Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11565

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 45 Cậu đã từng nói thích tôi, phải không?

Trong tầm mắt là bóng lưng cao ráo mảnh khảnh của một cô gái.

Cô đứng dưới một gốc cây, nhưng lại quay lưng về phía cậu.

Lạc Thần đứng tại chỗ ngắm nhìn một lúc lâu, rồi thấy cô quay đầu lại, mỉm cười với mình, nhưng nét mặt rõ ràng lại đượm buồn đến thế.

"Cậu đã từng nói thích tôi, phải không?" cô gái cất tiếng.

Tim Lạc Thần hẫng đi một nhịp, cậu còn chưa kịp trả lời, mọi thứ trước mắt đã hoàn toàn tan biến.

Cậu tỉnh giấc.

……

Vừa mở mắt ra đã là ánh nắng chói chang, rát cả mắt. Lạc Thần nhắm mắt lại, một lát sau mới mở ra lần nữa, nhưng ánh nắng đã biến mất.

Thứ che đi ánh nắng là thân hình mảnh mai của một cô gái.

Tầm mắt Lạc Thần lướt lên trên, từ ngực cô đến xương quai xanh, rồi đến chiếc cổ thon, và cuối cùng dừng lại ở gương mặt đằng đằng sát khí.

Khoan đã, sát khí?

Lạc Thần vừa định trở mình thì đã muộn. An Cẩn Sơ đã vươn tay ra bóp cổ cậu, cúi người xuống, ghé sát vào mặt cậu, gằn từng chữ: "Lạc Thần, cậu được lắm."

Lạc Thần mất khoảng năm giây mới nhớ ra mọi chuyện.

"Ngủ, ngủ quên mất…"

"Tôi gọi cho cậu mười tám cuộc rồi đấy." Đôi mắt An Cẩn Sơ như muốn phun ra lửa.

"Điện thoại hết pin rồi…" Giọng Lạc Thần yếu ớt hẳn đi.

Lúc này tuyệt đối không thể thừa nhận là mình đã quên mất chuyện phải đi dạo phố với cô được…

Thừa nhận rồi có mà bị đánh chết à?!

Dù sao thì đây cũng là lần thứ hai rồi.

"Cậu không sạc pin à?" An Cẩn Sơ nheo mắt, dường như muốn nhìn thấu điều gì đó trong mắt cậu.

"Tối qua đưa cậu về, cõng cậu cả một đoạn đường mệt chết đi được, về tắm rửa xong là tôi ngủ luôn… Vốn dĩ tôi đã đặt báo thức trên cái điện thoại cùi này rồi, nhưng nó hết pin nên không kêu… Lỗi của tôi, lỗi của tôi…"

An Cẩn Sơ cuối cùng cũng buông tay, vẻ mặt miễn cưỡng tỏ ra tha thứ cho cậu, rồi hỏi tiếp: "Tối qua cậu không làm gì tôi chứ?"

…Làm gì cơ?

Lạc Thần ngửa đầu, hồi tưởng một lát, nhìn lên trần nhà: "Hình như chuyện cần làm đều làm cả rồi thì phải."

An Cẩn Sơ híp mắt: "Cậu, nói, cái, gì?!"

"Này nhé, nào là xoa ngực rồi sờ chân các kiểu, chẳng lẽ cậu không có chút ấn tượng nào à? Ồ phải rồi, cậu say rồi mà, dù sao cũng có biết gì đâu, cho nên… có một người chị An Cẩn Sơ xinh đẹp thế này ở trước mặt, đương nhiên là phải muốn làm gì thì làm rồi, đúng không?!"

Lạc Thần nhìn thẳng vào mắt cô.

An Cẩn Sơ sững người, rồi nhận ra tầng ý nghĩa khác trong lời nói của cậu.

Cô bĩu môi: "Chuyện hôm qua là ngoài ý muốn."

"Vậy lần sau đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa nhé. Một mình say xỉn ở ngoài nguy hiểm lắm đấy, lỡ bị ông chú nào đi ngang qua nhặt về nhà rồi ‘làm’ cho một trận thì sao?"

An Cẩn Sơ lại chán nản vươn tay bóp cổ cậu: "Cậu còn dám nói nữa?!"

Lạc Thần giơ hai tay đầu hàng.

Lúc này cậu mới có dịp ngắm nghía trang phục hôm nay của cô. Vì là mùa hè nên quần áo của cô khá mát mẻ.

Áo phông hồng mỏng, khoác ngoài là một chiếc áo mỏng màu đen, cùng với quần jean xanh nhạt, một bộ trang phục đậm chất thiếu nữ thanh xuân.

Có lẽ vì trong phòng hơi nóng, An Cẩn Sơ cởi chiếc áo khoác mỏng màu đen ra, đặt lên tủ đầu giường.

Lạc Thần sững người.

"Chị ơi, dây áo lót của chị lộ ra rồi kìa."

An Cẩn Sơ cúi đầu nhìn vai trái của mình. Chiếc áo phông hơi trễ xuống, để lộ sợi dây áo lót màu hồng nhạt vắt trên vai. Cô kéo áo lên, che đi làn da trắng ngần, cắn môi, gò má thoáng ửng lên một lớp phấn hồng.

"Nhìn nữa là tôi móc mắt cậu ra đấy."

Lạc Thần nhắm mắt lại: "Mấy giờ rồi chị?"

"Mười một giờ."

"Xin lỗi… để cậu đợi lâu rồi."

"Thôi bỏ đi, tôi không muốn đi nữa." Giọng An Cẩn Sơ không có nhiều oán trách, mà chỉ có sự bất lực.

"Để tôi ngủ thêm một lát nữa, chiều nay tôi dẫn cậu đến một nơi này chơi."

"Đi đâu?"

"Bí mật."

"…Tôi gọi đồ ăn ngoài rồi, nửa tiếng nữa là đến, cậu ngủ đi." An Cẩn Sơ nhẹ nhàng nói.

"Ừm, trong nhà cứ tự nhiên nhé, đừng khách sáo."

Lạc Thần thật sự nhắm mắt lại, yên tâm ngủ thiếp đi.

An Cẩn Sơ bước ra khỏi phòng Lạc Thần, đi đến bên ban công. Trên ban công có một chiếc ghế, cô ngồi xuống, để ánh nắng ấm áp rải lên người.

Những lúc buồn chán, cô lại thích ngồi ngẩn ngơ.

Tối qua cô đúng là đã say, ý thức dường như tỉnh táo, nhưng lại có vẻ rất mơ hồ.

Đâu phải chỉ mình mình say.

An Cẩn Sơ nhớ ra, trước đây cũng có lần đi cùng Lạc Thần, cô đã thấy cậu say.

Cậu gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự.

Cũng chính lúc đó, cô gái cuối cùng cũng nhận ra được những cảm xúc giấu kín nơi sâu thẳm trái tim mình, và đã hỏi câu hỏi ấy.

"Lạc Thần, cậu có chút nào thích tôi không?"

Không có tiếng trả lời.

Cô tưởng Lạc Thần không nghe thấy, bèn cười tự giễu, cầm điện thoại lên gọi taxi, nhưng rồi lại dường như nghe thấy Lạc Thần mơ màng đáp lại một câu.

"Thích."

Không phải là dường như, mà là đã nghe thấy rất rõ ràng.

An Cẩn Sơ sững người, hốc mắt bỗng đỏ hoe. Khi cô cúi đầu nhìn lại, Lạc Thần đã thật sự ngủ say rồi.

"Có bạn gái rồi mà còn nói thích tôi, đúng là tra nam."

An Cẩn Sơ mắt hoe đỏ, giọng nói chua xót, chẳng biết nên khóc hay nên cười.