Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 245 : Bí mật vào làng

Chương 245 : Bí mật vào làng

Xe xuất phát từ lúc rạng sáng, giờ trời đã sáng rõ.

Lục Dĩ Đông ngồi dậy nhưng vẫn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, hai mí mắt đánh nhau kịch liệt. Bị mẹ vỗ vào đầu, cô bé chỉ bĩu môi “ư hư” vài tiếng phản đối rồi lại gà gật tiếp.

Bạch Tụng Triết cũng buồn ngủ rũ rượi, dù sao cũng bị gọi dậy từ sớm. Ông tựa đầu vào vai Bạch Thanh Hạ, chóp chép miệng như trẻ con, không biết có phải đang mơ được ăn chuối hay không.

Đột nhiên, đầu Bạch Tụng Triết được một bàn tay đỡ lấy. Bạch Thanh Hạ quay sang, thấy Lục Viễn Thu.

“Để tớ.” Lục Viễn Thu nói.

Cậu đổi chỗ với Bạch Thanh Hạ, để đầu Bạch Tụng Triết tựa vào vai mình.

“Mỏi vai không?” Cậu nhìn cô gái nhỏ.

Cô khẽ lắc đầu, mỉm cười: “Cũng bình thường.”

“Bình thường á? Vai sắt à? Chú ấy tựa gần cả tiếng đồng hồ rồi đấy.”

Lục Viễn Thu tặc lưỡi. Bạch Thanh Hạ nghe vậy cúi đầu im lặng. Đợi Lục Viễn Thu quay mặt đi, cô mới đưa tay xoa xoa bả vai vừa bị đè.

Mấy ông bác đang nhắm mắt nghỉ ngơi, hai thím và các chị cũng vậy. Chỉ có thím ba là còn thức, nhìn đôi bạn trẻ đối diện trò chuyện mà mỉm cười.

Thấy em dâu nhìn sang, thím ba hỏi Tô Tiểu Nhã: “Hai đứa nó ai lớn hơn?”

Tô Tiểu Nhã đáp: “Thu Thu lớn hơn, thằng bé sinh tháng 2, Tiểu Hạ sinh tháng 9.”

“Thế à, tốt quá. Thu Thu giờ khác trước nhiều thật, thay đổi chóng mặt, như biến thành người khác vậy.” Thím ba cười nhận xét, lời nói đầy ẩn ý.

Lục Viễn Thu ngượng ngùng không nói gì. Bạch Thanh Hạ tưởng mọi người chỉ đang nói chuyện về Lục Viễn Thu, không liên quan đến mình nên ngồi im lặng lắng nghe.

Cô cũng thấy Lục Viễn Thu thay đổi rất nhiều.

Tô Tiểu Nhã đương nhiên hiểu ý chị dâu. Bà nhìn Bạch Thanh Hạ đầy cảm thán, ngay cả bà cũng cho rằng sự thay đổi của con trai là nhờ cô gái này.

Rõ ràng mấy tháng trước, thằng con bà còn là một tên côn đồ lêu lổng, dù trong mắt bà con trai có tệ đến đâu vẫn là cục vàng, nhưng thấy Lục Viễn Thu tu chí làm ăn, bà là người vui nhất.

Phía đầu xe vọng lại tiếng Lục Thiên: “Anh ba, họ cho vào không?”

Lục Uyên mở mắt, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, gật đầu: “Cho, anh báo trước rồi.”

Bạch Thanh Hạ nhìn ra ngoài, ngớ người. Đây đâu phải nhà bà nội ở quê, mà là trụ sở chính quyền huyện, cái quốc huy đỏ chót to đùng đập ngay vào mắt.

Thấy cô gái nhỏ ngơ ngác, Lục Viễn Thu thì thầm giải thích: “Đường vào làng xấu lắm, xe này không vào được, với lại không được phô trương quá... Lát nữa cậu sẽ hiểu, mấy bác tớ không thích về quê là vì lý do này đấy.”

Bạch Thanh Hạ gật gù ra chiều đã hiểu, lờ mờ đoán được nguyên nhân.

Lục Viễn Thu cảm thán: “Người muốn kiếm chác, người muốn nhờ vả, trong mắt dân làng, ba ông bác tớ là ông trời con, cái gì cũng làm được. Trước đây còn giúp đỡ được chút đỉnh, giờ người nhờ vả đông quá, giúp không xuể, lại dễ rước họa vào thân, nhất là bác ba tớ.”

Lần này thì Bạch Thanh Hạ hiểu hoàn toàn.

“Nói với Tiểu Hạ mấy chuyện này làm gì.” Tô Tiểu Nhã lườm con trai một cái.

Bạch Thanh Hạ rụt cổ lại. Nếu cần thiết, cô có thể giả vờ như chưa nghe thấy gì... miễn là đừng bị mấy anh áo đen tìm đến cửa là được.

Xuống xe, Bạch Thanh Hạ thấy mấy người đàn ông trung niên từ trong tòa nhà bước nhanh ra, được đám đông vây quanh, nhiệt tình bắt tay ba ông bác họ Lục.

Họ trao đổi ngắn gọn vài câu. Một người đàn ông trung niên hói đầu có vẻ là người đứng đầu, quay sang ra lệnh: “Nhanh nhanh nhanh! Tranh thủ lúc sáng sớm vắng người.”

Nói xong, ông ta nhìn về phía này, như đang điểm danh quân số.

Bạch Thanh Hạ không dám nhìn thẳng vào những người này, cô quay sang bố, áp hai tay lên má ông xoa xoa: “Bố lạnh không?”

“Chuối chuối~”

Lục Viễn Thu nói thêm: “Mọi năm nhà tớ không về cùng ngày, năm nay là lần đầu tiên cả đại gia đình về cùng nhau nên hơi phiền phức chút.”

Bạch Thanh Hạ bịt tai không nghe, sợ Lục Viễn Thu tiết lộ bí mật gì đó, cô còn muốn sống yên ổn với bố.

Chẳng bao lâu sau, bốn chiếc xe ba gác có mái che chạy tới. Nhìn cảnh này, Lục Viễn Thu không nhịn được cười: “Chia thế nào đây? Nhà mình sáu người lận.”

Bác cả nhìn qua rồi phân công: “Bố cháu đi với bác, mẹ cháu đi với bác hai, bốn đứa đi một xe.”

Bốn người mà bác nói là Lục Viễn Thu, Bạch Thanh Hạ, Lục Dĩ Đông và Bạch Tụng Triết.

Bạch Thanh Hạ cùng Lục Viễn Thu leo lên xe ba gác, người tài xế lầm lì khởi động máy.

“Chuối chuối!” Bạch Tụng Triết bất mãn kêu lên, có vẻ ông tưởng xuống xe là được ăn chuối ngay như lời hứa.

“Im lặng!”

Lục Viễn Thu chưa kịp mở miệng thì Bạch Thanh Hạ đã quát bố.

Giờ không có người lớn ở đây, cô mới dám to tiếng, trừng mắt nhìn bố.

Bị con gái mắng, Bạch Tụng Triết im thin thít, co ro ngồi một góc không dám ho he.

Lục Viễn Thu cũng co rúm người lại: “Hung dữ quá, sao cậu hung dữ thế, sau này lấy chồng chắc cậu cũng bạo hành gia đình mất thôi?”

Bị gán cho cái tội danh từ trên trời rơi xuống này, Bạch Thanh Hạ cạn lời, đành im lặng không thèm chấp Lục Viễn Thu.

Lục Dĩ Đông chêm vào: “Chị Bạch lấy chồng liên quan gì đến anh? Chị ấy có bạo hành gia đình cũng chẳng đến lượt anh chịu đâu mà lo.”

Con bé này thuộc kiểu trước mặt người ngoài thì bênh anh chằm chặp, nhưng không có người ngoài là quay sang cắn anh như đúng rồi.

Lục Viễn Thu cũng chẳng vừa, kẹp cổ em gái: “Anh lấy ví dụ không được à? Được không? Nói mau, tell me.”

“Được được được!” Lục Dĩ Đông vội đập đập vào tay anh xin tha.

Bạch Thanh Hạ nghe hai anh em cãi nhau chí chóe, chỉ biết cười trừ. Cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mình sẽ lấy chồng.

Xe ba gác chạy hơn nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến đầu làng. Dù đối mặt với một đám trẻ con, bác tài xế vẫn giữ thái độ kính trọng: “Đến nơi rồi, tôi không rành đường trong làng lắm, mấy cô cậu xem có chỉ đường được không, hay là xuống ở đây?”

Lục Viễn Thu nhìn quanh: “Xuống đây đi ạ, bọn cháu đi bộ vào cũng được.”

“Vâng!”

Bốn người xuống xe, mấy chiếc xe ba gác quay đầu chạy về theo đường cũ.

Lục Viễn Thu đứng ở đầu làng, nhìn cảnh vật xung quanh, lòng đầy cảm khái.

Cậu đã mười năm không về quê rồi. Sau này bà nội già yếu, dù bà không muốn lên thành phố, mấy bác cũng ép bà lên ở cùng để tiện chăm sóc.

Bà không còn ở quê, nên về quê cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Dù thuộc thế hệ 9x nhưng Lục Viễn Thu gần như chẳng quen ai trong làng, cũng chẳng biết họ hàng bắn đại bác bảy ngày không tới. Tết nhất đi chúc Tết, nếu không có bố dẫn đi thì chắc cậu chỉ qua lại với nhà mấy bác thôi.

“Mày biết đường không?” Lục Viễn Thu quay sang hỏi em gái.

Lục Dĩ Đông nhìn anh trai như nhìn người thiểu năng: “Năm ngoái vừa về xong, anh quên nhanh thế? Não cá vàng à?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!