Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 5

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11594

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 40 Lên đây

"Đừng mà..." Lâm Vũ Kỳ bĩu môi, đứng yên tại chỗ không chịu nhúc nhích.

"Ngoan nào, tớ gọi taxi đưa cậu đi." Lạc Thần bất lực nhìn cô, ánh mắt dịu dàng nhưng không cho phép chối từ.

Lâm Vũ Kỳ mơ màng đứng đó, không nói gì nữa.

Lạc Thần nắm lấy tay cô, dắt cô ra lề đường, hệt như một bậc phụ huynh đang dắt theo con nhỏ.

Lâm Vũ Kỳ tựa cả người vào Lạc Thần, cậu đỡ lấy cô, lặng lẽ chờ đợi.

Năm phút sau taxi đến, Lạc Thần dắt cô lên xe, đọc địa chỉ, rồi hé cửa sổ xe ra một chút.

Lâm Vũ Kỳ bị say xe.

Mười phút sau, họ đến bệnh viện. Lạc Thần thay cô lấy số, rồi dẫn cô đến sảnh truyền nước.

Chị y tá đến tiêm rồi.

Lâm Vũ Kỳ quay mặt đi không dám nhìn, chỉ nhìn Lạc Thần với ánh mắt đầy hờn dỗi.

"Tớ… Haizz…"

Cô khẽ nhíu mày, đợi kim tiêm cắm vào xong xuôi, cô mới nói tiếp: "Tớ chỉ cần ngủ một giấc là khỏe thôi mà…"

"Kim cắm vào rồi, giờ rút ra còn đau hơn đấy." Lạc Thần nhẹ nhàng nói.

"Huhu…"

Lâm Vũ Kỳ tựa đầu lên vai cậu.

"Ngủ một lát đi, truyền xong tớ sẽ gọi cậu dậy." Lạc Thần đưa tay, vén một lọn tóc ra sau tai giúp cô, giọng nói dịu dàng.

Lâm Vũ Kỳ nhắm mắt lại.

"Cảm ơn… Lạc Thần… vẫn là cậu… tốt nhất." Giọng cô lại trở nên ngọt ngào, hệt như một cô bé vừa được cho kẹo.

Sau khi vẻ hờn dỗi ban nãy tan biến, trong mắt Lạc Thần, cô lại trở nên đáng yêu.

"Được rồi được rồi, ngủ đi."

Lạc Thần bất lực nói, giọng điệu như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Lâm Vũ Kỳ ngoan ngoãn ngủ thiếp đi.

………………

Điện thoại của Lạc Thần không còn nhiều pin. Mấy chiếc điện thoại rẻ tiền vài trăm tệ đều thế, sạc hai tiếng, gọi năm phút.

Cậu không dám dùng điện thoại, phải để dành pin để lát nữa gọi xe về.

Thế nên, chẳng có việc gì làm, Lạc Thần bèn nghiêng đầu, tỉ mỉ ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn yên tĩnh trong giấc ngủ của Lâm Vũ Kỳ.

Khóe môi cô cong lên một đường cong thoắt ẩn thoắt hiện, dường như đang cười, nhưng lại không nhìn rõ.

Dù đã thấy vô số lần, nhưng đôi khi cậu vẫn bất giác rung động.

Cậu thích nụ cười của cô, thế nên mới muốn nỗ lực để bảo vệ nụ cười ấy.

Về bản chất, Lạc Thần vẫn là một người rất lười, đối với những người không thân, cậu thực sự khó lòng dành ra chút quan tâm hay hành động nào.

Dù cho đối với Lâm Vũ Kỳ của hiện tại, có lẽ cậu chỉ là một người bạn có quan hệ khá tốt… nhưng cậu vẫn sẵn lòng cho đi mà không cần báo đáp.

Đó là một thói quen.

………………

Một tiếng rưỡi sau, bình truyền dịch của Lâm Vũ Kỳ sắp hết, Lạc Thần khẽ gọi y tá đến, cẩn thận rút kim tiêm trên tay Lâm Vũ Kỳ ra, ấn giữ vết tiêm cho cô. Một lát sau, máu đã ngừng chảy, cậu mới gọi Lâm Vũ Kỳ dậy.

"Xong rồi, chúng ta về nhà thôi." Lạc Thần nháy mắt với cô.

Lâm Vũ Kỳ nhìn lên đầu, bình truyền dịch đã biến mất. Cô lại nhìn tay mình, kim tiêm không còn nữa, máu cũng đã ngừng chảy. Cô ngơ ngác một cách đáng yêu, nhìn về phía Lạc Thần.

"Tớ đã làm xong mọi thứ trong lúc cậu ngủ rồi, để cậu khỏi phải lo lắng sợ hãi." Lạc Thần nắm lấy tay cô: "Tớ vừa gọi xe rồi, đang đợi ở cổng bệnh viện, chúng ta đi thôi."

Lâm Vũ Kỳ ngơ ngác đứng dậy, vẫn còn mơ màng. Mãi đến lúc này cô mới nhận ra cậu đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, liền ngoan ngoãn nắm lấy tay cậu đi theo.

…………

Trên xe, Lâm Vũ Kỳ lại mơ màng ngủ thiếp đi. Lạc Thần đành bất lực lay cô dậy, xuống xe.

Nhà Lâm Vũ Kỳ ở tầng năm.

Cậu và cô đi đến cửa thang máy, Lâm Vũ Kỳ kéo kéo tay áo cậu, nhỏ giọng nói: "Thang máy gần đây bị hỏng, đang sửa…"

Lạc Thần sững người một chút, cúi đầu nhìn cô: "Cậu còn leo cầu thang được không?"

"Tớ, tớ có thể mà." Lâm Vũ Kỳ vội vàng đáp, cố gắng không gây thêm phiền phức cho cậu.

"Cậu đúng là…"

Lạc Thần nhìn quanh, không có ai, cậu cúi người xuống, nói: "Lên đây, tớ cõng cậu lên… vẫn cõng nổi."

Lâm Vũ Kỳ ngẩn ngơ đứng tại chỗ, gò má vốn đã ửng hồng giờ lan ra đến tận cổ.

"Hửm? Sao thế?" Lạc Thần quay đầu lại, nghi hoặc nhìn cô.

Vẻ mặt cậu rất tự nhiên, một sự nghi hoặc rất tự nhiên, không hề có chút ngượng ngùng, giả tạo, hay một chút cố tình mờ ám nào.

Hoàn toàn không có, đôi mắt cậu rất trong trẻo.

"Ưm… Ừm…" Lâm Vũ Kỳ bước tới, ôm lấy cổ cậu, rồi cảm nhận được hai bàn tay đang đỡ lấy đùi mình. Gò má cô càng đỏ hơn, cô vùi mặt vào vai cậu.

"Đồ ngốc." Cô lẩm bẩm trong lòng.

Lạc Thần cũng chỉ đến khi bàn tay đỡ lấy cặp đùi thon thả của cô mới phản ứng lại.

Bàn tay cậu cách một lớp quần jean vẫn cảm nhận được độ đàn hồi đáng kinh ngạc.

Đó không phải là trọng điểm.

…Cậu lúc này mới nhận ra, đối với hai người của hiện tại, hành động này có phải đã quá thân mật rồi không?

Cậu đã bỏ qua điểm này, chỉ là vô thức đưa ra lựa chọn như vậy.

Bây giờ, đâm lao phải theo lao.

Cậu đành lặng lẽ bước về phía trước.

Cậu cảm nhận được sự mềm mại sau lưng, hơi ấm trong lòng bàn tay, và cả hơi thở của cô, phả lên cổ mình.

"Phúc lợi cũng không tệ…" Lạc Thần buột miệng lẩm bẩm một câu, rất khẽ, rất khẽ.

Cậu nghĩ thầm như vậy, lặng lẽ leo lầu.