Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10996

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03 - Chương 246 : Đài phát thanh đầu làng

Chương 246 : Đài phát thanh đầu làng

Lục Viễn Thu giơ cánh tay lên, vừa ngắm nghía vừa cười tự đắc: “Nhìn đi, cánh tay chắc khỏe thế này, anh đây thích nhất là kẹp cổ mấy đứa như em đấy.”

Lục Dĩ Đông lẳng lặng lủi ra sau lưng Bạch Thanh Hạ, tránh xa ông anh biến thái.

“Thế thì đi theo anh đi!”

Cô bé dùng giọng điệu hung hăng nhất để nói ra câu nói hèn nhát nhất.

Bạch Thanh Hạ bật cười, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy tiếng bố lầm bầm hai chữ “chuối chuối”, nụ cười tắt ngấm, cô quay sang lườm ông một cái.

Bạch Tụng Triết phản ứng y hệt Lục Dĩ Đông, cũng vội vàng trốn ra sau lưng Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu an ủi: “Có mà, có mà, đợi mấy xe sau đến là có chuối ngay.”

Bạch Thanh Hạ cau mày: “Cậu đừng có chiều bố tớ, cứ chiều thế ông lại càng được đà lấn tới, sau này nói chẳng nghe đâu.”

Lục Viễn Thu suỵt suỵt mấy tiếng, thì thầm: “Chú ấy chịu khổ bao lâu nay rồi, muốn ăn quả chuối thôi mà, có gì quá đáng đâu.”

“Nhưng ăn nhiều dễ bị tào tháo đuổi lắm, nhà xí ở quê hôi kinh khủng.” Lục Dĩ Đông thì thầm chêm vào.

“Đang nói chuyện ăn uống đừng có bàn mấy thứ mất vệ sinh thế được không?” Lục Viễn Thu lườm em gái.

Bạch Thanh Hạ bỗng lí nhí phản bác: “Hôm cậu gọi điện rủ tớ đi ăn, cậu còn bảo... cái đó sắp khô cứng lại rồi cơ mà.”

Lục Viễn Thu: “...”

Cậu vội đánh trống lảng, chỉ tay về phía trước: “Lặng lẽ vào làng, cấm nổ súng!” (câu nói kinh điển trong phim kháng chiến cũ)

Bây giờ chưa đến 8 giờ sáng, nhưng dù sao cũng là 30 Tết, khá nhiều người đã dậy sớm, lúi húi làm việc trước cửa nhà. Đa phần là các bà các cô trung niên, và đây cũng chính là lực lượng nòng cốt trong việc soi người lạ.

Bốn người Lục Viễn Thu đi trên con đường chính vào làng. Quả nhiên, vừa đi qua một nhà, một người phụ nữ trung niên đeo tạp dề bê chậu nước ra đổ, đổ xong liền đứng chống nạnh ở cửa, nhìn chằm chằm bốn người bọn họ, ánh mắt đầy tò mò soi mói.

Bạch Thanh Hạ bị nhìn đến ngượng ngùng, lặng lẽ quay mặt về phía Lục Viễn Thu.

“Ủa? Con cái nhà ai đây nhỉ?”

Người phụ nữ này thậm chí còn chẳng buồn thì thầm, cứ thế nói oang oang.

Lục Viễn Thu không thèm để ý, Lục Dĩ Đông thì lắc lư cái đầu đáp lại: “Chúng cháu là người Trung Quốc ạ.”

Người phụ nữ bật cười, bê chậu đi vào, nhưng vẫn ngoái lại nhìn Bạch Thanh Hạ thêm mấy lần đầy tò mò.

Lục Viễn Thu nhân cơ hội trêu chọc cô: “Tớ bảo này, Tết nhất là mùa làm mối nở rộ nhất ở quê đấy. Cậu biết tại sao bà ấy cứ nhìn chằm chằm cậu không?”

Bạch Thanh Hạ lắc đầu: “Tại sao?”

Lục Viễn Thu: “Tại vì bà ấy nhìn cái là biết cậu đang ở độ tuổi cập kê, khác hẳn con ranh con Lục Dĩ Đông nhìn phát biết ngay trẻ con.”

Bạch Thanh Hạ ngơ ngác: “Nhưng tớ mới 17 tuổi mà.”

Lục Viễn Thu cười: “Thì sao? Ở quê mười tám đôi mươi lấy chồng đầy ra đấy. Hơn nữa nhà nào có con gái đều là 'bánh bao thơm', có khi cậu bị mấy bà ấy âm thầm ghép đôi với cả tá trai làng rồi mà không biết đấy.”

Bạch Thanh Hạ nghe mà mắt tròn mắt dẹt.

Cô tuy sống cảnh nghèo khó nhưng vẫn là dân thành phố chính gốc, mấy chuyện lằng nhằng ở quê này cô mù tịt.

Nghe anh trai nói vậy, Lục Dĩ Đông hớn hở hỏi: “Thế nhà mình cũng là bánh bao thơm ạ?”

Cô bé chỉ vào mình, vì mình cũng là con gái, anh trai bảo nhà có con gái là bánh bao thơm mà.

Lục Viễn Thu liếc em gái, cố tình nói: “Nhà mình là đậu phụ thối.”

“Hả? Em đánh chết anh bây giờ! Em không tin, em cũng là bánh bao thơm!”

Lục Dĩ Đông giãy nảy phản đối.

Hai anh em vừa đi vừa trêu chọc nhau, hướng về phía nhà bà nội. Bỗng nhiên, Lục Viễn Thu giơ tay chắn ngang cả bọn.

“Nguy to rồi...”

“Sao thế?”

Lục Viễn Thu nhìn về phía trước, thấy hai bên con đường độc đạo đang có hai hàng người ngồi chễm chệ. Toàn là các cụ ông cụ bà trung niên trở lên.

Họ mặc áo bông dày sụ, cười nói rôm rả, gậy gộc để ngổn ngang bên cạnh.

Tầm này chắc là vừa ăn sáng xong, ra đường hóng nắng chém gió, không ngờ lại đụng độ ngay thiên la địa võng này.

Lục Viễn Thu cười muốn nội thương: “Tí nữa ba ông bác vào làng kiểu gì nhỉ? Chắc phải đào hầm chui qua mất.”

Lục Dĩ Đông nghe xong cười hô hố, bị anh trai cốc đầu một cái: “Bé mồm thôi.”

“Thôi kệ, cứ đi bình thường, bị bàn tán thì chịu khó nghe tí vậy.” Lục Viễn Thu xua tay, tỏ vẻ bất cần.

Bạch Thanh Hạ nhìn về phía trước, quay lại kéo mũ áo khoác của bố lên đội cho ông, còn mình thì lặng lẽ nép vào bên cạnh Lục Viễn Thu. Dù ánh mắt của các cụ không có sát thương vật lý, nhưng cô ghét bị người khác soi mói, điều này chưa bao giờ thay đổi.

Lục Viễn Thu hắng giọng, ưỡn ngực ngẩng cao đầu đi về phía trước.

Mấy người đi đến gần, tiếng bước chân thu hút sự chú ý của đài phát thanh đầu làng. Các cụ ngừng chém gió, đồng loạt quay đầu nhìn sang như radar dò tìm mục tiêu.

“Ủa? Con cái nhà ai đấy?”

“Trông lạ hoắc.”

...

Vài cụ lầm bầm vài câu, sau đó đa số ánh mắt đều đổ dồn vào Bạch Thanh Hạ. Đúng như Lục Viễn Thu nói, con gái đến tuổi cập kê luôn là tâm điểm chú ý của các cụ.

Ở quê, nhà nào có con trai chưa vợ thì bị lôi ra làm đề tài bàn tán, còn nhà nào có con gái chưa chồng thì đúng là bánh bao thơm được săn đón nhiệt tình.

Các cụ ở quê coi chuyện hôn nhân của con cái như nhiệm vụ phải hoàn thành, ai hoàn thành rồi thì có quyền cười nhạo những nhà chưa xong nhiệm vụ.

Tuy nhiên, có vài cụ nhận ra Lục Viễn Thu, bắt đầu chắp nối thông tin: “Là hai đứa cháu nhà lão Lục đấy hả?”

Thậm chí có cụ đứng dậy chào hỏi: “Ê này... nhà các cháu về cả rồi đấy à?”

Lục Viễn Thu xua tay lia lịa, nói dối không chớp mắt: “Dạ không không, mấy bác cháu bận lắm, có mỗi nhà cháu về thôi ạ.”

“À... thế à. Ủa, con bé này là ai đấy, xinh thế, cháu dâu tương lai hả?” Cụ già vừa hỏi lại quay sang nhìn Bạch Thanh Hạ cười toe toét.

Bạch Thanh Hạ cúi gằm mặt xuống, nép sát vào Lục Viễn Thu, nhưng cô đã đánh giá thấp khả năng soi 360 độ không góc chết của cái loa phát thanh này.

Lục Viễn Thu quay sang, cậu chẳng biết ông cụ này là ai, nhưng ông cụ lại biết cậu là ai. Cậu dở khóc dở cười: “Cháu còn đang đi học cấp ba mà cụ...”

“Thế á? Cháu... trông lớn tướng thế này mà vẫn đi học à.”

“Vâng ạ.”

“Học cho giỏi vào, tốt nghiệp xong nhờ mấy bác cháu sắp xếp cho, sau này chẳng phải lo nghĩ gì nữa.”

Tuy nhà Lục Thiên ở làng danh tiếng cũng bình thường, nhưng nghe nói là cháu nhà họ Lục, đa số các cụ đều đứng dậy cười nói hùa theo, như muốn làm quen với Lục Viễn Thu.

Lục Viễn Thu trả lời qua loa rồi vội vàng dắt ba người kia đi nhanh vào trong làng.

Thấy họ đi khuất, đài phát thanh đầu làng bắt đầu hoạt động hết công suất.

“Lão đại, lão nhị, lão tam nhà họ Lục lần này đều không về à, lại chỉ có mỗi thằng tư về.”

“Biết đâu mấy hôm trước lén về rồi thì sao.”

“Chẳng ra làm sao cả, nhà cửa cũng chẳng thèm xây lại, đúng là không muốn về quê nữa rồi. Toàn là người làng nhìn nhau lớn lên, giờ có tí chức quyền là quên hết tình nghĩa, chẳng giúp làng xóm được cái gì.”

“Con bé vừa nãy xinh thật đấy, như diễn viên điện ảnh ấy, nhìn là biết gái thành phố rồi.”

“Thế cái người đội mũ trùm kín mít kia là ai, bố con bé đấy à?”

“Bố ai mà biết được...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!