Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11565

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 43 Nguyên do

Lạc Thần làm sao mà biết được nguyên do An Cẩn Sơ tức giận chứ. Là cãi nhau với gia đình ư? Hay là trước đó có chuyện gì phiền lòng?

Cậu hoàn toàn không biết, vì cậu không hiểu cô của lúc này.

Cậu bước tới ôm lấy cô là vì ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn về đây, Lạc Thần có hơi khó xử.

Cậu biết ôm lấy cô thì cô sẽ không giãy giụa, cũng không phản kháng, cứ thế này trước rồi dỗ dành từ từ sau.

Dù sao thì bản thân của hiện tại cũng chẳng còn gánh nặng tâm lý nào nữa.

Nguyên nhân khiến An Cẩn Sơ đột nhiên sa sút tinh thần là gì?

Trên đời này làm gì có chuyện tâm trạng thay đổi đột ngột? Đương nhiên là đều có nguyên do cả.

Đó là cảm giác thất bại.

Buổi sáng, cô mặc một chiếc váy trắng, vì biết đó là kiểu cậu thích.

Vậy mà cậu lại nói Lâm Vũ Kỳ xinh đẹp.

Cô, người vốn tự cho rằng mình có năng khiếu thể thao không tệ, lại thua thảm hại trước Lâm Vũ Kỳ.

Đã hẹn cùng nhau tan học, vậy mà cậu lại quên mất cô. Phải chăng điều này cho thấy vị trí của cô trong lòng cậu chỉ là nhỏ bé không đáng kể?

Trà sữa cậu mua, phần của cô vẫn chỉ là tiện thể mà thôi.

Được thôi, là Lâm Vũ Kỳ bị bệnh, cậu là bạn bè chăm sóc cô ấy cũng là điều nên làm…

Thế nhưng, cậu đã nắm lấy đôi tay ấy.

Chỉ là bị bệnh thôi mà, cậu lại dắt tay cô ấy về nhà.

Cô biết, mình đang ghen tị.

Không chỉ là sự ghen tị của khoảnh khắc này, mà là sự ghen tị và đố kỵ kéo dài mấy năm trời ở kiếp trước.

Vì thế nên mới thất vọng.

Cô đến một thành phố hoàn toàn xa lạ, chính là vì ôm ấp một niềm mong đợi lớn lao. Ở đây cô không quen biết một ai, ngay cả đường sá cũng không rành.

Nhưng vì trong thành phố này có cậu, nên cô không cảm thấy buồn tủi.

Vậy mà sự mong đợi và tự tin của cô dường như đang bị đập tan, từng chút, từng chút một.

Trước mặt cô gái ấy, cô đã thua một cách thảm hại.

………………

Bởi vì kỳ vọng càng lớn, nên khi kỳ vọng tan vỡ, thất vọng lại càng nhiều.

Tôi hình như… lại đến muộn rồi, Lạc Thần.

Lạc Thần…

Lạc Thần…

………………

Lạc Thần cảm nhận được thân thể thiếu nữ trong lòng đang khẽ run rẩy, đầu cô tựa vào vai cậu, tiếng nức nở vang lên.

Lạc Thần nhẹ nhàng vỗ lưng cô, giọng điệu như đang dỗ một đứa trẻ.

"Thôi nào thôi nào, ngoan, có chuyện gì buồn thì cứ nói với tôi nhé, tôi sẽ buồn cùng cậu."

Một lúc lâu sau, An Cẩn Sơ ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Lạc Thần, huhu… vừa nãy… huhu… cậu đi đâu thế?"

"Tôi đưa Lâm Vũ Kỳ đến bệnh viện, sức khỏe cậu ấy không tốt, bệnh vặt mà không cẩn thận là dễ thành bệnh nặng lắm." Lạc Thần dịu dàng giải thích.

"Vậy tại sao cậu không trả lời tin nhắn của tôi… Không phải cậu đã nói… huhu… thấy tin nhắn là sẽ trả lời sao?"

An Cẩn Sơ đã ở quán thịt nướng, từ năm giờ, đợi đến chín giờ, không một lời hồi âm, gọi cả đống đồ nướng mà không hề động đến một miếng.

Lạc Thần bất lực rút điện thoại ra, đã hết pin rồi.

"Cái điện thoại này nó thế… không chạy ngầm được, lại còn nhanh hết pin. Tôi phải để dành pin để gọi xe đưa Lâm Vũ Kỳ về nhà, dù sao cũng đã làm người tốt rồi thì phải làm cho trót chứ."

An Cẩn Sơ chỉ im lặng nghe cậu giải thích, nhưng trong lòng vẫn thấy tủi thân.

"Đều là…"

Lạc Thần ngắt lời cô, ôm chặt hơn một chút: "Đều là lỗi của tôi."

Cậu đã nói hết những lời An Cẩn Sơ định nói, khiến cô nhất thời không biết nói gì nữa.

"Vốn dĩ tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, nghĩ là bạn cậu ấy sẽ đưa cậu ấy về, ai ngờ cậu ấy lại mơ màng nắm lấy tay tôi, thế là hết cách luôn." Lạc Thần khẽ nói.

"Kết quả đi được vài bước, trán cậu ấy nóng ran đến đáng sợ, không còn cách nào khác tôi đành đưa cậu ấy đến bệnh viện, dù sao cậu ấy cũng sốt rồi, một cô gái xinh đẹp như vậy đi một mình cũng không an toàn. Đợi cậu ấy truyền nước xong thì tôi đưa cậu ấy về nhà." Lạc Thần từ tốn giải thích.

"Phải rồi, cô ấy xinh đẹp."

Câu nói này lại vô tình gợi lên những ký ức tủi thân của An Cẩn Sơ.

"Thật ra cô ấy không xinh đẹp bằng cậu đâu… Dù sao thì theo gu của tôi là thế." Lạc Thần nói với giọng có vài phần trêu chọc.

Nhưng An Cẩn Sơ lại cho là thật.

"Là cậu nói…"

"Chị đại, chân chị dài."

"Chỉ có thế thôi à..." An Cẩn Sơ bĩu môi.

"Mắt đẹp, mặt xinh, xương quai xanh đẹp, tay đẹp, cả bàn chân cũng đẹp nữa." Lạc Thần chậm rãi bổ sung.

"Xì, biến thái."

"Cậu nói phải thì là phải thôi..." Lạc Thần bất lực nói.

"Vậy lúc trước cậu…?"

"Cậu biết đấy, con trai mà, lúc nào cũng muốn nói bừa vài câu để thu hút sự chú ý, rồi khiêu khích một chút, cậu thấy không, cậu mắc câu rồi đấy."

An Cẩn Sơ ngẩng đầu, dùng trán húc mạnh vào ngực cậu một cái.

Lạc Thần ôm ngực ra vẻ đau đớn lắm, An Cẩn Sơ cũng vì thế mà không còn bị cậu ôm nữa, đứng thẳng tại chỗ.

Gió đêm hơi lạnh, đầu óc cô có chút choáng váng, Lạc Thần đỡ lấy cô: "Giờ thì nói cho tôi biết khách sạn ở đâu được chưa? Chúng ta từ từ nói chuyện."

"Đi không nổi."

Lạc Thần méo mặt, nửa ngồi xổm xuống.

An Cẩn Sơ nhảy lên lưng cậu, đôi chân thon dài tinh nghịch kẹp chặt lấy eo cậu.

"…" Lạc Thần có chút bất lực.

"Khó chịu thì nhắm mắt nghỉ một lát đi." Lạc Thần khẽ nói, An Cẩn Sơ nhắm mắt lại, nói tên một khách sạn.

Lạc Thần cõng cô lặng lẽ đi bên lề đường, vừa đi vừa đợi taxi.

Khoảng bảy tám phút sau, taxi vẫn chưa đến, An Cẩn Sơ dường như cũng đã ngủ thiếp đi.

Lạc Thần nghiêng đầu qua, An Cẩn Sơ vừa nãy còn đẫm nước mắt, giờ trên mặt đã nở một nụ cười nhàn nhạt.

Lạc Thần sững người hai giây.

Cậu nhanh như chớp nhoáng cúi tới, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, khẽ "chụt" một cái lên má An Cẩn Sơ.

Cậu lùi lại, mắt nhìn thẳng về phía trước, vài giây sau mới cẩn thận quay đầu lại, thấy An Cẩn Sơ đang ngủ, cậu mới yên tâm.

…Coi như thu chút thù lao.

Cậu ngâm nga một giai điệu không tên, lặng lẽ bước về phía trước.

Trong bóng tối, hàng mi của thiếu nữ khẽ run lên.

Nụ cười của cô dường như càng sâu hơn.

Đôi môi cô khẽ mấp máy, như đang nói mớ.

Lạc Thần không nghe thấy, những lời ấy đã bị gió đêm thổi tan đi.

"Lạc Thần… hừ, vẫn là thua tôi rồi."