Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 11 Kẻ nói dối

Sau cuộc trò chuyện đơn giản với An Cẩn Sơ, xem như đã làm quen, Lạc Thần lại gục mặt xuống bàn.

Cậu hơi buồn ngủ, không ngủ, chỉ đang ngẩn người.

Sau khi sống lại, quỹ đạo tương lai đã thay đổi… An Cẩn Sơ trở thành bạn cùng bàn của cậu.

Thật thú vị.

An Cẩn Sơ vẫn luôn là một người bạn có quan hệ không tệ với Lạc Thần, đương nhiên… đã vượt ra khỏi phạm trù "không tệ" rồi.

Bạn bè của Lạc Thần không nhiều, An Cẩn Sơ là một, còn có bạn cùng phòng thời đại học… và một cô gái mà suốt ba năm cấp ba cậu không hề gặp mặt, cũng không muốn gặp.

Tương lai có lẽ cũng sẽ không gặp.

…………

Như vậy hình như cũng khá tốt, Lạc Thần nghĩ.

Từng có một chủ đề thế này, liệu có tồn tại tình bạn trong sáng giữa nam và nữ không?

Người đặt ra câu hỏi này, thật sự là rảnh rỗi đến phát hoảng.

Bởi vì chuyện này đâu cần phải thảo luận, không thích thì làm bạn, thích thì ở bên nhau, ngay cả quá trình theo đuổi cũng được lược bỏ thì tốt biết mấy.

Nếu là đơn phương thích, mà đối phương không biết hoặc giả vờ không biết, đôi bên giữ chừng mực, thì sống hòa hợp với nhau cũng không tệ.

Bạn bè là thứ cần thiết… vì con người là động vật sống theo bầy đàn, trong dòng thời gian đằng đẵng, bên cạnh luôn cần có người bầu bạn để giải khuây nỗi cô đơn.

Một mình cũng được, nhưng đó phải là lựa chọn của chính bạn, một khi đã là lựa chọn của chính bạn, thì bạn sẽ không cảm thấy cô độc.

Còn về An Cẩn Sơ, trước đây cậu biết mình có bạn gái… nhưng Lạc Thần không dám để cô ấy quen biết, đừng nói là gặp mặt, ngay cả ảnh Lạc Thần cũng không dám cho cô ấy xem.

Nguyên nhân là, trạng thái tinh thần của Lâm Vũ Kỳ lúc đó không ổn định, nếu để cô ấy biết mình còn có một người bạn khác giới thân thiết… có lẽ cô ấy sẽ phát điên mất.

Rồi lại tự làm hại bản thân… rồi Lạc Thần lại bị bức đến phát điên.

Tình yêu là sự cho đi từ hai phía, chứ không phải là ràng buộc.

Lạc Thần nhớ Lâm Vũ Kỳ từng nói với cậu một đoạn thế này.

"Lạc Thần, em muốn xin lỗi anh… Em đã làm liên lụy anh rất nhiều, bản thân em bị kẹt trong vũng lầy, lại khao khát anh đến cứu em, em đã quên mất… anh cũng sẽ mệt mỏi, nếu cảm thấy mệt rồi, hãy nói cho em biết nhé… em sẽ ngoan ngoãn rời khỏi anh, em sẽ không trách anh đâu."

Lạc Thần lúc đó đã sững người mấy phút, rồi ôm chặt lấy cô.

"Tình yêu của anh không cần báo đáp, chỉ cần em cũng yêu anh như vậy là được rồi, anh sẽ thay đổi em, sẽ nỗ lực cứu rỗi em, đưa em ra khỏi bóng tối này, anh sẽ cùng em đi tiếp, cho đến khi em thay đổi, cho đến khi em không còn đau khổ, có thể một mình sống tốt, lúc đó nếu em vẫn muốn ở bên anh… chúng ta kết hôn nhé."

Cậu vẫn luôn rất giỏi ngụy trang, thế nên Lâm Vũ Kỳ đã ôm cậu khóc nức nở.

Lời nói dối không làm tổn thương người khác, sự thật mới là lưỡi dao sắc bén.

Nhưng cậu không còn cách nào khác, không thể bỏ mặc cô… lúc đó trong mắt cô, chỉ còn lại ý muốn tìm đến cái chết.

Đây chính là nguyên nhân khiến tình yêu của Lạc Thần dành cho Lâm Vũ Kỳ sau này dần phai nhạt, cậu ghét phải ngụy trang, nhưng lại không thể không giả vờ rằng mình cũng yêu cô sâu đậm, sẽ luôn bảo vệ cô.

Cậu ghét phải trở thành loại người này.

………………

Lạc Thần lắc lắc đầu, cố gắng vứt bỏ hết những ký ức đó.

Mọi thứ đã có cơ hội bắt đầu lại, cậu đã nói sẽ cố hết sức mình để cứu rỗi cô.

Bây giờ vẫn còn rất nhiều thời gian, Lâm Vũ Kỳ của ba năm cấp ba vẫn luôn rất bình thường, sự thay đổi của cô bắt nguồn từ năm đại học đó.

Trước đây cậu đã thử tìm hiểu xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu không dám hỏi, âm thầm điều tra cũng vì năng lực có hạn mà không có kết quả.

Cậu có một suy đoán đáng sợ… nhưng không dám chắc chắn.

Thật sự không được nữa, thì lần này cố gắng một chút thi vào cùng một trường đại học với cô ấy là được.

…Cậu không nhận ra rằng, suy nghĩ này.

Chẳng qua chỉ là một lần nữa bị ràng buộc mà thôi.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, Lạc Thần nheo mắt, nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe giảng của Lâm Vũ Kỳ.

Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp như vậy, nhìn thế nào cũng không thấy chán.

Trong lúc Lạc Thần đang ngắm nhìn Lâm Vũ Kỳ, thì An Cẩn Sơ lại đang ngắm nhìn cậu.

"Không phải đã nói là không thích sao?" Cô khe khẽ lẩm bẩm một câu, trong lòng có chút chua xót.

"Kẻ nói dối."

Cô cũng gục mặt xuống bàn, không nhìn cậu nữa.