Chương 241 : Kỳ nghỉ đông bắt đầu
Trịnh Nhất Phong đương nhiên biết Lưu Vi muốn hỏi gì, nhưng cậu im lặng. Thấy trong văn phòng có nhiều người, Lưu Vi hạ giọng nói tiếp.
“Tuy cô không biết điều gì khiến em thay đổi, nhưng cô phần nào hiểu được lý do trước đây em buông xuôi. Trịnh Nhất Phong à, chỉ có trở nên xuất sắc, em mới có thể thay đổi tất cả những thực tại khiến em không hài lòng.”
Trịnh Nhất Phong ngẩng đầu nhìn cô, nói bằng cả tấm lòng: “Cô ơi, đúng là em không hài lòng với thực tại, nhưng em nghĩ sẽ chẳng có gì thay đổi đâu. Đỗ đại học tốt, rời khỏi Lô Thành, những điều đó không mang lại cho em nhiều giá trị cảm xúc, vì đó không phải là thứ em thực sự muốn.”
Lưu Vi sững sờ, nhận ra Trịnh Nhất Phong khác biệt với những học sinh khác.
Những đứa trẻ bị gia đình làm tổn thương thường khao khát rời khỏi nhà, đi thật xa để tìm kiếm một cuộc sống tươi mới hơn, nhưng Trịnh Nhất Phong dường như không phải vậy.
Có lẽ em ấy chỉ thiếu tình thương? Nhưng có lẽ tình huống của em ấy còn phức tạp hơn thế.
Im lặng một lúc lâu, Lưu Vi hỏi tiếp: “Vậy... những kỳ thi sau này em có định nghiêm túc làm bài không?”
Trịnh Nhất Phong gật đầu.
Lưu Vi thở phào, lông mày giãn ra. Có vẻ dạo này cậu học trò này đã gặp được chuyện gì đó khiến cậu có động lực chứng tỏ bản thân.
Cô lấy điện thoại ra, ướm hỏi: “Cho cô xin số điện thoại của mẹ em được không?”
Hồ sơ của Trịnh Nhất Phong chỉ có số điện thoại của chú hai, không có số của bố mẹ.
Do dự một lát, Trịnh Nhất Phong vẫn đọc số điện thoại, dù biết mẹ kế có biết chuyện này cũng chẳng có phản ứng gì.
Trong lớp 12-28.
Lục Viễn Thu vẫn đang tẩy não Bạch Thanh Hạ: “Tớ tiến bộ, cậu vui, đúng không?”
Cô gái nhỏ gật đầu lia lịa.
Lục Viễn Thu: “Thế cậu có muốn lần sau tớ tiến bộ tiếp không?”
Bạch Thanh Hạ gật đầu lần nữa, lần này tốc độ còn nhanh hơn.
Lục Viễn Thu cười đắc ý: “Thế nên ấy, việc khích lệ sau mỗi lần tiến bộ là rất quan trọng. Giống như cún con làm tốt thì chủ phải thưởng đồ ăn ngon ấy. Nhưng cậu chỉ khen suông thì không được, vì trình độ 'nịnh nọt' của cậu kém quá. Thực ra cậu có thể biến lời khen thành phần thưởng, thiết lập một cơ chế phần thưởng tăng dần theo cấp độ...”
Tẩy não xong, Lục Viễn Thu nhìn cô gái nhỏ đang ngẩn tò te, từ từ cầm lấy bàn tay mềm mại của cô đưa lên miệng. Sắp chạm môi rồi thì cô gái nhỏ mới hoàn hồn, vội rụt tay về.
Cô cười hỏi: “Cậu muốn tớ tặng quà à?”
Miếng ăn đến miệng còn rơi, não bộ Lục Viễn Thu đứng hình.
Cậu cụt hứng ngay lập tức: “Không cần.”
“Lục Viễn Thu, cô giáo gọi ông kìa.” Giọng Trịnh Nhất Phong vang lên từ phía sau.
“Biết rồi.”
Sau kỳ thi bị giáo viên gọi lên nói chuyện là tiết mục đến hẹn lại lên rồi.
Nhưng mà...
Lục Viễn Thu đẩy mạnh cửa văn phòng, trượt một đường điệu nghệ vào trong, một tay vuốt tóc, xuất hiện hoành tráng ngay cửa.
Cậu nghiêng đầu, nhìn đám giáo viên nữ đang ngơ ngác nhìn mình, rồi dùng tông giọng trầm ấm nói với Lưu Vi: “Thưa cô, cô tìm em ạ?”
“Cạch.” Cây bút trên tay Lưu Vi rơi xuống bàn.
Trịnh Nhất Phong và Lục Viễn Thu đúng là hai thái cực đối lập.
Một đứa đứng thứ hai toàn khối, tiến bộ hơn một nghìn bốn trăm bậc mà mặt lạnh như tiền, đến việc thông báo cho phụ huynh cũng do dự.
Một đứa mới ngoi lên hạng năm sáu trăm đã hớn hở như muốn bố cáo thiên hạ, hận không thể bắc loa thông báo thành tích cho cả thành phố biết.
Các giáo viên trong văn phòng sau giây phút ngỡ ngàng đều bật cười. Thực ra họ rất thích kiểu học sinh như Lục Viễn Thu.
Vui tính, EQ cao, thành tích học tập tiến bộ vượt bậc, lại không phải kiểu học sinh cá biệt hay gây chuyện... ít nhất là trong học kỳ này.
Lưu Vi: “Đóng cửa lại. Mới tiến bộ một lần mà đã vểnh đuôi lên rồi, điểm số của em bây giờ đỗ đại học còn khó, đắc ý cái nỗi gì?”
Lục Viễn Thu nhướn mày, vừa đóng cửa vừa đáp: “Cô đừng lừa em, đỗ đại học hay không là xem thứ hạng, chứ đâu có xem điểm số.”
“Ái chà, Lục thiếu gia cũng tìm hiểu kỹ gớm nhỉ?”
“Hì hì.”
Lục Viễn Thu đến bên bàn làm việc, Lưu Vi cho cậu xem điểm từng môn, tiện thể nói vài câu động viên khích lệ rồi cho về. Cuộc nói chuyện diễn ra chóng vánh đến mức Lục Viễn Thu chẳng kịp cảm nhận chút dư vị sung sướng nào.
“Thế... thế là xong rồi ạ?”
Lưu Vi ngước mắt lên: “Còn gì nữa? Làm tốt lắm, tiếp tục cố gắng. Em về đi, gọi Chung Cẩm Trình sang đây.”
Lục Viễn Thu cười hề hề: “Cô có cần số điện thoại của bác cả, bác hai, bác ba, bà nội, ông trẻ nhà em không ạ?”
“Không cần, đi gọi Chung Cẩm Trình.”
“Vâng.”
Cậu thiếu niên đầu húi cua lủi thủi đi ra khỏi văn phòng. Các giáo viên nãy giờ cố nhịn cười giờ mới bật cười thành tiếng, trong đó có cả Tô Diệu Diệu.
“Cô Lưu sướng thật đấy, lớp cô toàn nhân tài như Bạch Thanh Hạ, Lục Viễn Thu, Trịnh Nhất Phong, đúng là kho báu.”
Một giáo viên hâm mộ nói. Lưu Vi vừa nãy còn nghiêm mặt với Lục Viễn Thu giờ cười tít mắt không giấu nổi vẻ tự hào: “Ha ha, lứa học sinh này tôi chủ nhiệm đúng là đặc biệt hơn các khóa trước thật.”
Lục Viễn Thu về đến lớp thấy Chung Cẩm Trình đang ngồi thừ người ra nhìn chằm chằm vào tay phải, không nói một lời.
“Ê, cô gọi mày kìa.”
“Biết rồi.”
“Lần này sao thế? Sao từ hạng 2 khối tụt xuống hạng 15 rồi?” Lục Viễn Thu tò mò hỏi.
Chung Cẩm Trình lắc đầu, mày nhíu chặt: “Chắc là 'Tiểu Hữu' có vấn đề rồi.”
“Ai cơ?” Lục Viễn Thu nghe không hiểu.
Chung Cẩm Trình lắc lắc bàn tay phải, rồi đi ra khỏi lớp.
Lục Viễn Thu: “...”
Sao không nói toẹt ra là dây cót bị gỉ đi.
Cả giờ ra chơi Lưu Vi gọi khá nhiều học sinh lên tâm sự, các giáo viên chủ nhiệm khác cũng làm tương tự.
Học kỳ 1 năm lớp 12 của trường Trung học số 7 Lô Thành cứ thế lặng lẽ khép lại trong một ngày có cả niềm vui và nỗi buồn.
...
“Cuối cùng cũng được nghỉ đông rồi!”
Về đến nhà, Lục Viễn Thu ném cái cặp sách rỗng tuếch lên ghế sô pha, hét lên đầy phấn khích.
Lục Dĩ Đông đang nằm trên sô pha bị cái cặp đập trúng đầu, tức tối hất ra, mỉa mai: “Em nghỉ được gần nửa tháng rồi.”
Lục Viễn Thu đốp lại ngay: “Rồi mày cũng sẽ có ngày như anh thôi.”
Thấy Lục Thiên từ phòng ngủ đi ra, Lục Viễn Thu chạy tới nhét tờ bảng điểm vào lòng ông, rồi xoay người đẩy ông vào phòng: “Cầm bảng điểm của con, đi khoe mẽ với mấy bác đi bố.”
“Thằng ranh này, khoe cái gì...?” Lục Thiên cầm tờ bảng điểm lên xem, ánh mắt bỗng khựng lại.
Ông ngẩng đầu nhìn con trai đầy kinh ngạc: “Mày chơi thật đấy à con trai? Còn lên hạng được nữa cơ à? Bố tưởng lần trước mày chỉ là...”
Lục Viễn Thu cười gian, vẫy tay về phía mình: “Là gì? Nói ra đi~ Mạnh dạn nói ra xem nào~”
“Là... hồi quang phản chiếu.” Lục Thiên nói xong sướng rơn, lao thẳng vào phòng ngủ cầm điện thoại, dường như sợ lát nữa biểu cảm quá khích nên vội vàng chạy ra đóng cửa lại.
“Ôi, ông già đáng yêu của tôi, nhìn ông vui chưa kìa... đúng là bó tay.” Bị bố cho ăn bơ, Lục Viễn Thu đứng đó ôm trán cười khổ.
Trên ghế sô pha, Lục Dĩ Đông nghe giọng điệu đắc ý của anh trai liền đoán được sự tình. Cô bé liếc đồng hồ biết mẹ sắp về, cũng biết lát nữa kiểu gì cũng bị lôi ra so sánh dìm hàng, bèn vội vàng tắt tivi, xỏ dép lê trốn tịt vào phòng ngủ lôi bài tập nghỉ đông ra làm màu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
