Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 03 - Chương 243 : Mùng 2 tháng 2, đêm Giao thừa

Chương 243 : Mùng 2 tháng 2, đêm Giao thừa

Mười phút sau.

Bạch Thanh Hạ theo người phụ nữ lạ mặt về nhà.

Hóa ra cô ấy cũng sống trong khu ổ chuột này, chỉ là cách nhà cô mấy con hẻm ngoằn ngoèo.

“Lối này, cẩn thận dưới chân.” Người phụ nữ vừa đi vừa chỉ xuống đất.

Bạch Thanh Hạ bước qua rãnh nước thải hôi hám, đi về phía căn nhà cấp bốn lụp xụp. Người phụ nữ sống ở tầng một, cánh cửa gỗ tróc sơn, bên ngoài treo tấm rèm lưới chống muỗi màu xanh đã rách nát.

Điều khiến Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên là khi đến cửa, người phụ nữ lại móc chìa khóa ra mở khóa. Hóa ra lúc ra ngoài cô ấy đã khóa cửa...

“Không phải để nhốt bố cháu đâu, cô sợ con gái cô chạy ra ngoài.” Người phụ nữ quay lại giải thích vẻ áy náy.

Bạch Thanh Hạ mỉm cười lắc đầu, tỏ ý mình không nghĩ nhiều.

Nhưng trong lòng cô vẫn thấy lạ, bố mình như vậy mà người phụ nữ này dám để ông ở nhà một mình với con gái cô ấy...

Bước vào nhà, mùi thức ăn thơm phức xộc lên mũi.

Căn phòng cũng chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, kê một cái bàn vuông sát tường. Lúc này Bạch Tụng Triết đang ngồi trên ghế nhựa đỏ, ăn ngấu nghiến mâm cơm trên bàn, chẳng thèm khách sáo gì cả.

“Hạ Hạ!” Miệng đầy cơm, ông quay lại thấy con gái liền reo lên.

Bạch Thanh Hạ vội chạy tới trách: “Sao bố lại ăn cơm nhà người ta thế?”

Nói xong cô nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé ngồi đối diện bên kia bàn. Đó là một bé gái chừng bốn năm tuổi.

Cô bé ngoan ngoãn nằm bò ra mép bàn, hai tay khoanh lại ngay ngắn như học sinh tiểu học nghe giảng, nhưng tuổi tác rõ ràng chưa đến mức đó.

Trên người cô bé mặc chiếc áo bông cũ kỹ, mái tóc xõa tung trông như cục bông xù nhưng không hề rối, quần áo cũng rất sạch sẽ.

“Mẹ ơi~” Cô bé gọi khẽ, đôi mắt vô hồn hướng về phía cửa, rồi chậm rãi trèo xuống ghế.

Bạch Thanh Hạ ngạc nhiên nhìn cảnh này, lúc này mới phát hiện ra điểm đặc biệt của cô bé.

Mắt em không nhìn thấy gì...

“Nhiễm Nhiễm, mẹ về rồi đây.”

Người phụ nữ bước tới ôm con vào lòng, nhìn mâm cơm sạch bách trên bàn, nở nụ cười mãn nguyện.

“Xin lỗi cô, bố cháu ăn hết cơm của hai người rồi... Hay là hai người sang nhà cháu ăn nhé? Cũng gần đây thôi ạ.” Bạch Thanh Hạ ngập ngừng đề nghị.

Người phụ nữ ôm con lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần đâu, hôm nay bố cháu giúp cô nhiều lắm, không có anh ấy thì đống đồ này cô khuân đến sáng mai mất.”

Bạch Thanh Hạ nhìn theo hướng tay cô chỉ, thấy trong góc phòng chất đống những thùng các-tông đựng ống nhựa nhỏ màu xanh, còn có những thùng đựng linh kiện khác nhau.

Thấy Bạch Thanh Hạ thắc mắc, cô cười giải thích: “Lắp mấy cái ống nhựa này này, một xu một cái, lần nào cô cũng nhận nhiều về nhà làm, Nhiễm Nhiễm thế này cô không tiện ra ngoài tìm việc.”

Đúng lúc này, Bạch Tụng Triết bỗng gọi lớn đầy thân thiết: “Nhiễm Nhiễm! Nhiễm Nhiễm!”

Người phụ nữ ngạc nhiên nhìn sang. Bạch Thanh Hạ vội giải thích: “Tên ở nhà của mẹ cháu là Nhiễm Nhiễm ạ.”

“À, ra là vậy, thảo nào bố cháu nghe cô gọi con bé như thế liền tặng kẹo mút cho nó.”

Nghe mẹ nói vậy, cô bé đang nằm yên trong lòng mẹ bỗng cựa quậy đòi xuống.

Em dò dẫm đi về phía giường, thò tay vào ngăn kéo tủ đầu giường một cách thành thục, lấy ra một cây kẹo mút cầu vồng to đùng, rồi quay lại mò mẫm đi ra, giơ cao cây kẹo dưới ánh đèn, cười tít mắt.

Dù không nhìn thấy, nhưng dường như em cảm nhận được cây kẹo này rất đẹp.

Bạch Thanh Hạ nhận ra ngay, đây là cây kẹo cô định tặng Lục Viễn Thu đêm giao thừa nhưng cậu không nhận, cô đành mang về cho bố. Bố tiếc không nỡ ăn, cứ giữ khư khư như bảo bối, thế mà hôm nay lại hào phóng tặng cho cô bé này...

Là vì cái tên “Nhiễm Nhiễm” sao?

Cô dắt bố ra về, lúc sắp ra khỏi con hẻm ngoái đầu lại nhìn, vẫn thấy người phụ nữ bế con đứng ở cửa dõi theo hai bố con.

...

Một tuần sau.

Rạng sáng ngày 2 tháng 2 năm 2011, tức đêm Giao thừa (30 Tết).

Bạch Thanh Hạ diện chiếc áo bông màu hồng đẹp nhất của mình, cài kẹp tóc hồng, đầu đội chiếc mũ len hồng Lục Viễn Thu tặng, cổ quàng khăn len hồng Lục Viễn Thu tặng nốt.

Cô cũng thay cho bố bộ quần áo mới mua năm nay, một chiếc áo phao đen kiểu dáng bình thường, vì áo phao hơi đắt tiền.

Nhét băng vệ sinh, đồ lót thay thế (dù chưa chắc đã dùng đến vì chỉ về quê ngủ một đêm) vào chiếc ba lô màu hồng, cô gái nhỏ đứng ngẩn ngơ bên giường, suy nghĩ xem còn cần mang gì nữa không.

Cô nhìn xuống đống quà cáp mua hôm qua dưới chân giường, đắn đo một lúc rồi quyết định không mang theo... Chỉ là về quê ăn Tết cùng Lục Viễn Thu thôi, không nên phô trương quá làm gì.

Nhỡ mấy bác nhà cậu ấy không mang quà, mỗi mình cô mang... Bạch Thanh Hạ thâm tâm không muốn chơi trội kiểu đó.

Chuẩn bị xong xuôi, cô đeo chiếc ba lô hồng lên vai. Trừ quần bò và giày thể thao trắng ra, cả người cô toát lên một màu hồng phấn ngọt ngào. Đây là dáng vẻ xinh đẹp nhất mà Bạch Thanh Hạ có thể tưởng tượng ra cho một dịp không quá trang trọng thế này.

Đợi một lúc thì điện thoại reo, cô vội bắt máy: “Alo?”

“Đến rồi, đưa chú Bạch ra đi.”

“Vâng!”

Khóa cửa xong xuôi, Bạch Thanh Hạ dắt bố ra khỏi sân.

“Hôm nay bố không được la hét lung tung đâu đấy, ngoan thì về con mua chuối cho ăn.”

Đi trong con hẻm nhỏ, cô gái nghiêm mặt dặn dò bố. Bạch Tụng Triết đi bên cạnh phấn khích lẩm bẩm: “Mua chuối ăn, mua chuối ăn...”

Trọng điểm là câu trước cơ mà... Cô gái nhỏ bất lực xốc lại quai ba lô. Cô đã nhìn thấy chiếc ô tô màu đen dài ngoằng đậu bên kia đường.

“Dài quá...” Bạch Thanh Hạ thì thầm.

Chợt nhớ ra điều gì, cô vội rảo bước nhanh hơn.

“Nhanh lên bố.”

Xe to thế này chứng tỏ đi đông người lắm, không thể để mọi người đợi lâu được.

Đến vạch kẻ đường, cô gái nhỏ hồi hộp đến mức mặt đỏ tim đập, nắm chặt tay bố. Lần này có bố đi cùng, tình huống hoàn toàn khác so với bữa tiệc sinh nhật lần trước.

“Đừng nói gì nhé bố.” Cô lại thì thầm dặn dò bố thêm lần nữa.

“Mua chuối ăn, mua chuối ăn...”

Thôi xong, giờ trong đầu ông chỉ còn mỗi chuối thôi. Cô gái nhỏ cắn môi tuyệt vọng.

Qua đường, cửa chiếc xe đen trượt ngang ra khiến Bạch Thanh Hạ ngớ người, lúc này mới biết loại xe này mở cửa khác xe con bình thường.

Cô định bước lên thì lại sững sờ tập hai.

Đông người quá...

Trên băng ghế da màu trắng chạy dọc thân xe chật kín người ngồi, nội thất bên trong trông cứ như phòng hát karaoke cô đi lần trước vậy.

Tuy đều là người quen mặt, nhưng bị chừng ấy cặp mắt nhìn chằm chằm khiến cô đỏ bừng mặt trong nháy mắt, không dám nhìn ai, chỉ biết cúi gằm mặt chui tọt vào trong xe.

Dắt bố vào, Bạch Thanh Hạ liếc nhìn một lượt rồi dắt bố đi thẳng đến chỗ Lục Viễn Thu, ngồi xuống bên cạnh cậu. Đó là một góc khuất, cô mừng thầm trong bụng, đâu biết rằng đó chính là vị trí dành riêng cho người hướng nội mà Lục Viễn Thu đã đặc biệt giữ chỗ cho cô.

Mọi người trong xe vẫn nhìn chằm chằm hai bố con, đặc biệt là nhìn Bạch Tụng Triết.

Bạch Thanh Hạ đoán chắc trước khi đến đây Lục Viễn Thu đã kể sơ qua về tình trạng của bố cô cho các thím và các chị rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!