Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 14 Đồ ngu

Lạc Thần liếc An Cẩn Sơ sau lưng, mở cửa rồi đưa cho cô đôi dép lê của Lạc Hi.

Sau đó, cậu lặng lẽ nhìn An Cẩn Sơ hơi cúi người xuống, một tay vịn vào tay nắm cửa, tay kia cởi giày, bàn chân thon thả được bọc trong lớp tất lụa đen tuột ra khỏi đôi giày vải, rồi xỏ vào đôi dép lê hình thỏ màu trắng.

Rồi An Cẩn Sơ ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt Lạc Thần không hề rơi vào ngực mình, mà lại dán chặt vào bắp chân cô, cô lườm cậu một cái, má hơi ửng hồng.

"Nhìn tôi làm gì?" Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.

"Vì cậu xinh mà." Lạc Thần thản nhiên trả lời.

"Xinh chỗ nào?"

"Chân dài, phù hợp với mọi kỳ vọng của tôi về một thiếu nữ xinh đẹp, giá mà ngực nhỏ hơn một chút thì tốt rồi."

"Cậu nói ra những lời biến thái đáng xấu hổ như vậy mà không thấy cắn rứt lương tâm chút nào à?" An Cẩn Sơ khoanh tay trước ngực, lại thấy Lạc Thần đã quay người đi, lấy chiếc khăn trên giá đưa cho cô.

An Cẩn Sơ không nhận.

"Thôi được rồi, lỗi của tôi, không nên nói linh tinh." Lạc Thần bất đắc dĩ nói, giọng điệu quả thật có mấy phần áy náy, cậu bước tới, dùng chiếc khăn màu hồng bao lấy đầu An Cẩn Sơ, nhẹ nhàng lau tóc cho cô.

An Cẩn Sơ vừa định lùi lại một bước, Lạc Thần đã sớm đặt tay lên vai cô, thản nhiên nói một câu, "Đừng cử động lung tung."

"Cậu…"

"Tôi làm sao?" Lạc Thần chẳng hề để tâm, lau tóc cho cô xong liền đặt khăn sang một bên, rồi tìm máy sấy tóc đưa cho cô.

An Cẩn Sơ không cầm lấy.

"Làm ơn đi, tóc thì cậu tự sấy đi chứ…"

"Sao thế?" An Cẩn Sơ hừ lạnh một tiếng.

"Váy trên người cậu cũng ướt rồi, tôi có thể giúp cậu sấy váy."

"Biến đi." An Cẩn Sơ đưa tay ra nhận lấy máy sấy tóc.

"Tuân lệnh." Lạc Thần lủi nhanh ra ghế sô pha, bật ti vi lên.

………………

Lạc Thần đang suy nghĩ, tại sao An Cẩn Sơ của mấy năm trước, gần như chẳng khác gì so với tương lai?

Ngoại trừ một vài xích mích do chưa thân quen, gần như không có gì khác biệt… ngay cả điểm thích dầm mưa này cũng vậy.

Nói đến đây, lần đầu Lạc Thần và An Cẩn Sơ quen biết cũng là vào một ngày mưa.

………………

"Bạn học ơi, bạn học, không che ô à…?"

Trong màn mưa, một thiếu niên chạy về phía cô, An Cẩn Sơ liếc cậu một cái, khóe mắt vẫn còn vương vệt nước mắt, nhưng cô chẳng buồn đáp lời, thu lại ánh mắt rồi tiếp tục bước về phía trước.

Nhưng những giọt mưa không còn rơi trên người cô nữa.

Trên đầu có một chiếc ô được giương lên, người kia cũng không nói gì, cứ bám theo cô như âm hồn không tan.

An Cẩn Sơ dừng bước, tâm trạng cô vốn đã không tốt, trong lòng bực bội nên buông thẳng một câu, "Cút đi."

Nhưng thiếu niên đối diện lại không hề thay đổi sắc mặt, giọng điệu còn bình thản hơn cả cô, "Sao thế? Thất tình à?"

"Không có người đàn ông nào đá được tôi." Dường như để chứng minh điều gì đó, cô lại đáp lời cậu.

"Ồ." Lạc Thần gật đầu, cũng không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ che ô.

An Cẩn Sơ nhíu mày, "Không liên quan đến cậu, cậu đi đi."

"Bạn học, mưa lớn lắm, lại còn là mùa đông, sẽ bị sốt đấy." Lạc Thần giải thích, vẫn cố chấp.

"Cậu muốn theo đuổi tôi à?"

Bất ngờ là thiếu niên đối diện lại đảo mắt một cái, "Tôi có bạn gái rồi, hơn nữa còn xinh hơn cậu nhiều, An Cẩn Sơ."

"Cậu biết tôi?"

"Trong số sinh viên năm nhất cùng khóa, chỉ có cậu và Thủy Thiển Mạt là nổi tiếng nhất, không biết cũng khó." Lạc Thần nhún vai.

"Ồ, cậu đi đi, đừng làm phiền tôi, tôi muốn dầm mưa."

"Chắc phải dở hơi lắm mới làm ra chuyện này…" Lạc Thần buột miệng lẩm bẩm, "Cãi nhau với gia đình à?"

"Đã nói là không liên quan đến cậu!" Lời nói của Lạc Thần dường như đã gợi lại cho An Cẩn Sơ một ký ức không mấy tốt đẹp, vẻ tức giận trên mặt càng sâu thêm vài phần.

"Chỉ là thiện ý của một người xa lạ thôi." Lạc Thần giải thích, nhìn phản ứng của cô là biết mình đã đoán đúng… nhưng không cần phải tìm hiểu thêm, rất nhiều khi tọc mạch chuyện của người khác chỉ khiến họ thêm ác cảm, thậm chí là chán ghét.

"Tôi không cần."

"…Thôi được rồi, vậy tạm biệt."

Lạc Thần nói thêm, "Muốn dầm mưa thì cứ dầm đi, nhớ uống thuốc."

"Uống thuốc?"

"Chữa lại cái đầu đi."

Lạc Thần đã quay người đi, nhưng vạt áo bỗng bị An Cẩn Sơ níu lại, Lạc Thần quay đầu, thấy cô đột nhiên mỉm cười.

"Vậy thì, bạn học xa lạ ơi, cậu có thể ban phát thêm chút thiện ý của mình, đưa ô cho tôi được không?"

"…"

"…" Khóe miệng Lạc Thần giật giật, thật sự đưa chiếc ô trong tay cho cô.

"Nhớ trả đấy, tôi chỉ có mỗi cái này thôi."

…Mưa đã lớn hơn, ven đường lại chẳng có chỗ nào để trú, Lạc Thần nói xong liền chạy đi ngay.

"Tên cậu là gì?"

"Lạc Thần."

Bóng cậu biến mất trong màn mưa.

…An Cẩn Sơ cầm ô, lòng không một gợn sóng, chỉ buột miệng nói một câu, "Người thú vị đấy."

Cuối cùng cô vẫn không che ô.

…Lại hại Lạc Thần cứ thế dầm mưa chạy về.

Lần gặp lại Lạc Thần, là sau khi An Cẩn Sơ thuận miệng hỏi thăm tên cậu, rồi đứng ngoài cửa lớp đợi cậu tan học.

Sau đó liền thấy Lạc Thần với vẻ mặt xanh xao bệnh tật.

"Sốt rồi à?" An Cẩn Sơ thuận miệng hỏi.

"Ừ…" Giọng Lạc Thần yếu ớt.

"Tốt quá nhỉ."

"…Tôi hối hận rồi, cậu làm người một chút đi, ô của tôi đâu?"

"Làm mất rồi, tôi đền tiền cho cậu."

Lạc Thần sững người, im lặng một lúc lâu.

"…Đồ ngu."

Ngay sau đó, Lạc Thần lườm cô một cái rồi đi thẳng qua người cô.