận đấy, đừng để nó mổ hay cào trúng.”

“Biết rồi.”

Cô đáp nhanh rồi lại lao vào cuộc chiến bắt gà.

Lục Viễn Thu chưa vội hành động, chỉ đứng ngắm nhìn bóng dáng cô, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.

Đến khi bốn anh em họ Lục từ trong nhà đi ra, Bạch Thanh Hạ và Lục Viễn Thu mỗi người đã tóm được một con.

Nhưng rõ ràng Bạch Thanh Hạ chưa có kinh nghiệm, và Lục Viễn Thu cũng nhận ra cô thực sự sợ, chỉ là đang cố tỏ ra dũng cảm thôi.

Cậu không cười nhạo cô mà kiên nhẫn hướng dẫn: “Từ từ thôi, túm lấy cánh, ấn xuống đất, cẩn thận nó mổ.”

Bạch Thanh Hạ nheo mắt, ngả người ra sau tránh né, giọng run run: “Được rồi!”

“Ôi chao, cẩn thận đấy, để chú, để chú!” Lục Thiên thấy thế vội xắn tay áo lao vào.

“Bắt mấy con ạ?” Bác cả đứng ngoài hỏi.

Ông Nhị Gia trừng mắt, bồi thêm một câu đau điếng: “Còn hỏi mấy con? Bắt được rồi hẵng nói! Bốn năm mươi tuổi đầu rồi mà không bằng bé con, các anh tưởng Tết nhất còn ôm việc công ty là hay ho lắm trong mắt tôi à?”

Bác cả và bác hai hoảng hồn, cười trừ với ông rồi cũng lao vào chuồng gà.

Bác ba không làm trong công ty nên lời mắng của Ông Nhị Gia (cựu Chủ tịch Tập đoàn Lục thị) chẳng xi-nhê gì với ông. Ông đẩy gọng kính, nhìn mấy ông anh trai đang chạy loạn xạ trong chuồng gà cùng tiếng gà kêu quang quác, có chút do dự.

Lục Uyên quay lại nhìn mẹ, cười gượng: “Mẹ, thân phận con thế này... mẹ bắt con vào bắt gà... không hợp lắm đâu, Đậu Tình còn đang nhìn kìa.”

Lục Đậu Tình ngây ngô cổ vũ: “Bố cố lên.”

Lục Uyên: “?”

Bà nội tức mình, cầm gậy gõ mạnh vào người con trai: “Thân phận cái gì?! Ở đây anh chỉ là người thường thôi! Hôm nay đông người thế này, hai ba con gà sao đủ ăn? Còn không mau vào bắt? Hay là đợi tôi ra tay?”

“Vâng vâng vâng, mẹ đừng giận, con vào ngay đây.”

Thím ba cố nhịn cười khi thấy ông chồng thường ngày hét ra lửa giờ lại khúm núm nghe lời mẹ.

Lục Uyên cởi áo khoác, bước vào chuồng gà.

Dưới sự trợ giúp của Lục Thiên, Bạch Thanh Hạ nhanh chóng khống chế được một con gà mái. Cô đắc ý túm cánh gà giơ lên cho Lục Viễn Thu xem, được cậu khen ngợi, cô gái nhỏ cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

“Quác quác quác quác quác!”

Năm con gà bị cắt tiết đang giãy đành đạch trên mặt đất, máu gà vương vãi. Mười bảy người trong sân đứng vây quanh xem, Lục Thiên đưa tay che mắt con gái.

“Bố, tay bố hôi quá, toàn mùi phân gà.” Lục Dĩ Đông nhăn mặt nói.

Nhìn quanh thấy đông đủ mọi người, Lục Viễn Thu lại nhìn những con gà đang giãy chết, bất chợt buông một câu: “Hôm nay... hay là chụp một tấm ảnh gia đình đi?”

Lục Uyên gật đầu tán thành: “Được đấy, để bác gọi người đến chụp, dịp đông đủ thế này hiếm lắm.”

Ông Nhị Gia mỉm cười. Dù ông không hẳn thuộc về gia đình này theo nghĩa hẹp, lại hay mắng mỏ con cháu, nhưng ông là người mong muốn gia đình này đoàn kết một lòng nhất.

Bạch Thanh Hạ hơi trầm xuống. Cô biết Lục Viễn Thu sẽ mời cô và bố chụp cùng, nhưng dù vậy cô vẫn thấy chạnh lòng... Người thì đông đủ, nhưng hình như vẫn thiếu...

Hôm nay thời tiết đẹp thật.

Mười bảy người trong sân mỗi người một việc.

Ba bà thím, Tô Tiểu Nhã và Bạch Thanh Hạ, năm người xúm vào bếp đun nước, chuẩn bị nguyên liệu cho bữa cơm tất niên. Bốn anh em trai mỗi người một cái ghế đẩu, ngồi bên chậu nước nhổ lông, mổ gà.

Bốn chị em gái, vốn là bốn "nữ hoàng bếp núc" (theo nghĩa đen là vô dụng trong bếp), nhận nhiệm vụ dọn dẹp nhà trong để lấy chỗ ngủ cho mọi người.

Sàn nhà trong rất rộng, sau khi quét dọn sạch sẽ, các cô trải những tấm bao tải và nilon sạch lên, rồi vào phòng ôm chăn chiếu đã chuẩn bị sẵn ra trải ngay ngắn.

Vừa trải xong chưa kịp vuốt phẳng, Lục Dĩ Đông đã nhảy bổ vào lăn lộn, bị chị cả phát cho một cái tát vào mông mới chịu ngồi yên.

Lục Viễn Thu lại thành người rảnh rỗi nhất, nhưng cậu phải ngồi trông chừng chú Bạch, nếu không ông sẽ chạy vào bếp bám lấy con gái, khiến Bạch Thanh Hạ không tập trung làm việc được.

Cứ thế bận rộn đến chập tối, nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị hòm hòm.

Lục Dĩ Đông xung phong vào bếp nhóm lửa, kết quả mặt mũi lem nhem nhọ nồi, bị cả nhà cười cho thối mũi.

Bạch Thanh Hạ cố nhịn cười, sợ cô bé buồn, vì lúc nãy Lục Dĩ Đông hùng hồn tuyên bố mình là bậc thầy điều khiển lửa mà... Dù thất bại thảm hại nhưng Bạch Thanh Hạ nghĩ sự nhiệt tình của cô bé đáng được tuyên dương.

“Bắt đầu nấu được chưa?” Bạch Thanh Hạ đeo tạp dề, chạy từ bếp ra hỏi Lục Viễn Thu.

“Hỏi... hỏi tớ á?” Lục Viễn Thu chỉ vào mình.

Bạch Thanh Hạ gật đầu.

Lục Viễn Thu quay lại chỉ vào ông Nhị Gia đang nằm phơi nắng trên ghế bập bênh: “Hỏi ông ấy kìa, ông ấy là to nhất.”

Bạch Thanh Hạ nhìn ông Nhị Gia, định bước tới lại rụt rè mím môi, không dám. Cô tự hỏi tự trả lời: “Chắc được rồi đấy, cũng muộn rồi, nhiều món lắm...”

Nói xong cô chạy biến vào bếp.

Lục Viễn Thu đi vào nhà trong, thấy Lục Dĩ Đông và Bạch Tụng Triết đang tháo giày nằm lăn lộn cười đùa trên đệm trải dưới đất.

Chỗ ngủ này rộng thênh thang, đủ cho 15 người nằm (trừ ông Nhị Gia và bà nội già yếu không nằm đất được).

“Đừng làm bừa bộn quá, cẩn thận ông già kia vào nổi trận lôi đình đấy... Dù ông ấy không ngủ ở đây nhưng vẫn mắng như thường.”

Dường như nghe thấy tiếng Lục Viễn Thu nói xấu mình, ông lão nằm trên ghế bập bênh ngoài sân quay đầu lại nhìn, nhưng chẳng thấy gì, tưởng mình nghe nhầm nên lại nằm xuống.

Đúng lúc này, bác ba nghe điện thoại.

Bác gật đầu “ừ, ừ” mấy tiếng rồi bảo Lục Viễn Thu: “Tiểu Thu, thợ chụp ảnh huyện cử đến rồi đấy, cháu đi báo mọi người tạm gác việc lại ra chụp ảnh đi.”

“Vâng ạ!”

Lục Uyên không tiện ra mở cổng nên sai Lục Thiên đi.

Cửa mở, anh chàng nhiếp ảnh gia lén la lén lút bước vào, thì thầm đầy kích động cúi chào Lục Thiên: “Chào lãnh đạo, lãnh đạo yên tâm, em vào làng cực kỳ bí mật, không một tiếng động.”

Lục Thiên cau mày: “Cậu nói năng kiểu gì nghe như phim kháng chiến thế?”

Em nhìn sếp cũng có nét giống Hán gian đấy... Anh chàng nhiếp ảnh gia nhìn Lục Thiên có khuôn mặt hài hước, thầm nghi ngờ không biết đây có phải lãnh đạo thật không...

“À đúng rồi, lãnh đạo của cậu ở đằng kia kìa.” Lục Thiên quay người chỉ về phía ông anh ba.

Thảo nào, khí chất khác hẳn một trời một vực... Anh chàng nhiếp ảnh gia lập tức thu lại nụ cười, liếc Lục Thiên một cái đầy khó hiểu rồi đi vào trong sân.

“Ơ cái thái độ gì đấy...” Lục Thiên lầm bầm quay lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!