Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11565

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 46 Thích

Lạc Thần nhớ đây là lần thứ ba cậu mơ thấy giấc mơ này.

Hơn nữa, rõ ràng vừa nãy cậu cũng đã mơ thấy một lần.

Nói cho đúng thì, đây là một cơn ác mộng.

Trên cổ tay trắng ngần mảnh khảnh của Lâm Vũ Kỳ đẫm máu tươi, cô cũng giống như hai giấc mơ trước, chỉ thẫn thờ hỏi đúng một câu ấy.

"Lạc Thần, cậu đã từng nói thích tớ, phải không?"

Giấc mơ này, Lạc Thần đã từng mơ thấy một lần khi uống rượu cùng An Cẩn Sơ trước đây, một lần lúc ngủ vừa nãy, và bây giờ lại thêm một lần nữa.

Giấc mơ thường sẽ bị người ta lãng quên sau khi tỉnh dậy, nhưng Lạc Thần lại nhớ rất rõ.

Lần này, cậu nhận ra mình đang ở trong mơ, và bước về phía Lâm Vũ Kỳ.

Bởi vì là mơ, hoặc có thể nói, cho dù là mơ.

Cậu không muốn thấy cô đau lòng, bèn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, trả lời giống hệt như giấc mơ đầu tiên từ rất lâu về trước.

"Thích."

…………

An Cẩn Sơ đứng dậy, quay lại phòng Lạc Thần, tên này vậy mà ngủ thật rồi…

Cô gái ngồi xuống chiếc ghế bên giường cậu, ngắm nhìn gương mặt cậu. Dáng vẻ lúc ngủ của Lạc Thần trông thật yên tĩnh và ngoan ngoãn, không còn vẻ thờ ơ nhàn nhạt thường ngày.

Cậu luôn đối xử với hầu hết mọi chuyện một cách dửng dưng, nhưng đôi khi lại rất dịu dàng.

An Cẩn Sơ có chút buồn chán, ánh mắt lướt qua khắp phòng. Căn phòng rất sạch sẽ, cũng rất đơn sơ. Bên cạnh giường có một cuốn sổ nhỏ, An Cẩn Sơ vươn tay lấy cuốn sổ ấy.

Xem trộm một chút, chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Cô có chút tò mò không biết bên trong viết những gì… Cuốn sổ này đã rất cũ rồi, chắc hẳn là của nhiều năm về trước.

Kết quả, An Cẩn Sơ lật qua lật lại, chỉ thấy vỏn vẹn vài mẩu nội dung ngắn.

Chắc là nhật ký.

Loại nhật ký hai ba tháng mới viết một lần.

Hơn nữa thường chỉ có một hai đoạn.

[Tôi ghét thế giới này.]

[Muốn chết.]

[Hình như tôi thích cô ấy rồi.]

[Tiểu Hi không thèm để ý đến tôi nữa.]

[Phải trở thành một người dịu dàng.]

[Muốn được cô ấy thích.]

[Không dám tỏ tình, phiền quá.]

An Cẩn Sơ gập cuốn sổ lại. Dựa vào sự hiểu biết của mình về Lạc Thần, cô có thể dễ dàng suy luận ra ý nghĩa của những dòng chữ này dựa vào thời gian chúng được viết.

Cô cười khổ, nhắm mắt lại.

…Vẫn có chút đau lòng.

Cuộc đời mỗi người sẽ gặp gỡ những người khác nhau vào những thời điểm khác nhau, chỉ khác là sớm hay muộn. So với Lâm Vũ Kỳ, cô chung quy vẫn đến muộn hơn một chút.

Nhưng thế thì đã sao chứ?

An Cẩn Sơ rất tự tin, trước giờ vẫn luôn tự tin…

Cô sở hữu rất nhiều đặc điểm khiến người khác yêu thích: gương mặt xinh đẹp, vóc dáng chuẩn, gia cảnh tốt, không tự ti, cũng không tỏ ra quá chói lóa đến mức khiến người khác khó lòng tiếp cận.

Một người nếu lớn lên trong môi trường thiếu thốn tình thương, thì tương lai rất có thể sẽ trở thành một người có nhu cầu về tình yêu rất thấp.

Nhưng một khi người như vậy gặp được điều mà họ khao khát, họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để nắm chặt lấy nó trong tay không buông.

Cô mở mắt, thì thầm với Lạc Thần đang say ngủ.

"Lạc Thần, tương lai của tôi… đã gửi gắm hết vào cậu rồi."

Cô đã từ bỏ quỹ đạo cuộc sống vốn có của mình, một thân một mình đến thành phố này. Ngoài cô em gái vừa đến bên cạnh, cô không có một người bạn nào để chuyện trò.

Khả năng giao tiếp của cô không tệ, nhưng nói một cách tương đối… với độ tuổi tâm lý của cô, thật sự rất khó để hòa hợp với một đám nữ sinh lớp mười.

Cô vốn nghĩ, Lạc Thần của bây giờ cũng sẽ rất ngây ngô, non nớt.

Nhưng thực tế xem ra, Lạc Thần của hiện tại và tương lai cũng không khác biệt là mấy…

"Thì ra cậu ấy trước giờ vẫn luôn như vậy, chưa từng thay đổi."

Cũng như lần trước cậu đã nói với Lạc Hi.

"Tôi chính là như vậy, sẽ không vì ai mà thay đổi."

Thật sao? Có lẽ không hẳn.

Nghĩ đến đây, An Cẩn Sơ bỗng bật cười. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gò má cậu, khẽ gọi một tiếng.

"Đồ ngốc."

Chính cô cũng không hiểu, câu "đồ ngốc" này, rốt cuộc là nói cậu của bây giờ, hay cậu của khi ấy?

"Tóm lại vẫn là đồ ngốc." Cô gái lẩm bẩm.

Đầu cô hơi cúi xuống, tay vẫn đặt trên má cậu, khoảng cách giữa hai người ngày một gần hơn.

Gương mặt cậu ngày một gần hơn.

Tim cô đập ngày một nhanh hơn.

Ánh nắng rải xuống, vài sợi tóc của cô vô tình rơi trên mặt Lạc Thần.

Lạc Thần đột nhiên mở mắt.

"Nhột…"

Động tác của cô gái thoáng chút bối rối, nhưng ngay giây tiếp theo, bàn tay đang nhẹ nhàng chạm vào má cậu bỗng đẩy nhẹ một cái.

"Tỉnh rồi à? Vừa định gọi cậu dậy ăn cơm."

Nói rồi cô đứng dậy, quay lưng về phía Lạc Thần, không để cậu nhìn thấy gò má ửng hồng nóng ran của mình.

"Này người đẹp, gọi người ta dậy đừng có thô bạo thế chứ." Lạc Thần xoa xoa má, ngồi dậy nói với giọng hờn dỗi.

"Thô bạo thế đấy, không thì cậu muốn thế nào?"

"Ví dụ như một nụ hôn đánh thức chẳng hạn, cậu xem truyện cổ tích toàn viết thế mà."

"Cậu cứ mơ đi! Đồ ngốc."

An Cẩn Sơ dường như khẽ hừ một tiếng rồi bước ra khỏi phòng. Lạc Thần vẫn còn mơ màng nhìn theo đôi chân thon dài của cô, ngáp một cái rồi bước xuống giường.