Trùng Nhiên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15171

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Quyển 4: Thịnh Niên Bất Trùng Lai - Chương 221: Thần Điêu Hiệp Lữ, tuyệt tích giang hồ (7)

Trong số những học sinh mà Tôn Huy từng dạy, không cần phải nói đến các chủ nhân huy chương vàng các cuộc thi, có người từng đoạt giải nhất văn toàn quốc, thậm chí có nhà xuất bản tìm đến tận nơi để xuất bản sách. Có thiên tài kỳ quặc thi tiếng Anh điểm tuyệt đối, toán hai mươi ba điểm, dứt khoát thi đại học làm được một nửa thì ngủ. Cũng có ngựa ô từ hạng sáu trăm mấy trong bảy trăm người toàn khối, năm cuối vùng lên lọt vào top năm mươi. Có người say mê bài bridge, đại diện trường tham gia các giải đấu lớn trong và ngoài nước, đoạt giải trở về thường xuyên được hiệu trưởng trao giải trên lễ đài... Nhiều năm sau, thầy vẫn có thể nhớ rõ họ tên của họ. Nhưng ngay cả trong số những học sinh muôn hình vạn trạng đó, Trình Nhiên cũng tuyệt đối là người đặc biệt nhất.

Đối mặt với cành ô liu từ hai trường đại học hàng đầu mà không biết bao nhiêu người coi là mục tiêu mơ ước, cậu đã chọn từ chối. Và thực tế có bao nhiêu học sinh khao khát vượt vũ môn, có thể có được khí phách từ chối Thanh Hoa, Bắc Đại?

Dù lời nói của cậu ra sao, có lẽ thứ duy nhất có thể kiểm chứng những điều này, chỉ có thời gian.

Bao nhiêu năm nữa, thầy có thể thấy được cảnh tượng mà Trình Nhiên đã thực hiện không?

Về phía hai tổ tuyển sinh lớn của Thanh Hoa và Bắc Đại tại Dung Thành đã từng quan tâm đến Trình Nhiên, cũng đã nhận được câu trả lời. Tôn Huy đã chuyển lời của Trình Nhiên cho cả hai bên.

"Từ bỏ Thanh Hoa, cũng không đến Bắc Đại, là vì Nam Khoa Đại đi xa nhất trong lĩnh vực nghiên cứu công nghệ tiên tiến? Chủ nhiệm Trương, đây là lần đầu tiên nghe một học sinh, vì cái 'công nghệ tiên tiến' hư vô mờ mịt, mà dứt khoát từ bỏ Thanh Hoa, Bắc Đại đó. Nếu nói là Đại học Hong Kong đến phá đám chúng tôi còn chấp nhận, nhưng lần này Nam Khoa Đại tham gia náo nhiệt làm gì, trước đây chỉ có thể hớt vát một số học sinh không thi đỗ vào trường chúng tôi..." một giáo viên tuyển sinh càu nhàu tỏ vẻ bất mãn với Trương Minh.

Trương Minh cũng lắc đầu, "Mỗi người một chí hướng thôi..."

Việc Trình Nhiên từ chối đã không còn là bí mật trong hai tổ tuyển sinh. Thậm chí chuyện này còn trở thành tình huống lần đầu tiên cả hai tổ gặp phải, đều đã được truyền về trường của mình. Nhìn lại lịch sử tuyển sinh bao nhiêu năm của Thanh Hoa và Bắc Đại, đây cũng là một tin tức hiếm thấy.

Không cần hai trường tiết lộ, các sinh viên tình nguyện đi cùng tổ tuyển sinh, tự nhiên không cần phải kín miệng như vậy. Thế là nghe nói trên Thủy Mộc của Thanh Hoa, BBS Vị Danh của Bắc Đại, đều đã đăng một mẩu tin về việc tổ tuyển sinh gặp phải chuyện chưa từng nghe thấy ở Tứ Xuyên.

Nhất thời trong các bài đăng liên quan trên các diễn đàn dạng cây, độ nóng của các bài thảo luận theo sau đã đạt đến mức được đánh dấu "hot!".

Sinh viên của cả hai trường đại học đều có những phát biểu về sự kiện này.

"Đây là không thi đỗ, tự tìm cho mình một lối thoát thôi, giống như tôi năm đó cũng cảm thấy không vào được Thanh Hoa, Bắc Đại, định đăng ký một trường đại học cấp thấp hơn cho chắc, cuối cùng vẫn đánh cược một phen, không ngờ lại làm bài vượt mong đợi, vào được nguyện vọng một là Thanh Hoa."

"Theo kinh nghiệm bao nhiêu năm của tôi ở Bắc Đại, Bắc Đại đúng là ứng với câu ao cạn lắm ba ba, không cần thiết phải nghĩ mình là số một thiên hạ, tại sao người ta không thể từ chối bạn?"

“Nếu không có chuyên ngành yêu thích, thì Thanh Hoa hay Bắc Đại đúng là lựa chọn ít rủi ro nhất. Nhưng nếu một người đã nhắm đến những ngành học hàng đầu ở các trường đại học khác, biết rõ mình muốn học gì, làm gì — thì điều đó mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những người không biết bản thân thực sự phù hợp với gì, chỉ biết vắt óc chen chân vào những ‘chuyên ngành hot’ như kinh tế quản lý của Thanh Hoa, Quang Hoa, hay máy tính, tài chính của Bắc Đại. Thế nào, các bạn thật sự nghĩ ra trường ai cũng sẽ trở thành CEO, làm anh hùng cứu thế giới sao?”

"Thực ra tôi vẫn cảm thấy không cần thiết phải làm quá lên. Chúng ta tranh luận nửa ngày, rất có thể người ta chỉ thực sự ước lượng điểm xong thấy mình thi hỏng, dù có được hạ điểm cũng chưa chắc đã đỗ..."

Bởi vì có lẽ chưa bao giờ có một học sinh nào lại từ chối cành ô liu mà Thanh Hoa, Bắc Đại chìa ra. Mà bây giờ lại xuất hiện một người như vậy, cho nên mới đột ngột gây ra sóng gió, dấy lên một cơn bão trong hai trường đại học hàng đầu.

Đương nhiên, sau đó thông tin này lan đến Nam Khoa Đại, khiến phía Nam Khoa Đại bàn tán sôi nổi về việc một học sinh từ chối Thanh Hoa, Bắc Đại lại đến trường họ, rốt cuộc là sự cám dỗ của tiền bạc hay sự sa ngã của nhân tính, đó là chuyện sau này.

Tuy nhiên, vị giáo sư Thanh Hoa đã dặn dò Trương Minh, sau khi nhận được tin này, lại trực tiếp gọi điện đến cho Trương Minh để hỏi thăm, giọng điệu lại có chút thất vọng và mất mát, khiến Trương Minh cũng có chút xấu hổ, thật sự nghiêm trọng đến thế sao?

Cho nên thật lòng mà nói, vị trí tổ trưởng tổ tuyển sinh này không dễ làm, nếu không tại sao mỗi lần công tác tuyển sinh kết thúc, hiệu trưởng lại đích thân "luận công hành thưởng", thù lao hậu hĩnh. Chỉ cần nghĩ đến những nguồn sinh viên hàng đầu đã vượt qua hàng ngàn hàng vạn thí sinh trên cả nước, đây chính là công việc có công với ngàn thu đối với một trường đại học.

Và vị giáo sư Thanh Hoa đó sau khi cúp điện thoại, còn "nửa đùa nửa thật" buông ra một câu nói giang hồ trong giới "Lý Thái Hành gần quan được lợi, quá gian xảo."

Về phía tổ tuyển sinh của Bắc Đại, sau khi nghe phản hồi của Trình Nhiên, Hạ Phóng Ông thực sự tức không chịu nổi. Cái gì mà theo đuổi "công nghệ tiên tiến", đã nhà cậu là công ty Phục Long, cậu nên làm gì cậu không có số má à? Đây là điều kiện mà bao nhiêu sinh viên Bắc Đại mơ ước, kết hợp với tài nguyên và năng lượng của gia đình cậu, cùng với nền giáo dục của Bắc Đại, điểm xuất phát của cậu chính là điểm cuối mà người khác phấn đấu cả đời. Cậu không làm tướng quân lại đi làm một chiến sĩ nghiên cứu công nghệ tiên tiến? Nếu cậu có thể phân bổ hợp lý các tài nguyên trong tay, cậu chỉ mất đi một chiến sĩ, nhưng lại có thể vun trồng nên bao nhiêu chiến sĩ? Công ty Phục Long của các cậu truyền miệng nhau ghê gớm thế, đây là trình độ nhận thức của các cậu à?

Hạ Phóng Ông quả thực đã chịu đủ sự lạnh nhạt từ gia đình Trình Nhiên, dù có tu dưỡng tốt đến đâu, lúc này cũng có chút không kìm được. Thực ra bản chất của việc này vẫn là mâu thuẫn cung cầu. Đây là lần đầu tiên gặp phải một học sinh mà khi họ đến đàm phán, bố mẹ lại không đi cùng. Đồng thời, tưởng rằng Trình Nhiên thi không tốt, chúng tôi đã phá lệ hạ điểm để ký thỏa thuận với cậu, khổ tâm khuyên bảo. Trước đây, đây là đãi ngộ mà chỉ có những học sinh đứng đầu, nhì toàn tỉnh mới có. Cậu tự mình không trân trọng cơ hội. Cái gọi là đau lòng, đây có lẽ là kết quả của sự giàu có tăng trưởng đột biến trong một thời gian ngắn của gia đình, và sự nhận thức không thể tăng trưởng kịp thời.

Nói không hay, chính là kiến thức nông cạn!

Một phó tổ trưởng tuyển sinh của Bắc Đại do dự nói, "Nhưng điểm ước lượng này, cao nhất rồi... hay là chúng ta tranh thủ thêm một chút?" Mấy học tỷ Bắc Đại ở Thập Trung bên cạnh cũng nhìn về phía bà. Bất kể Thanh Hoa đối lập có chế giễu Bắc Đại "mỹ nhân kế" ra sao, nhưng đây cũng thực sự là chiến lược. Ai bảo Bắc Đại chúng tôi có vốn liếng này chứ. Điều quan trọng là những học tỷ tình nguyện này đã thuyết phục được nhiều học sinh hàng đầu của Thập Trung, mới không để Thanh Hoa đánh úp bất ngờ. Cộng thêm việc Bắc Đại từ trước đến nay luôn có mối quan hệ thân thiện ở Thập Trung, ngay cả người như Chu Húc cũng đã gia nhập Bắc Đại. Nếu điểm ước lượng này thật sự không chênh lệch nhiều so với kết quả, thì việc bỏ lỡ Trình Nhiên, chính là bỏ lỡ thành quả lớn nhất của công tác tuyển sinh.

"Giả mà không nhìn ra à!"

Hạ Phóng Ông mí mắt hơi rũ xuống, quả quyết, "Đây là vì không định thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại, nên mới ước lượng cao lên... không đáng tin!"

...

Tiếp theo là hai tuần chờ đợi công bố kết quả.

Trong khoảng thời gian này, Trình Nhiên hoàn toàn ở trong trạng thái thư giãn. Dù sao thì trước đó cậu đã xác định phải cho giai đoạn trọng sinh này của mình một câu trả lời thỏa đáng. Kỳ thi đại học đối với cậu đương nhiên không còn là tấm vé vào đời, nhưng có thể là một ngọn núi lớn mà khi vượt qua sẽ không còn tiếc nuối.

Cuộc đời có rất nhiều giai đoạn, học hành, lập gia đình, lập nghiệp. Nửa đời đầu, đa số mọi người đều dành thời gian để phấn đấu, nhưng mục đích thực ra là để một ngày nào đó công thành danh toại rồi tìm lại thời gian đã mất của mình. Cái gọi là thời gian đã mất, chính là cuối cùng không cần phải lo lắng về cơm ăn áo mặc của gia đình, không cần phải sống để kiếm sống, mà có thể thực sự làm những gì mình muốn, những gì mình hứng thú.

Suy cho cùng, người không thiếu thứ gì, thứ thiếu nhất không ngoài tiếc nuối.

Cho nên giai đoạn cuối đó, Trình Nhiên đã buông bỏ mọi công việc. Bản thân cậu trước đây cũng đã mở lớp dạy thêm vàng, thực ra cũng chỉ là dùng kiến thức cao hơn để giải quyết vấn đề cấp thấp để huấn luyện có mục tiêu các loại đề thi đại học cho học sinh cấp ba. Cho nên về mặt làm bài, làm đề, cũng đều rất quen thuộc. Đương nhiên sau khi đi làm nhiều năm có chút xa lạ, nhưng dù sao nền tảng vẫn ở đó. Năm lớp 10 ở Sơn Hải, cậu đã nhớ lại đề văn thi đại học năm nay, còn nhớ ấn tượng về mấy bài văn điểm tuyệt đối, nhưng cậu đương nhiên không cần phải sao chép bài văn điểm tuyệt đối, chỉ là những điều đó đã trở thành chất dinh dưỡng cho bài văn của cậu. Đề thi đại học đương nhiên là không nhớ được, nhưng khi cậu nghiêm túc đối phó, chịu bỏ thời gian để hệ thống lại toàn bộ, nhiều câu hỏi thực ra vấn đề còn nằm ở chỗ phải cẩn thận không dùng cách giải vượt quá chương trình cấp ba, phải cẩn thận nhét con voi vào trong lồng.

Sau khi không có vấn đề về trí tuệ và kiến thức, thực ra phần còn lại chính là công việc thể lực.

Trong giai đoạn nước rút một trăm ngày cuối thi đại học, Trình Nhiên không chỉ dẫn cả lớp hát vang trong đại hội, mà mỗi ngày còn có kế hoạch rất quy luật, ăn uống hợp lý dinh dưỡng. Ngoài việc thỉnh thoảng tính chênh lệch múi giờ để chat online với Khương Hồng Thược, về cơ bản không thức khuya.

Cho nên toàn bộ quá trình nước rút thi đại học, là một quá trình phát triển bền vững, bình tĩnh, không mệt mỏi, nhưng cũng không hoàn toàn lơ là, tương đương với việc tập thể dục nhẹ để giữ một trạng thái tấn công nhất định.

Cho đến khi kết thúc.

Ngày điền nguyện vọng xong liền báo tin này cho Khương Hồng Thược, người vẫn luôn online chờ đợi.

Biết Trình Nhiên sẽ đến Nam Khoa Đại, Khương Hồng Thược trong cuộc trò chuyện đã gõ ra ký hiệu "...".

Trình Nhiên hỏi, "Không cảm thấy mình điên rồi à?"

Khương Hồng Thược đáp lại, "Theo như hiểu biết của tớ về cậu, đã quyết định như vậy, thì rất ít người có thể thay đổi được quyết định của cậu. Thứ hai, đã xác định không đến Thanh Hoa, Bắc Đại, thì Nam Khoa Đại nhất định có điều gì đó hấp dẫn cậu hơn... lẽ nào là, mỹ nữ?"

"Mỹ nữ chẳng phải xa tận chân trời, gần ngay trước mắt sao?"

"Hi hi..."

Trình Nhiên gõ, "Có táo bạo không, có khí phách không?"

"Có khí phách hay không không dám nói, nhưng theo điều kiện mà Thanh Hoa, Bắc Đại đưa ra cho cậu, cậu vẫn chọn Nam Khoa Đại. Giả sử hành động này của cậu không phải là không lý trí, cậu lại cân nhắc tối đa hóa lợi ích của mình, đồng thời nhân tính bản ác. Vậy thì cậu nhất định có mục đích khác."

"Nhân tính bản ác cái quái gì, tớ không phải Hàn Phi Tử, đây không phải là câu chuyện ba nàng Cơ chia vàng..."

Trình Nhiên vẫn đem nội dung đã nói với Tôn Huy nói cho lão Khương, đồng thời còn tiết lộ thêm một chút, "Thực ra vẫn là vì trong Nam Khoa Đại có mấy người tớ muốn gặp một chút, xem có thể cùng nhau mưu đồ đại sự không."

Phản hồi của Khương Hồng Thược hiện lên trên khung chat, "Thì ra các hạ nhìn xa trông rộng, chỉ không biết có chỗ nào cần đến tiểu nữ tử không."

"Cần đến cậu thì nhiều lắm, chỉ xem cậu có chịu không thôi."

Phản hồi của lão Khương đầy sát khí, "Vậy à, nói nghe xem nào, bưng trà rót nước, massage đấm lưng, thư giãn gân cốt... chính là sở trường của tớ đó..."

"Mấy cái đầu còn được, thư giãn gân cốt thì thôi đi..."

"Còn có thực đơn khác nữa đó, cạo xương chữa độc, cải tử hoàn sinh, tớ cũng giỏi lắm."

"Cậu là ma giáo yêu nữ à."

"Hi hi, nếu tớ là ma giáo yêu nữ, công tử tiểu ca nhà cậu có sợ không."

"Nếu cậu hỏi bản công tử có sợ bị cậu bắt cóc không, thì sợ lắm chứ, nhưng tớ có cách nào đâu, nhiều nhất là lúc đó nằm yên không phản kháng thôi."

Lão Khương liền một lúc ba chuỗi ký hiệu.

"..."

"..."

"!!!?"

"Trình Nhiên... tớ đánh chết cậu đấy..."